Pair of Vintage Old School Fru
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 17 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 17

↓↓
Cậu Quét Lớp

Dạo này Sen hay bị đau đầu. Trước kia không phải nó chưa từng bị, nhưng mỗi lần như thế này ông bà chủ đều đưa đi khám, uống thuốc cẩn thận, nên rất nhanh khỏi. Bây giờ, tình trạng ngày càng nặng, có hôm nó đau tưởng như vỡ đầu luôn. Học hành cũng khó khăn.

Thứ tư, tiết Địa.

-“Trương Ngọc Uyển Nhi lên bảng.”

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Sen mang vở đã làm bài tập lên cho cô chấm. Bài tập thì làm đầy đủ, nhưng kiểm tra miệng nó lại không nói được câu nào. Tối qua đã cố gắng học thuộc bài rồi, mà hôm nay lại quên sạch. Tưởng như chưa từng xem qua.

Nó được con 1 rất to, rất hoành tráng. Các bạn dưới lớp nhìn nó bằng ánh mắt kì thị, như một kẻ tội đồ. Có tội quá đi chứ, con 1 của nó sẽ làm hạ phong trào thi đua của lớp.

Con bé trở về chỗ, áp mặt lên bàn, tý nữa nó phải ở lại quét lớp rồi, đây là hình phạt dành cho những ai bị điểm kém. Nó cũng chẳng buồn vì chuyện đó, chỉ tự trách bản thân mình sao ngu ngốc?

…..

Cuối buổi, Sen đi tìm chổi, tìm mãi không thấy.

Ra ngoài hành lang, đại thiếu gia, một tay cầm chổi, một tay cầm điện thoại…ảo tùng chảo!

-“Cậu…cậu làm gì ở đây?”

-“Tao gọi điện!”

-“Gọi ai ạ?”

-“Gọi bác Hồng tới quét lớp cho mày!”

-“Thôi mà…em xin, em tự làm được, đây là hình phạt của em mà, em nên làm…”

-“Nhìn mày xanh xao lắm!”

-“Thôi, em lạy cậu, em không thích đâu, nhỡ mà các bạn biết được người lớn tới giúp thì lòng tự trọng của em để đi đâu?”

-“Mày làm gì có lòng tự trọng mà lo để đâu?”

Con bé phụng phịu, rơm rớm. Cậu chỉ trêu nó có chút xíu, Sen dạo này cũng nhạy cảm quá, cậu dỗ nó.

-“Được rồi, không gọi nữa.”

Cậu dẫn nó vào trong lớp, đóng cửa lại, chổi trên tay khua múa loạn xạ.

-“Cậu làm gì thế?”

-“Mày không có mắt hả?”

Trời đất nó đau đầu chóng mặt quá, chẳng hiểu nổi cái gì cả.

-“Cậu mau đưa em chổi em còn quét lớp…”

-“Ngồi tạm xuống cái bàn kia đi!”

-“Sao ạ?”

-“Ngồi xuống, điếc à?”

-“Nhưng em phải chịu phạt mà…”

-“Tao làm thay mày!”

Hả? Động đất hay núi lửa phun trào đây? Thời gian nó không làm người hầu, chả nhẽ cậu lại học được cách thích nghi với đời rồi sao? Mà đâu phải, không có nó làm người hầu, sẽ có tá người khác, lạ quá!

-“Cậu biết quét không?”

-“Tao không bị đụt!”

-“Để em làm vẫn hơn, đưa em đi mà…”

-“Ngậm mồm!”

Đúng là cậu không biết quét thật, chồi của cậu khua từ giữa lớp, phẩy sang hai bên, bụi bay mù mịt. Đại thiếu gia, trông cứ như đang vận nội công cấp cao vậy, haha.

-“Cười cái gì?”

-“Em cười cậu…”

Bị ai đó lườm, chột dạ, nó đành sửa chữa.

-“Em nhầm…em cười cái chổi…haha…”

Từ ngày nó về nhà mẹ đẻ, lâu lắm cậu mới thấy nó vui vẻ như vậy, và lâu lắm, cậu cũng mới vui vẻ như vậy.

-“Cậu, cậu phái quét từ đầu lớp tới cuối lớp, cậu phải miết cái chổi xuống…mà thôi, đưa em làm cho, đi mà…”

-“Mày có tin tao nhét cái cán chổi vào mồm mày không?”

Bị dọa, có đứa im bặt. Đại thiếu gia của nó, thế mà cũng thông minh phết, hôm đó, cậu đã quét hết cái lớp, rất sạch sẽ. Nó ngồi ngắm cậu, cũng hết cả đau đầu.

-“Cậu này!”

-“Sao?”

-“Em phát hiện ra cái gì cậu cũng giỏi, chẳng bù cho em, ngu xi dốt nát…”

-“Mày cứ phải khiêm tốn, mày cũng giỏi mà!”

-“Thật á? Em chẳng tin.”

-“Tao nói thật!”

-“Em giỏi cái gì? Cậu nói ra xem nào, không thì là cậu xạo…”

Cậu trầm tư, như một người lớn đích thực, rồi cậu nói, hơi nhỏ.

-“Giỏi…phân tán…tư tưởng tao…”

Hình như chỉ mình cậu nghe thấy, Sen sốt sắng quá, bảo.

-“Cậu nói to lên đi, em chẳng nghe thấy gì cả?”

