“Dám đánh em chồng tao, to chuyện rồi đấy”. Nói xong ánh mắt của Namjiu cũng ánh lên sự giận dữ tột độ.
bạn đang xem “Cô Nàng Hổ Báo ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Gã cầm đầu cười khẩy vì đã biết được điểm yếu của đối thủ, có thể làm cho đối thủ dễ dàng đầu hàng mà không cần tốn thời gian. “Nếu dám chống cự thì tao sẽ bắn đứa này đầu tiên”, nói rồi gã dí súng vào đầu Rawat.
Namjiu chết lặng, Parani cũng cứng đờ người.
“Nếu không muốn thấy thằng này ăn đạn thì ngoan ngoãn đi theo tao” Vẫn là giọng độc ác ban nãy hăm doạ Namjiu.
Namjiu mím môi gật đầu chấp nhận.
“Ngoan ngoãn như thế này còn được. Ê! Tụi bây bắt hai đứa kia lại, trói chặt một chút, hai đứa này không bình thường đâu”. Gã cầm đầu ra lệnh cho đàn em.
Namjiu và Parani im lặng chịu trói. Parani nhìn Rawat vẫn nằm đau đớn nằm im dưới đất mà thoáng lo lắng.
“Thả người đàn ông này ra rồi muốn tôi làm gì tôi cũng sẽ làm”. Namjiu mặc cả.
“Thằng này cao giá đến mức mày chấp nhận tất cả sao?”. Gã cầm đầu hỏi với vẻ tò mò.
Prangwora căng thẳng trả lời thay: “Người này là em trai của Raman, nếu thả y ra thì chúng ta chết chắc”.
“Tưởng ai, hoá ra cũng là người quen”, một gã đàn em của Sitha nói với giọng nhạo báng.
“Prangwora, tôi đã làm theo những gì cô muốn, vậy nên đừng kéo những người khác vào cuộc nữa, kể cả bạn tôi và Rawat. Thả hai người họ ra rồi cô sẽ có được điều cô muốn”.
Rawat nằm im vì đang rất đau nhưng vẫn còn khá tỉnh táo nên nghe được hết tất cả những gì Namjiu nói.
“Thật đáng tiếc”. Prangwora không hề mềm lòng, cô ta biết nếu thả Rawat đi còn nguy hiểm hơn.
“Bắt tất cả chúng nó lại”. Gã cầm đầu ra lệnh rồi kéo Rawat đứng lên đưa lên xe, sau đó quay lại nói với những người khác, “Mau lên xe, dẫn hai đứa kia theo”.
Namjiu và Parani bị dẫn đi sau Rawat. Ngay khi vừa ngồi xuống, Parani liền quay sang hỏi Rawat đầy lo lắng: “Anh có đau lắm không?”
Rawat cố gắng thều thào trả lời: “Không sao đâu, chỉ hơi đau bụng thôi”.
“Anh cố gắng chịu đựng nhé”, Parani động viên.
“Cô cũng không sao chứ?” Rawat hỏi lại.
“Tôi không sao”, Parani trả lời ngắn gọn rồi quay sang nhìn Namjiu. Khi thấy bạn ra dấu hiệu mật mà chỉ có hai người biết, Parani liền mím môi, sau đó cả hai cùng im lặng, không ai hé môi dù chỉ một tiếng.
Trước khi chiếc xe chuyển bánh, một người trong nhóm của Sitha hỏi:
“Thằng nhỏ vừa rồi liệu có thấy chúng ta không nhỉ?”.
“Chắc là không, trông mặt nó thờ ơ đến mức ấy chắc không hiểu chuyện gì đâu. Nhìn tai nó đi, lúc nào cũng đeo tai nghe, tay thì chỉ biết chơi điện tử, đi thì cúi gầm mặt như thế, chẳng kịp nhìn thấy gì đâu. Không phải quan tâm đến nó cho mất công”. Một gã khác phỏng đoán.
Khi đã thống nhất cho qua vấn đề, không ai nhắc đến thằng bé nữa, chỉ có Namjiu là khẽ nhếch mép cười.
Sau khi chiếc xe lăn bánh ra khỏi bãi đỗ xe, cậu bé chỉ biết cắm mặt chơi điện tử ấy vội vàng chạy tới nhặt một chiếc điện thoại di động rơi dưới đất ấn số vừa được gọi gần đây nhất trong điện thoại.
“Raman…” cậu bé đọc tên rồi khẽ kêu “hoan hô” trong lòng và vội vã ấn phím gọi.
Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên khiến Raman ngạc nhiên, em trai anh không mấy khi gọi điện cho anh trong lúc làm việc trừ khi có chuyện khẩn cấp.
“Wat, có chuyện gì vậy?” Raman nhận điện và hỏi ngay lập tức.
“Cháu là Kong đây. Chú Raman là người mà cháu từng thi đấu ném búp bê phải không ạ?” Tiếng cậu bé vang lên trong điện thoại làm cho Raman nhíu mày.
