Ring ring
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 48 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 17

↓↓
Cậu Quét Lớp

Dạo này Sen hay bị đau đầu. Trước kia không phải nó chưa từng bị, nhưng mỗi lần như thế này ông bà chủ đều đưa đi khám, uống thuốc cẩn thận, nên rất nhanh khỏi. Bây giờ, tình trạng ngày càng nặng, có hôm nó đau tưởng như vỡ đầu luôn. Học hành cũng khó khăn.

Thứ tư, tiết Địa.

-“Trương Ngọc Uyển Nhi lên bảng.”

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Sen mang vở đã làm bài tập lên cho cô chấm. Bài tập thì làm đầy đủ, nhưng kiểm tra miệng nó lại không nói được câu nào. Tối qua đã cố gắng học thuộc bài rồi, mà hôm nay lại quên sạch. Tưởng như chưa từng xem qua.

Nó được con 1 rất to, rất hoành tráng. Các bạn dưới lớp nhìn nó bằng ánh mắt kì thị, như một kẻ tội đồ. Có tội quá đi chứ, con 1 của nó sẽ làm hạ phong trào thi đua của lớp.

Con bé trở về chỗ, áp mặt lên bàn, tý nữa nó phải ở lại quét lớp rồi, đây là hình phạt dành cho những ai bị điểm kém. Nó cũng chẳng buồn vì chuyện đó, chỉ tự trách bản thân mình sao ngu ngốc?

…..

Cuối buổi, Sen đi tìm chổi, tìm mãi không thấy.

Ra ngoài hành lang, đại thiếu gia, một tay cầm chổi, một tay cầm điện thoại…ảo tùng chảo!

-“Cậu…cậu làm gì ở đây?”

-“Tao gọi điện!”

-“Gọi ai ạ?”

-“Gọi bác Hồng tới quét lớp cho mày!”

-“Thôi mà…em xin, em tự làm được, đây là hình phạt của em mà, em nên làm…”

-“Nhìn mày xanh xao lắm!”

-“Thôi, em lạy cậu, em không thích đâu, nhỡ mà các bạn biết được người lớn tới giúp thì lòng tự trọng của em để đi đâu?”

-“Mày làm gì có lòng tự trọng mà lo để đâu?”

Con bé phụng phịu, rơm rớm. Cậu chỉ trêu nó có chút xíu, Sen dạo này cũng nhạy cảm quá, cậu dỗ nó.

-“Được rồi, không gọi nữa.”

Cậu dẫn nó vào trong lớp, đóng cửa lại, chổi trên tay khua múa loạn xạ.

-“Cậu làm gì thế?”

-“Mày không có mắt hả?”

Trời đất nó đau đầu chóng mặt quá, chẳng hiểu nổi cái gì cả.

-“Cậu mau đưa em chổi em còn quét lớp…”

-“Ngồi tạm xuống cái bàn kia đi!”

-“Sao ạ?”

-“Ngồi xuống, điếc à?”

-“Nhưng em phải chịu phạt mà…”

-“Tao làm thay mày!”

Hả? Động đất hay núi lửa phun trào đây? Thời gian nó không làm người hầu, chả nhẽ cậu lại học được cách thích nghi với đời rồi sao? Mà đâu phải, không có nó làm người hầu, sẽ có tá người khác, lạ quá!

-“Cậu biết quét không?”

-“Tao không bị đụt!”

-“Để em làm vẫn hơn, đưa em đi mà…”

-“Ngậm mồm!”

Đúng là cậu không biết quét thật, chồi của cậu khua từ giữa lớp, phẩy sang hai bên, bụi bay mù mịt. Đại thiếu gia, trông cứ như đang vận nội công cấp cao vậy, haha.

-“Cười cái gì?”

-“Em cười cậu…”

Bị ai đó lườm, chột dạ, nó đành sửa chữa.

-“Em nhầm…em cười cái chổi…haha…”

Từ ngày nó về nhà mẹ đẻ, lâu lắm cậu mới thấy nó vui vẻ như vậy, và lâu lắm, cậu cũng mới vui vẻ như vậy.

-“Cậu, cậu phái quét từ đầu lớp tới cuối lớp, cậu phải miết cái chổi xuống…mà thôi, đưa em làm cho, đi mà…”

-“Mày có tin tao nhét cái cán chổi vào mồm mày không?”

Bị dọa, có đứa im bặt. Đại thiếu gia của nó, thế mà cũng thông minh phết, hôm đó, cậu đã quét hết cái lớp, rất sạch sẽ. Nó ngồi ngắm cậu, cũng hết cả đau đầu.

-“Cậu này!”

-“Sao?”

-“Em phát hiện ra cái gì cậu cũng giỏi, chẳng bù cho em, ngu xi dốt nát…”

-“Mày cứ phải khiêm tốn, mày cũng giỏi mà!”

-“Thật á? Em chẳng tin.”

-“Tao nói thật!”

-“Em giỏi cái gì? Cậu nói ra xem nào, không thì là cậu xạo…”

Cậu trầm tư, như một người lớn đích thực, rồi cậu nói, hơi nhỏ.

-“Giỏi…phân tán…tư tưởng tao…”

Hình như chỉ mình cậu nghe thấy, Sen sốt sắng quá, bảo.

-“Cậu nói to lên đi, em chẳng nghe thấy gì cả?”

