XtGem Forum catalog
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 147 đánh giá )

Cô Nàng Hổ Báo - Chương 29

↓↓
Sau khi Parani đi làm vệ sĩ cho Rawat, Namjiu chịu trách nhiệm dạy học thay cho cô bạn thân của mình. Hôm nay, Namjiu phải dạy từ sáng đến trưa, khi kết thúc giờ học, cô để cho bọn trẻ tự luyện tập với nhau hoặc có thể về nhà.

“Chị Namjiu, có một cô gái xinh đẹp muốn gặp chị đấy”. Saipan chờ bọn trẻ lần lượt ra khỏi lớp học rồi vào văn phòng nói với Namjiu.

“Ai thế? Chị có quen người đó không?”, Namjiu hỏi bởi hôm nay cô không có hẹn với ai.

“Là Nen Prangwora ạ. Cựu hoa hậu, hiện tại đang là một người mẫu nổi tiếng”, Saipan trả lời.

bạn đang xem “Cô Nàng Hổ Báo ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“À…!”, Namjiu gật gù nhớ ra cô gái này là một trong những người đang theo đuổi Raman.

“Chị Namjiu có biết cô ấy không?”. Saipan hỏi.

“Chị từng gặp một lần nhưng cũng không quen lắm”. Namjiu trả lời: “Pan ra nói với cô ấy chờ chị một lát nhé, chị đi thay quần áo đã, không mặc thế này ra người đẹp lại giật mình”.

“Vâng ạ”, Saipan cười đáp rồi đi ra ngoài.

Namjiu tắm rửa thay quần áo một cách nhanh chóng rồi vội vàng chạy ra tiếp khách. Ngay khi vừa nhìn thấy mặt cựu hoa hậu, giọng nói của người đẹp đã cất lên khiến Namjiu ngơ ngác.

“Chào Namjiu, tiện đường Nen đi qua khu này, anh Raman nói rằng chị Namjiu làm việc ở gần đây nên Nen ghé vào chơi”, Prangwora cười nói một cách thân thiện.

“À… vâng”, Namjiu ngạc nhiên trả lời, cô trở nên thân thiết với Prangwora từ lúc nào vậy, lần trước gặp nhau rõ ràng cô ta không hề vừa lòng cô chút nào.

“Chị Namjiu giỏi thật đấy, là phụ nữ nhưng lại trở thành bà chủ của một trung tâm võ thuật”. Prangwora giả vờ nhìn xung quanh một lượt với ánh mắt khen ngợi.

“Cũng bình thường thôi”, Namjiu khiêm tốn trả lời vì vẫn chưa hết ngạc nhiên khi cô gái đẹp này bỗng dưng thân thiện với mình như vậy.

“Chà chà… nói chuyện với Namjiu vui thật đấy”.

“Vâng”, Namjiu khẽ trả lời ngắn gọn nhưng nghĩ thầm trong lòng: “Vui gì chứ? Có hai, ba câu thì vui cái nỗi gì, mình phát rồ mất”.

Prangwora che miệng cười: “Trưa rồi, chúng ta đi tìm cái gì ăn trưa đi. Nen thấy quán ăn gần đầu đường nhìn có vẻ ngon lắm”.

“Ờ, quán đó không ngon đâu. Nhìn thì có vẻ ngon nhưng chỉ được bề ngoài bắt mắt thôi, còn mùi vị thì chán lắm”. Namjiu từ chối.

“Vậy à, tiếc quá”. Nét mặt của cựu hoa hậu có vẻ hơi thất vọng.

“Như thế này được không, nếu Nen đói tôi sẽ gọi điện đặt món, chờ một chút là có ngay, đảm bảo Nen sẽ rất hài lòng”. Namjiu gợi ý.

Prangwora cố gượng cười với Namjiu nhưng trong lòng thì bực tức chỉ muốn gào lên thật to, đã phải ngồi đợi cả tiếng đồng hồ giờ lại còn phải nói cười ra vẻ thân thiết quý mến nhau lắm.

“Ờ… nhưng Nen ngại quá, chúng ta cùng ra ngoài ăn có khi hay hơn đấy”.

“Nhưng…”, Namjiu định từ chối.

“Đi mà Namjiu… Hôm nay tôi sẽ mời, vì tình bạn của chúng ta”. Prangwora nài nỉ.

Namjiu khựng lại khi nghe thấy hai từ “tình bạn”, cố gắng đánh giá xem người phụ nữ đang đứng trước mặt mình lúc này đến đây với mục đích gì.