Cậu bực, cậu quát.

-“Giỏi ăn, giỏi ngủ, giỏi quên, giỏi làm phiền người khác…”

-“Cậu nói thế chẳng khác gì ví em là con lợn cả!”

-“Chính xác đấy!”

Cậu bảo nó hôm nay về cùng, nó tất nhiên đồng ý, nó đang mệt chết đi được, có người cho đi nhờ, ở với cậu, dù hay bị mắng nhưng vẫn rất vui à. Đột nhiên, cậu hỏi.

-“Sen, sao người mày nóng vậy?”

-“Em không biết, em hơi mệt ý!”

-“Hôm nay, mày học thuộc bài rồi có phải không…có phải mày lại bị đau đầu như trước không?”

-“Sao cậu biết?”

-“Mày uống thuốc chưa? Mẹ mày có cho mày uống thuốc không?”

Sen rất muốn bảo có cho cậu yên tâm, nhưng mà nó không sao thốt lên lời được, nó yên lặng một lúc, cậu bực cả mình.

-“Mày sống ở nhà đó không tốt, đi về nhà với tao!”

-“Em sống tốt mà, cậu đừng nói chuyện đó nữa…”

-“Dở hơi!”

Lái xe đi một đoạn thì dừng lại, đi ra lấy một túi nhỏ ở xe khác mang tới, cẩn thận mang vào cho cậu. Cậu đọc đọc, tìm tìm, rồi cậu lấy đúng thuốc kê theo toa, đưa cho Sen.

-“Uống đi!”

Con bé cầm chỗ thuốc, cảm động suýt khóc. Nó uống. Cậu đưa nước rồi xoa xoa ở lưng, cảm thấy ấm áp quá, ngay lúc này đây, thực sự muốn đi chiếc xe này, về nhà với cậu. Nhưng nếu nó nói ra, họ hại cậu thì sao? Không được, nó không muốn mất cậu, thật đáng sợ.

-“Uống có mấy viên thuốc thôi mà cũng vụng…”

Đại thiếu gia mắng, nhưng cậu lại lấy khăn lau miệng cho Sen.

-“Đỡ đau đầu chưa?”

Mới uống thuốc mà, thuốc tiên đâu, hix. Nhưng Sen vẫn trả lời khỏi rồi, cậu thở phào nhẹ nhõm.

…..

Lúc đầu là chỉ đi nhờ xe cậu đi về, mấy hôm sau cậu qua đón Sen đi học luôn. Biết nhà nó xa, cậu cũng không đành lòng cho nó đi bộ. Dạo này nó cũng ốm ốm nữa.

Nhiều lúc, Thế Hiển chỉ muốn xách cổ con điên đó về nhà, khóa cửa lại, nhốt nó. Chỉ là, mẹ cậu bảo thế không tốt, cậu thương nó, thì phải để nó tự nguyện, nó lựa chọn hạnh phúc của nó. Cái lý luận của người lớn, tới là phiền phức. Rõ ràng cậu đâu có thấy nó hạnh phúc, gầy như cái xác khô mà?

Mẹ nó biết cậu hay tới đón, ngày càng đòi tiền Sen. Con gái mụ ta, không hiểu nợ nần gì bà ta kiếp trước, mà kiếp này, như một cái máy để mụ moi tiền.

Sen cố lắm, mấy lần cậu đưa tiền cho Sen tiêu vặt, nó đưa hết cho mẹ rồi. Nhưng lần này mẹ nó đòi khoản lớn quá, thật khó. Nó ngại, cái hẹn mẹ đặt ra hôm ấy, nó đã không xin cậu.

-“Tiền đâu?”

-“Con…cậu…không cho…”

Sen nói dối.

-“Thôi không sao, để tôi đi bắt cóc thằng nhỏ, đánh cho nó một trận, kiểu gì nhà đó cũng xì tiền…”

Sự đời, ai chả biết nhà họ Hoàng thế lực, con trai nhà họ, đi đâu ít nhất cũng có lái xe đi theo, lái xe lại còn thuộc hạng giỏi võ, người yêu mẹ Sen, năng lực đâu mà đòi bắt cóc cậu chủ? Khổ nỗi, ai chả biết như thế, ngoại trừ con bé ngốc.

Nó mếu máo.

-“Xin mà…xin hai người đừng làm gì cậu, con sẽ mang tiền về mà…”

-“Ai mà tin…”

-“Con nói thật mà, con thề!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong

23-07-2016 45 chương
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Ép Yêu

Ép Yêu

Những nhân vật chính trong truyện!Văn Thanh Thu: là một cô gái dễ thương, xinh đẹp họ

23-07-2016 46 chương
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 40 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào là một truyện teen không chỉ có chút hài hước mà vô cùng, vô

24-07-2016 3 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Chia tay

Chia tay

Cô nhìn vào mắt anh. Mông lung quá. Xa xôi quá. Cô thấy một vật sáng trong đôi mắt ấy

01-07-2016
Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy, có biết bao nhiêu chuyện để giận hờn, có vô số cớ để trách

23-06-2016
Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Thôi thì từ nay nàng ở nhà cho nó lành, chỉ cần nàng mạnh mẽ với mỗi tôi là đủ

25-06-2016
Em là tình đầu

Em là tình đầu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") - Chờ được

27-06-2016