Cậu bực, cậu quát.

-“Giỏi ăn, giỏi ngủ, giỏi quên, giỏi làm phiền người khác…”

-“Cậu nói thế chẳng khác gì ví em là con lợn cả!”

-“Chính xác đấy!”

Cậu bảo nó hôm nay về cùng, nó tất nhiên đồng ý, nó đang mệt chết đi được, có người cho đi nhờ, ở với cậu, dù hay bị mắng nhưng vẫn rất vui à. Đột nhiên, cậu hỏi.

-“Sen, sao người mày nóng vậy?”

-“Em không biết, em hơi mệt ý!”

-“Hôm nay, mày học thuộc bài rồi có phải không…có phải mày lại bị đau đầu như trước không?”

-“Sao cậu biết?”

-“Mày uống thuốc chưa? Mẹ mày có cho mày uống thuốc không?”

Sen rất muốn bảo có cho cậu yên tâm, nhưng mà nó không sao thốt lên lời được, nó yên lặng một lúc, cậu bực cả mình.

-“Mày sống ở nhà đó không tốt, đi về nhà với tao!”

-“Em sống tốt mà, cậu đừng nói chuyện đó nữa…”

-“Dở hơi!”

Lái xe đi một đoạn thì dừng lại, đi ra lấy một túi nhỏ ở xe khác mang tới, cẩn thận mang vào cho cậu. Cậu đọc đọc, tìm tìm, rồi cậu lấy đúng thuốc kê theo toa, đưa cho Sen.

-“Uống đi!”

Con bé cầm chỗ thuốc, cảm động suýt khóc. Nó uống. Cậu đưa nước rồi xoa xoa ở lưng, cảm thấy ấm áp quá, ngay lúc này đây, thực sự muốn đi chiếc xe này, về nhà với cậu. Nhưng nếu nó nói ra, họ hại cậu thì sao? Không được, nó không muốn mất cậu, thật đáng sợ.

-“Uống có mấy viên thuốc thôi mà cũng vụng…”

Đại thiếu gia mắng, nhưng cậu lại lấy khăn lau miệng cho Sen.

-“Đỡ đau đầu chưa?”

Mới uống thuốc mà, thuốc tiên đâu, hix. Nhưng Sen vẫn trả lời khỏi rồi, cậu thở phào nhẹ nhõm.

…..

Lúc đầu là chỉ đi nhờ xe cậu đi về, mấy hôm sau cậu qua đón Sen đi học luôn. Biết nhà nó xa, cậu cũng không đành lòng cho nó đi bộ. Dạo này nó cũng ốm ốm nữa.

Nhiều lúc, Thế Hiển chỉ muốn xách cổ con điên đó về nhà, khóa cửa lại, nhốt nó. Chỉ là, mẹ cậu bảo thế không tốt, cậu thương nó, thì phải để nó tự nguyện, nó lựa chọn hạnh phúc của nó. Cái lý luận của người lớn, tới là phiền phức. Rõ ràng cậu đâu có thấy nó hạnh phúc, gầy như cái xác khô mà?

Mẹ nó biết cậu hay tới đón, ngày càng đòi tiền Sen. Con gái mụ ta, không hiểu nợ nần gì bà ta kiếp trước, mà kiếp này, như một cái máy để mụ moi tiền.

Sen cố lắm, mấy lần cậu đưa tiền cho Sen tiêu vặt, nó đưa hết cho mẹ rồi. Nhưng lần này mẹ nó đòi khoản lớn quá, thật khó. Nó ngại, cái hẹn mẹ đặt ra hôm ấy, nó đã không xin cậu.

-“Tiền đâu?”

-“Con…cậu…không cho…”

Sen nói dối.

-“Thôi không sao, để tôi đi bắt cóc thằng nhỏ, đánh cho nó một trận, kiểu gì nhà đó cũng xì tiền…”

Sự đời, ai chả biết nhà họ Hoàng thế lực, con trai nhà họ, đi đâu ít nhất cũng có lái xe đi theo, lái xe lại còn thuộc hạng giỏi võ, người yêu mẹ Sen, năng lực đâu mà đòi bắt cóc cậu chủ? Khổ nỗi, ai chả biết như thế, ngoại trừ con bé ngốc.

Nó mếu máo.

-“Xin mà…xin hai người đừng làm gì cậu, con sẽ mang tiền về mà…”

-“Ai mà tin…”

-“Con nói thật mà, con thề!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tên truyện: Chuyện Tình Hoàng GiaTác giả: Du HuyễnThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 6 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Tên truyện: Yêu Nhầm Người Gỗ ĐáTác giả: Tiểu LiênThể loại: Truyện TeenTình

26-07-2016 10 chương
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Hai con ngựa

Hai con ngựa

Một con Ngựa trắng rất đẹp, nó được người chủ giàu có cho ăn uống đầy đủ,

24-06-2016
Mùi Hương Trầm

Mùi Hương Trầm

"Mùi hương trầm" là ký sự du hành tại Ấn Độ, Trung Quốc và Tây Tạng của tác giả

20-07-2016 29 chương
Chiếc rương kính vụn

Chiếc rương kính vụn

- Em thấy hổ thẹn quá! - Người con út rơm rớm nước mắt. - Chính chúng ta đã ép bố

30-06-2016