“Đi mà…”, Prangwora cười, “Tôi biết mình từng nghĩ không tốt về Namjiu, nhưng bây giờ tôi muốn được sửa chữa. Tôi và anh Raman chỉ là hai người bạn tốt của nhau, tôi không muốn hai chúng ta ganh ghét nhau, như vậy sẽ làm cho anh Raman không được thoải mái. Nen xin lỗi vì phải nói thẳng ra như vậy”.

Prangwora cố gắng tỏ ra buồn bã để Namjiu có thể thấy được sự thật lòng của mình.

Namjiu đành gật đầu đáp lại lời mời của Prangwora.

“Cảm ơn vì đã hiểu cho Nen. Vậy chúng ta đi luôn nhé”. Prangwora ngay lập tức vui vẻ trở lại.

“Khoan đã, chờ tôi đi vệ sinh một chút, rồi chúng ta cùng đi”, Namjiu xin phép rồi nhanh chóng đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Prangwora nở một nụ cười khinh bỉ ngay Namjiu vừa đi khuất. Con bé này đúng là quá ngu ngốc, mới chỉ giả vờ tỏ ra buồn buồn một chút mà đã tin ngay. Đây là người con gái mà Raman yêu tới mức muốn lấy làm vợ sao? Trông rõ cứng nhắc, càng nhìn càng thấy nhạt nhẽo vô vị. Cô tự thấy mình còn thích hợp hơn nhiều.

Cựu hoa hậu ngồi cười tự mãn, chờ đến khi Namjiu quay lại.

“Chúng ta đi chứ?”. Cô ta nói giọng ngọt ngào với Namjiu.

Namjiu khẽ gật đầu.

“Đi xe của Nen nhé. Lúc lái xe đến đây, tôi có đi qua quán ăn rất ngon đã từng được đăng trên báo. Ăn xong tôi sẽ đưa chị về”. Prangwora vừa nói vừa dẫn Namjiu đi về phía xe của mình.

“Khu vực này cũng có quán ăn được đăng báo sao? Nếu có thì tôi phải biết chứ?”. Namjiu ngạc nhiên hỏi.

Nét mặt Prangwora thoáng khó chịu nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi quay sang trả lời Namjiu một cách vui vẻ: “Có đấy, Nen thấy mà, chờ chút Nen sẽ dẫn chị đi”.

Namjiu gật đầu để cho người phụ nữ này làm theo ý mình một cách thoải mái. Nếu như khu vực này có quán ăn được đăng báo thật thì cô sao có thể không biết? Namjiu nheo mắt nhìn người đẹp đầy nghi ngờ, người phụ nữ này không hề biết cô là thổ địa khu vực này.

Prangwora dẫn Namjiu đến chiếc xe to đỗ ở cuối dãy.

“Cô Nen dùng xe to thế này sao?” Namjiu nghi ngờ hỏi.

“Vâng, phải xe như thế này mới chở được nhiều đồ đạc”. Prangwora mỉm cười, thầm thấy vui khi mọi sự sắp đặt đã gần đi đến thành công, lúc này đã có khoảng năm, sáu người của Sitha đang ngồi đời sẵn trong xe.

Một người đàn ông mở cửa chỗ ghế lái xe bước ra, đi vòng sang phía Prangwora.

“Cô Nen, xin mời”.

Prangwora gật đầu, rồi quay sang Namjiu với vẻ áy náy: “Ôi, tôi có điện thoại gấp, Namjiu vào trong xe ngồi đợi trước nhé”.

Gã lái xe lịch sự mời Namjiu lên xe nên cô đành làm theo. Prangwora mỉm cười nham hiểm, bỏ điện thoại xuống rồi ngay lập tức hướng chiếc điện thoại về phía Namjiu và gã đàn em của Sitha nhằm lén chụp ảnh Namjiu đang đi theo một người đàn ông lên xe.

Namjiu giật mình quay lại phía Prangwora khi nghe thấy tiếng tách. ”Prangwora, cô làm gì vậy?”. Mặt Prangwora biến sắc nhưng cô ta nhanh chóng thay đổi nét mặt trả lời: “Không có gì”.

Namjiu nhìn Prangwora với vẻ không tin tưởng. “Tôi nghĩ lại rồi, tôi không đi nữa. Có vẻ như tình bạn cô dành cho tôi không được thật lòng”.

Prangwora mím môi tức giận, thấy Namjiu có vẻ như đã nhận ra điều gì đó, cô ta gật đầu ra lệnh cho đàn em của Sitha xuống tay.

“Tốt hơn là cô nên ngoan ngoãn đi theo tôi, nếu không muốn phải chịu đau”. Người đàn ông lái xe ban nãy giờ đã trở thành một tên du côn lên giọng đe doạ Namjiu.