“Phải rồi. Có chuyện gì thế Kong? Tại sao cháu lại dùng số này gọi vậy”. Raman hỏi cậu bé.
“Xảy ra chuyện lớn rồi chú ơi. Bây giờ, chị Namjiu, chị Pa và cả chủ nhân của chiếc điện thoại này đã bị bắt đi rồi ạ…” cậu bé kể lại tất cả câu chuyện cho Raman nghe từ chi tiết chiếc xe đó màu gì, biển số bao nhiêu, chạy theo đường nào và có bao nhiêu gã trong xe, cậu bé cũng không quên lưu ý sự việc phía thân sau chiếc xe dán một hình trái tim lớn.
Raman ghi lại tất cả những chi tiết mà cậu bé nói trong sự lo lắng căng thẳng vô cùng. Ngay khi vừa cúp máy, Raman vội vàng gọi Chak và Thost cho người đuổi theo chiếc xe kia gấp. Sau đó, Raman gọi điện báo cho Jirasak biết.
“Tôi sẽ ra lệnh cho nhóm gác chặn xe kiểm tra trước, có tin gì mới tôi sẽ gọi điện báo cho anh ngay”. Jirasak cũng căng thẳng không kém Raman.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với anh trai của Namjiu, Raman vội vàng rời văn phòng, đồng thời lệnh cho Chak và Thost ngay lập tức đến N.J.Gym.
Chưa đầy mười phút sau, nhạc chuông điện thoại di động của Raman đổ dồn, anh vội vàng nhấc máy và tập trung lắng nghe thông tin từ đầu dây bên kia.
“Chú à, bố cháu bảo đã xác định được chiếc xe đó ở đâu rồi. Chú đừng quên nhé, chiếc xe đó có hình trái tim màu đỏ dán phía sau, rất dễ nhận”. Cậu bé Kong lặp lại một lần nữa một cách chi tiết chiếc xe đang đi theo hướng nào.
Ngay sau khi cúp máy, Raman liền nói với người của mình: “Chak, Thost, bảo người của chúng ta đi men theo bờ sông bên cạnh toà nhà trung tâm huấn luyện. Hiện tại, xe đang đi về hướng đường Rangxit. Nói với họ dấu hiệu nhận biết của chiếc xe đó là hình trái tim màu đỏ dán phía sau xe”. Nói xong, Raman tiếp tục nhấc điện thoại gọi cho Jirasak.
Khi Raman vừa kết thúc cuộc nói chuyện ngắn gọn với Jirasak, Chak liền hỏi:
“Cậu Raman, liệu chúng ta có nên tin tưởng thằng bé Kong đó không?”.
Raman gật đầu: “Anh trai của Namjiu nói rằng cậu bé đó là con trai ông Wit Worabanchong. Lúc này, người của ông ta cũng đang theo dõi chiếc xe đó từ xa”.
“Con trai của ông Wit sao?” Chak sững sờ: “Thảo nào nó có thể phát hiện ra chiếc xe đó ở đâu nhanh như vậy, anh Jirasak là cảnh sát còn không nhanh như thế”.
“Thật may có sự giúp đỡ của ông Wit”, Thost nói thêm. Bản thân anh cũng không ngờ cậu bé đó lại là con trai của một doanh nhân nổi tiếng trong lĩnh vực vận tải, chi phối cả đường bộ, đường thuỷ và hàng không. Vậy nên ông ta mới được mệnh danh là người hùng ngành vận tải của Thái Lan, đặc biệt là khu vực Bangkok, có đến một nửa số xe taxi tại đây là do ông ta đầu tư.
Nét mặt của Raman vẫn còn hết sức căng thẳng dù đã biết chiếc xe kia đang ở đâu, chừng nào còn chưa cứu được ba người đó thì anh chưa thể vơi lo lắng được.
“Cậu Raman, họ chắc chắn sẽ được an toàn”. Thost lên tiếng trấn an khi thấy nét mặt lo âu của Raman.
“Tôi tin cô Namjiu và cô Parani chắc chắn sẽ đánh bại được bọn người đó”. Chak nói thêm với vẻ tự tin.
“Tôi cũng hi vọng là như vậy”, Raman hướng ánh mắt nhìn xa xăm ra phía ngoài cửa sổ ô tô, anh không thể ngừng lo lắng cho Namjiu, Rawat và Parani.
Trên xe, Prangwora mặt mày bực tức vì kế hoạch bị vỡ lở đến mức không còn có thể khống chế được nữa, đặc biệt là sau khi tay chân của Sitha đưa điện thoại cho cô để cô nói chuyện với ông chủ của họ, Prangwora càng trở nên nao núng vì Sitha nói rằng kế hoạch cần phải thay đổi.
“Sao lúc đầu anh nói chỉ muốn bôi nhọ danh dự của họ, không muốn giết người?” Prangwora hỏi người ở đầu dây bên kia.
