-“Thì sao bà xã?”
bạn đang xem “Bà Xã Ô Sin ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!-“Thì tha cho anh đó”
-“Đồ ngốc này… chút nữa về không cần em tha đâu nhá”
Có người hiểu được chủ ý lời nói đó, mặt đỏ ửng lên à, xấu hổ quá đi thôi. Tên này cứ thích trêu vợ nơi đông người không à…
-“Hai người cứ thì thầm ai mà nghe thấy được, phải nói to nói rõ lên nào”
-“Có vợ đẹp thế vậy mà giấu đến tận hôm nay, ông xấu lắm nha”
-“Người ta bảo phía sau người đàn ông tài giỏi luôn là phụ nữ xinh đẹp mà”
-“…”
-“…”
Mấy người bạn của hắn cứ thay phiên nhau trêu 2 đứa ngốc cả buổi, vậy mà họ lại thấy vui ấy chứ, đúng là tình yêu.
Em là của anh, anh là của em, chúng ta của nhau thì sợ gì cả trời cao…
…………………….
Cũng đã 9h đêm rồi chứ ít gì, ăn uống xong công chúa được đưa về nhà…
-“Sao lại bế em như vậy chứ, em tự đi được mà, anh thả em xuống đi” – nó cứ nheo nhéo từ ngoài xe cho đến khi vào đến phòng…
-“Anh nuôi em kĩ lắm mà, ăn uống kiểu gì mà nhẹ ìu à”
-“Em đã nặng lắm rồi đấy chứ, nửa tạ lận đó đa”
-“Nửa tạ cái đầu cô ý, nhẹ thế này mà còn bảo”
Hắn nhẹ nhàng đặt nó xuống giường, rồi quay người định đi đâu đó thì bị cô vợ yêu bắt lại…
-“Anh đi đâu đấy” – nó vòng tay qua kéo cổ hắn cứ như muốn giữ luôn không thả ra…
-“Anh ra đóng cửa kẻo thiên hạ họ nhìn thấy chúng ta thì làm sao…”
-“Mặc kệ họ…”
Trời! hôm nay bà xã của hắn làm sao thế này… rõ yêu quá mà…
-“Em… lạ lắm nhé”
-“Lạ cái chi ạ?”
-“Em ngọt ngào lắm nhá”
-“Em…”
-“Em sao?”
-“Em … em biết cả rồi, anh không giấu em được nữa đâu”
-“Giấu em chuyện gì? Anh có sao?”
-“Cái hộp… cái hộp trong đó em đã thấy hết rồi” – nó chỉ tay vào ngăn tủ bên dưới
Hắn hiểu lời nó nói, thì ra là nhờ cái hộp đó mà vợ hắn đã chịu chấp nhận mình, đúng là trời thương mà…
-“Sao anh lại giấu em?”
-“Anh không giấu em, chỉ là… anh chưa muốn nói thôi, vì anh muốn em tự chủ động tha thứ cho anh. Anh là người có lỗi”
-“Nhưng, nhỡ hôm nay em không phát hiện thì phải làm sao?”
-“Thì ngày khác em sẽ thấy nó”
-“Nhỡ ngày khác em không thấy nó luôn thì sao”
-“Thì ngày… đồ ngốc nhà cô”
Hắn xoay người lại, đổi tư thế à. Nó nhỏ bé lại nằm dưới ấy chứ, hắn nhìn nó y như là sắp muốn nói điều gì đó quan trọng lắm không bằng… sao nó hồi hộp đến thế không biết.
-“Em có yêu anh không?”
Tên này đúng ngốc mà, vậy mà ai bảo anh có IQ cao lắm chứ sao lâu lâu lại hỏi những câu cứ như thừa à…
-“Em … yêu… rất yêu anh”
Cảm giác cứ lâng lâng, hắn bẹo mũi nó mắng yêu
-“Vậy mà lâu nay cô dám hành hạ tôi”
-“Cho anh biết mùi chứ”
-“Cô giỏi lắm, hôm nay tôi không tha cho cô đâu nhá”
Lại một nụ hôn thật nhẹ, thật mềm mại trên đôi môi ấy, anh lại thích phạt nó như vậy, nhưng đã hẳn là nó bướng đâu, anh vẫn phạt mà… yêu là cảm giác này sao? Cái cảm giác không bao giờ nó diễn tả qua từng lời nói được, mà chỉ có thể diễn tả qua từng cảm xúc, nghe theo từng độ rung của trái tim…
Bên cạnh anh, dù phạt hay không bị phạt thì em vẫn cảm thấy hạnh phúc nhất trên đời……
…………….