Namjiu bắt đầu hiểu ra, hoá ra người phụ nữ này đang đóng kịch với mình, “Prangwora, cô biết cách chơi thật đấy. Cố gắng hạ thấp giá trị của bản thân để làm chuyện bỉ ổi này. Ơ… hay là sự xấu xa đã trở thành bản chất của cô rồi?”.

“Nói hay lắm nhưng không giúp được gì đâu. Mày nghĩ mày có thể chiếm được anh Raman của tao sao?” Prangwora nghiến răng nói.

“À… vậy ra là chuyện đàn ông”, Namjiu dài giọng.

“Lôi nó vào xe nhanh lên, cẩn thận không có người tới bây giờ”. Prangwora vội ra lệnh.

“Đi, đi nhanh lên, đừng có manh động nếu không tao đánh đấy”. Gã đàn ông lớn giọng quát nạt trong khi tay cầm súng dí vào eo Namjiu.

“Ờ, đây cũng muốn thử xem có đau thật không!”. Dứt lời, Namjiu giơ chân phải lên đá vào cổ tay của gã đàn ông kia, lực đá từ chân của Namjiu làm cho súng của gã văng ra rơi xuống đất. Namjiu nhanh như cắt giơ hai ngón tay chọc vào mắt của địch thủ và dùng hết sức giáng một đòn thật mạnh vào cằm gã. Tiếng kêu đau đớn vang lên, ngay sau đó gã to xác ngã gục xuống nền đất.

Prangwora chứng kiến cảnh đó với một nỗi kinh hoàng tột độ, cô ta sợ hãi tự động lùi lại phía sau.

Thấy vậy, sáu, bảy gã to cao khác liền phi xuống xe rồi tiến về phía Namjiu, Namjiu quay lại nhìn rồi lắc đầu một cách khinh bỉ: “Cứ tưởng chỉ có chó mới biết đi theo đàn, hoá ra những kẻ khốn nạn cũng chẳng khác gì”.

“Mày dẻo mỏ lắm”. Một giọng nói gầm gừ vang lên.

“Tưởng ai, hoá ra chỉ là chó gom bầy lần hai”. Namjiu nhận ra gã chính là tay chân của kẻ mà cô từng có mâu thuẫn hôm trước. “Lần trước vẫn chưa biết sợ à? Thế còn tên đang nằm ở bệnh viện sao rồi, đã khỏi hẳn chưa?”.

“Mau bắt nó lại!”. Prangwora lặp lại một lần nữa.

“Được! Sẵn sàng rồi! Tất cả cùng nhau xông vào chứ? Hay ai có súng thì bắn luôn đi, nhưng tôi nói trước là nếu có bắn thì nhắm cho trúng, nếu để tôi tới gần được ai thì kẻ đó no đòn. Đến lúc ấy đừng khóc lóc năn nỉ sự thương hại vì người như Namjiu đây không có bao giờ dành sự thương hại cho những kẻ xấu xa. Nào! Nhào vô!”. Namjiu dõng dạc tuyên bố.

“Đúng thế! Chắn chắn không có sự thương hại nào dành cho những kẻ bỉ ổi đâu”.

Parani bước đến hỗ trợ Namjiu.

Namjiu quay lại thấy Parani đang mỉm cười với mình. Parani thầm nghĩ thật may khi sáng nay mẹ cô đã được ra viện. Sau khi đưa mẹ về nhà, cô định rẽ qua trung tâm trước khi đi gặp Rawat, vừa hay nhận được điện thoại của Namjiu nói rằng có người đẹp tới tìm và sẽ đi ăn cơm bên ngoài. Parani vừa tới nơi thì nhìn thấy Namjiu đi về phía bãi đỗ xe liền vội vàng đi theo cô bạn thân.

Parani tiến lại gần Namjiu, cả hai người đứng áp lưng vào nhau trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Đúng lúc đám đàn ông kia định xông vào tấn công hai cô gái. Có tiếng xe ô tô của ai đó dừng lại tại dãy xe phía đối diện, tất cả cùng quay ra nhìn. Parani nhíu mày nhận ra đó là xe của ai.

Rawat lái xe tới N.J.Gym, trước đó cậu đã gọi điện cho mẹ của Parani nên biết cô sẽ ghé trung tâm trước. Vì vậy cậu liền lái xe theo sau cô, vừa đúng lúc nhìn thấy sự việc lạ lùng trên.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Đám người này là ai?” Rawat bước xuống xe hỏi Namjiu và Parani.