“Nhưng bây giờ tất cả đã thay đổi rồi, tôi nghĩ đã làm đến mức này rồi cũng nên kiếm chác một chút lợi nhuận thì tốt hơn. Bắt cả ba đứa đó rồi đòi tiền chuộc là tốt nhất”. Dù nói với Prangwora như thế nhưng trong lòng Sitha đã toan tính sẵn không thể cho bất kỳ ai thoát.
“Nen nghĩ không cần phải làm tới mức đó, chỉ cần sắp xếp cho Rawat cùng Namjiu và bạn cô ta, ba người có gì với nhau rồi gửi ảnh cho anh Raman xem để anh ta hiểu lầm rằng ba người bọn họ lén lút làm chuyện mờ ám sau lưng anh ta. Chỉ cần như vậy chúng ta cũng đã thoát được rồi”. Prangwora không muốn chuyện này tới tay cảnh sát, nếu có việc bắt cóc đòi tiền chuộc thì chuyện này không thể kết thúc một cách dễ dàng.
“Nếu đã như vậy thì làm cả hai chuyện đó cùng một lúc đi”. Sitha quyết định.
“Anh Sitha, nếu chúng ta định đòi tiền chuộc thì chắc chắn sẽ có sự nhúng tay của cảnh sát. Nen cho rằng chỉ cần chụp vài kiểu ảnh là đủ rồi”. Prangwora cố gắng ngăn cản.
“Thôi nào Nen, đừng nhát gan như vậy. Tôi đảm bảo mọi chuyện sẽ kết thúc một cách êm đẹp, sẽ không có ai dám báo cảnh sát đâu”. Sitha cố lôi kéo người phụ nữ này cùng tham gia vào kế hoạch của mình.
“Không!” Prangwora từ chối một cách cương quyết.
“Được rồi, được rồi, vậy chuyện này cứ làm theo ý cô đi. Cho tôi nói chuyện với người của mình một chút”. Sitha miệng thì nhận lời Prangwora nhưng nét mặt của hắn bỗng trở nên vô cùng độc ác.
Prangwora đưa điện thoại cho gã đàn em của Sitha.
“Vâng, thưa ông chủ”.
“Thu dọn cho gọn gàng, xử lí cả Prangwora và đổ hết trách nhiệm cho ả ta”. Sitha ra lệnh.
“Vâng, thưa ông chủ”. Gã nhận lệnh.
Namjiu sau khi nghe thấy cuộc đối thoại giữa Prangwora và kẻ đầu trò ở đầu dây bên kia liền hiểu ngay đám người này sẽ không dễ dàng thả mình ra, và mặc dù Prangwora có ngăn cản việc đòi tiền chuộc nhưng không đời nào phía bên kia chịu chấp nhận, mà biết đâu chính cô ta cũng sẽ trở thành nạn nhân mà không hề hay biết nên mới vẫn ngồi đắc ý như lúc nãy.
“Nen, tôi khuyên cô một cách chân thành nhé, cô chắc chắn đang bị chơi xấu sau lưng đó”. Namjiu nói.
Prangwora nghe thấy liền quay lại nhếch mép cười nói với Namjiu: “Cô lo mà nghĩ cách giúp bản thân mình trước đi, rồi hãy nghĩ đến việc giúp đỡ người khác”.
“Tôi nhắc cô rồi đấy. Cô định cho tôi được làm diễn viên chính của phim khiêu dâm, cô cẩn thận kẻo chính mình lại phải đóng thay đó. Cô quen biết đám người này được mấy ngày, cả gã Sitha đó nữa, cô tin tưởng anh ta quá mức rồi đó biết không? Khi cần thoát thân, kẻ bị vứt lại luôn là kẻ đã mất hết giá trị lợi dụng”. Namjiu bắt đầu đả kích để hai phe xảy ra mâu thuẫn.
“Câm miệng”. Gã đàn em thân cận của Sitha ngồi cạnh người lái xe quay ra quát lớn.
Namjiu bĩu môi: “Ờ, câm thì câm”.
Prangwora suy nghĩ về câu nói của Namjiu, đặc biệt là sau khi thấy thái độ nóng nảy của đàn em Sitha liền lên tiếng hỏi:
“Chúng ta sẽ đi đâu đây?”.
“Nói ra cô cũng không biết đâu, không lâu nữa là tới rồi”. Gã quay sang trả lời.
“Ơ hay! Nói một chút cũng không được hay sao? Tôi là bạn của Sitha đấy”. Prangwora cao giọng.
“Bí mật. Ông chủ không ra lệnh cho tôi nói cho cô biết, vì thế ngậm miệng lại nếu không muốn ăn đòn”. Gã kia nghiêm giọng trả lời. Một khi ông chủ đã ra lệnh giải quyết nghĩa là người phụ nữ này đã hết giá trị lợi dụng, vì thế không cần phải kiêng nể cô ta nữa.
“Ngươi…”, Prangwora tức nghẹn họng.
Chương trước | Chương sau