Ông mặt trời lại thích làm kì đà thế nhỉ, chói sáng cả căn phòng làm nó phải trở mình, nheo nheo mắt…
Người bên cạnh vẫn còn nằm đó, vẫn còn ngủ nữa kìa, đáng yêu chết mất…
Nó chồm người hôn phát lên trán, lên mắt, lên mũi, lên má rồi lên môi người kia, vẫn cảm giác hôn lén như hôm trước, thích thích làm sao…
-“Cô thích hôn lén tôi thế à” – một giọng ngáy ngủ làm nó phải giật mình…
-“Anh… anh dậy từ khi nào vậy”
-“Từ lúc em có ý định làm bậy với anh” – một nụ cười tinh quái à…
Thật đáng ghét, lần nào cũng bị phát hiện là sao?
-“Em hôn lén mà chẳng chuyên nghiệp gì cả, chồm lên người anh nặng như con heo vậy á”
-“Vậy mà lúc tối có người bảo em nhẹ ìu đó”
“Chụt”
Hắn thơm một phát lên má nó, giả vờ nhõng nhẽo…
-“Lúc nãy anh đã thơm cả trăm cái lên mặt em rồi, thêm một cái nữa ấy”
-“Anh… đáng ghét mà”
Hóa ra có người đã dậy sớm hơn nó, lại còn giở trò ‘thơm lén’ người ta… cái này đúng là tư tưởng lớn gặp nhau vào buổi sớm mà…
Ủa bộ đồ này? Sao quen quen nhỡ? Nó ngơ ngơ trước bộ đồ mình đang mặc, rồi kéo chăn ra nhìn bộ đồ hắn đang mặc…
-“Bảo Khánh, chúng ta… chúng ta chưa có tắm”
-“Giờ này em mới phát hiện ra sao? Người biết sau cùng là người la lớn nhất á”
-“Anh … vậy mà cũng chẳng nói… thấy ghét”
Ai đó giận dõi đánh yêu vào người kia rồi bỏ một mạch vào nhà tắm…
-“Bà xã… đợi anh … đợi anh tắm nữa em”
-“Ai cho anh vào… đừng vào”
-“Anh vào…”
-“Không cho…”
………
………
-“Hôm nay anh về sớm, em sẽ đợi anh về ăn cơm”
-“Cảm ơn em bà xã”
Nó đang xoăn tay áo lên cho hắn, cứ mỗi vài ba phút lại bị người kia giả vờ thơm lên má…
-“Thôi thơm vào má anh cái nào”
-“Được rồi… đi đi” – nó phụng phịu thơm vào má người kia…
Hạnh phúc là thế đấy. Đơn giản là quan tâm và được quan tâm chỉ thế thôi…
Cả buổi chiều nó tự đi siêu thị mua đồ rồi về làm cơm cho chồng, buổi cơm gia đình thật thích à… người ta đã bảo dù vợ có nấu ăn dở đến cỡ nào khi mà chồng ăn vẫn thấy ngon chứng tỏ anh ta rất yêu vợ…
Vậy là có đứa làm thử, món nào nó cũng thêm chút muối chút đường… ấy chà ngon thế mà mùi vị thì ôi…
………….
Đã hơn 7 giờ rồi mà hắn vẫn chưa về, nó bực bội đi tới đi lui…
Định lấy điện thoại gọi cho anh chồng thì có một số lạ gọi vào… chẳng biết là ai?
-“Alo”
Người kia là ai thế nhỉ, sao không nói gì hết…
-“Alo, ai vậy ạ?”
Một giọng nói lạnh thấu xương tỷ..
Cái gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra?
Câu nói đó cứ văng vẳng trong đầu nó… cũng là lúc nó không còn sức lực để đứng vững, đôi chân nhỏ nhoi đã ngã quỵ từ lúc nào, vô lực nó dựa lưng vào bức tường lạnh như băng kia, bàn tay nắm chặt điện thoại dần dần trở nên trắng bệch chứng tỏ sức lực trên mấy ngón tay của nó đã không còn nữa…
Chương trước