Prangwora sững người khi thấy Rawat.

“Ơ! Nen, sao cô lại ở đây, đã xảy ra chuyện…?” Rawat hỏi trước khi kịp lờ mờ nhận ra một số thứ.

“Làm thế nào bây giờ đại ca?” Một tên cất giọng hỏi nhỏ.

“Bắt tất cả chúng lại rồi báo cáo với ông chủ”.

“Vâng, thưa đại ca, nhưng có lẽ nên giải quyết thằng oắt kia trước là dễ nhất, còn hai đứa kia hung hăng như bò tót vậy, dữ chết đi được”. Gã đàn em có vẻ sợ sệt khi nhìn thấy dáng vẻ của Namjiu và Parani.

“Rawat, anh tránh đi đã”. Parani hét to với Rawat nhưng đã quá trễ vì người của Sitha đã tiến tới sát Rawat.

“Ơ! Có chuyện gì vậy?” Rawat hét lên.

“Pa đi bảo vệ Rawat trước đi, ở đây để tớ lo”. Namjiu nói với bạn.

Parani gật đầu rồi vội vàng chạy tới hỗ trợ Rawat.

“Những người khác không liên quan. Đến đây nào, lũ súc sinh vô dụng”. Namjiu chửi thật to nhằm lôi kéo sự chú ý về phía mình.

Prangwora sầm mặt lại khi biết kế hoạch của mình đã mắc quá nhiều sai lầm, đặc biệt sự tham gia của Rawat sẽ khiến cho mọi chuyện càng trở nên phức tạp hơn, chỉ cần Rawat mở miệng nói một câu với anh trai mình rằng cô cũng có liên quan đến việc này thì mọi hi vọng của cô sẽ tiêu tan trong phút chốc.

Mấy gã đàn ông trâu mộng chia thành hai nhóm, một nhóm tiến lại phía Rawat và Parani, một nhóm tiến về phía Namjiu.

Rawat sợ hãi lùi lại phía sau khi thấy có vài gã đô con, mặt mày hung dữ tiến lại phía mình. Nhưng đúng lúc mấy gã đó vừa đến gần, Parani cũng chạy tới kịp, nhảy lên đá mạnh vào lưng một tên làm cho gã ngã nhào xuống đất.

“Rawat, anh vào xe trước đi. Nếu có chuyện gì thì nhanh chóng lái xe chạy trước”. Parani nói với Rawat với giọng căng thẳng.

Rawat há hốc miệng nhìn sự việc diễn ra. Nhất là khi thấy hai gã cao lớn hung dữ vây lấy Parani, cậu cảm thấy không thể chịu được cảnh Parani bị ức hiếp nên đã vùng lên.

“Này! Có đáng mặt đàn ông không vậy? Sao lại đi vây đánh một người phụ nữ yếu đuối, không biết tự vệ như thế? Đã có ai nói cho chúng mày biết phụ nữ sinh ra là để được bảo vệ, không phải để cho ai thích bắt nạt cũng được chưa?” Rawat hét lớn.

Parani chớp chớp mắt rồi vội hét to với Rawat khi thấy cậu đang có ý định chạy vào giúp mình.

“Rawat, đừng xông vào!”.

Rawat không nghe theo lời khuyên, trong đầu lúc này chỉ nghĩ một điều duy nhất, nhất định không thể để cho Parani bị bất cứ ai bắt nạt.

“Bốp!”

Gã côn đồ giáng một cú trời đánh trúng mặt Rawat, tiếp đó, gã co chân dùng đầu gối thụi mạnh vào bụng cậu.

“Rawat!”. Parani giật mình kêu lên.

Nghe thấy tiếng kêu thất thanh của bạn, Namjiu giật mình quay lại bắt gặp cảnh Rawat bị đánh, mặt mày be bét máu, đang nằm co quắp dưới đất.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh là một truyện teen được đăng tải miễn phí tại web đọc truyện

21-07-2016 16 chương
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Bố...!!!

Bố...!!!

Nhìn trên tay bố còn mấy chục ngàn tiền lẻ, con không lấy trả lại cho bố, bố cũng

29-06-2016
Chim sơn ca

Chim sơn ca

Bụi trường xuân vừa ra hoa, Sơn Ca lập tức đoán ra ngay cái nguy cơ rình rập loài có

24-06-2016
Má, con và...

Má, con và...

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời

24-06-2016
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Nắm giữ một trái tim

Nắm giữ một trái tim

Buổi sáng, trên bậu cửa sổ, ánh sáng chan hòa, thứ ánh sáng dìu dịu, đìu hiu, buồn

01-07-2016