Mặc cho ai đó mắng chưởi, nó bất chấp ôm chầm lấy người kia, nhất quyết không buông ra…
bạn đang xem “Bà Xã Ô Sin ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!-“Em sao vậy? Có chuyện gì nói cho anh nghe” – hắn vòng tay qua eo ôm chặt lấy nó, dù có chút khó hiểu
-“…”
Không trả lời nó vẫn ôm chặt người yêu…
-“Em, sao thế”
Nó chỉ lắc đầu, cả người dính chặt vào hắn… cứ như sợ rằng nếu như nó buông hắn ra một chút thôi thì hắn sẽ biến mất.
Hắn cũng chẳng ép nó nói ra được gì, chỉ nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu cô vợ ngốc rồi bế nhẹ nó vào phòng tắm….
Một lúc sau hắn bế cô vợ trẻ ra ngoài, nó chỉ quắn trên người một cái khăn tắm, đặt nó lên giường phủ cái chăn kín người nó lại, hạ nhiệt độ xuống, người nó bây giờ nóng ran… hắn lo lắng biết nhường nào, nhưng giờ này không thể ra ngoài được vì trời vẫn đang mưa to…
Từ lúc nãy cho đến giờ nó vẫn ôm người kia cứng ngắc…
-“Bây giờ thì nói cho anh nghe đã có chuyện gì xảy ra được chưa”
-“…”
-“Bà xã…”
-“…”
-“…”
-“Anh là đồ đáng ghét nhất trên đời, lúc nãy anh biết tôi sợ tới mức nào không hả?… hức… hức tôi sợ sẽ không được gặp anh nữa, tôi sợ lắm anh biết không, chết bầm nhà anh”
Nó đánh thùm thụp vào hắn, cứ mắng cứ khóc như vậy làm người kia đau lòng, hắn nhẹ nhàng hôn lên trán nó, ôm chặt nó hơn mặc cho cái tay không yên phận kia cứ đánh mình…
-“Cũng may là em không sao”
-“…”
-“Lúc nãy… có người… bảo em anh bị tai nạn… em sợ lắm”
-“Chắc họ nhầm số thôi anh có làm sao đâu, em ngốc, tại sao lúc đó em không gọi cho anh”
-“Em… không nhớ”
-“Vậy em đi tới đây bằng gì?”
-“Em… chạy bộ”
-“Cái gì? Dương Nguyệt Chi Lan… em điên hả? Có biết như vậy là nguy hiểm lắm không? Ít nhất cũng phải gọi xe để mà tới đây chứ”
-“Lúc đó em thật sự không biết làm sao hết… em … em sợ lắm”
-“Nếu em có gì anh phải làm sao đây”
Hắn nghe như chết điếng, chỉ một chút nữa thôi là có thể cả cuộc đời còn lại của mình không thể nào nhìn thấy nó nữa…
Bây giờ hắn mới hiểu cảm giác mà vợ mình vừa trãi qua, sợ cảm giác xa người mình thương yêu là sao, sợ mất nó, hắn siết tay chặt hơn, mắt đã đỏ hoe…
-“Bà xã anh hát cho em nghe nha”
-“Dạ”
Em là bầu trời…
Em là đại dương rộng lớn
Anh … chỉ là một hạt cát nhỏ
Nhỏ đến mức em không nhìn thấy
Em là tình yêu…
Em là biển cả
Anh … chỉ là một thằng ngốc
Một thằng ngốc trong mắt em
Nhưng em yêu dấu hỡi
Dù anh có ra sao
Anh vẫn là một thằng ngốc yêu em
Yêu em nhất cuộc đời
Dù anh có ra sao
Anh vẫn có một vòng tay rộng lớn
Đủ để bảo vệ em
Em yêu dấu ơi
Em yêu dấu hỡi
Em là tất cả, tất cả cuộc đời anh
Bài hát này… không phải bài hát không tên sao? Sao anh ấy…?
Ánh mắt khó hiểu ngước lên nhìn hắn, hắn hiểu được ý vợ mình liền bẹo mũi người kia…
-“Em nghe rõ nè …Anh …Yêu …Em”
-“Anh…”
Nó cảm động đến phát khóc rồi này, mỉm cười trong nước mắt, giả vờ hờn dõi…
-“Anh nhé, em cũng nói cho anh nghe nè Em …Sẽ …Cưới ..Anh ngay ngày mai”
Có người bật cười trước cái giọng điệu trẻ con đó…
-“Được … được ngay ngày mai nhá”
-“Sau này đi đâu anh cũng phải dắt em theo”
-“Được rồi, sau này anh túm em lại rồi bỏ vào túi quần”
-“Túi quần á? Không, ghê lắm, túi áo thôi”
-“Bà xã anh ngốc quá”
Nói rồi có người cuối xuống hôn lên cánh môi mềm mại bên dưới, nhẹ nhàng đi sâu vào bên trong, người kia nhẹ nhàng đáp trả nụ hôn đó… họ trao tất cả hơi thở cho nhau, một nụ hôn sâu nụ hôn mãnh liệt, để chứng minh cho tình yêu của nhau bao năm qua, tất cả sóng gió như cơn mưa ngoài kia, cuồng quét dữ dội và rồi hết mưa trời lại sáng…
Cánh môi của nó cũng bị hắn cắn yêu một phát, ai đó luồng vào chăn kéo cái khăn tắm ra, có người chu môi chau mày…
-“Ba đã dặn không được ăn cơm trước kẻng đâu”
-“Ăn trước ăn sau gì cũng là anh ăn thôi mà”
-“Anh… đúng là…”
-“Em … đúng là..”
-“Anh…”
Ngoài trời mưa bão cũng không ngăn được tình yêu của họ, trên chiếc giường nhỏ nhỏ có 2 người yêu nhau, họ trao cho nhau là tình nồng, là hơi thở, là chung một nhịp đập của trái tim…
Anh sẽ vượt qua đại dương rộng lớn để tìm em, leo lên đỉnh núi cao nhất để được ở bên cạnh em
Dù anh có ở muôn trùng cách trở thì với em anh mãi mãi ở trong trái tim này, và bởi vì em yêu anh nhiều lắm…
………………
Safial….
-“Em thích cái này hơn anh chọn đồ xấu quá à ông xã ơi” –nó đang chọn một bộ vest cho hắn…
-“Nhưng màu đó anh đâu có thích đâu bà xã”
-“Nhưng em thích”
-“Anh…”
-“Thôi được anh lấy bộ nào anh thích đi em không ‘cưới’ anh nữa”
-“Vậy lấy bộ nào bà xã anh thích đi, anh mặc gì cũng được mà”
Nó vẫn thế vẫn bày hết trò này đến trò khác quậy tưng bừng cái người kia… nhưng lần nào anh cũng nhịn nó à… đúng là chồng hâm nhất trên đời… vợ yêu chồng nhất quả đất…
Vợ hâm, anh có thể vì em làm tất cả mọi thứ nhưng cuộc đời này anh sẽ không bao giờ buông tay em ra một lần nào nữa đâu, nhớ nhé… em yêu.
…………..
………….
Một mùa mưa đã qua, mùa nắng trở về, lá vàng trên những góc sân nhỏ, những tiếng trẻ con ríu rít đi nhặt lá vàng gối lại thành những chiếc quạt mát buổi ban trưa…
Xa xa có những bô cụ đi theo sau đôi cô dâu chú rễ, họ cười tít cả mắt, tay choàng tay nhau…
Cô dâu hiền hạnh phúc thủ thỉ vào tai chú rể
-“Từ ngày hôm nay em mãi mãi là của anh”
-“Trước giờ em vẫn là của anh mà, đồ ngốc”
-“Anh chê ai ngốc thế hả, tôi cóc lấy anh nữa”
-“Giờ này mà còn không lấy nữa hả, có muốn anh phạt em ngay tại đây không hả?”
-“Anh dám? Ở đây có đủ mọi người em thách anh dám ăn hiếp em…ưmmmm”
Chương trước