pacman, rainbows, and roller s
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 36 đánh giá )

Ánh Hồng Hạnh Phúc - Chương 06

↓↓
Từ sáng đến giờ, Hoa Phượng miệt mài cắm cúi bên cái máy đánh chữ, không hề nghỉ taỵ Tiếng gõ lóc cóc vẫn vang lên đều đều trong phòng. MỌi người đã ra ngoài ăn cơm trưa, chỉ còn một mình cô ngồi lại chăm chỉ làm việc.

Lúc nãy, trước khi đi, Thanh Trà và Quốc đã đến tận bàn níu kéo:

-Nghĩ một chút đi. Ăn cơm xong rồi vào làm tiếp, không ai giành hết việc đâu mà sợ.

Nhưng cô đã từ chối:

bạn đang xem “Ánh Hồng Hạnh Phúc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-Thôi, mọi người đi đi. Tui không thấy đói.

Thanh Trà trợn mắt la lên:

-Gì mà không đói? Từ sáng đến giờ mày có ăn gì đâu.

-Không đói thật mà.

Chị Mai bước lại gần, cười với Hoa Phượng:

-Chắc tại công việc nhiều quá nên Phượng cảm thấy no ngang phải không?

Đạ, chắc là vậy.

Cô ngẫm nghĩ một chút, rồi quay sang Thanh Trà, dặn dò:

-Mày với anh Quốc đi ăn đi, rồi mua về cho tao một khúc bánh mì kẹp thịt là được rồi.

-Nhất định không đi hả?

-Ừa.

-Ăn bánh mì trừ cơm?

-Ừa.

-Thôi kệ nó, mình đi.

Khi mọi người kéo nhau đi ra hết, căn phòng trở nên vắng lặng. H P lại tiếp tục làm việc, mắt cứ dán vào tờ giấy, tay gõ đều. Cô chăm chỉ đến mức không thấy một người vừa đẩy cửa bước vào, tiến thằng đến bàn cô, kéo ghế ngồi. Cô nói mà không nhìn lên:

-Ăn gì mà lẹ vậy? Có nhớ mua cho tui không?

-Em muốn mua gì?

Hoa Phượng ngẩng phắt lên. Công Dinh đang ngồi trước mặt cô, cười:

-Anh Dinh! Anh về hồi nào?

-Vừa về, anh tới đây ngaỵ – Dinh nhìn quanh - Mọi người đâu hết rồi?

-Họ đi ăn com trưa rồi.

-Em ăn chưa?

Hoa Phượng lắc đầu:

-Em còn nhièu việc phải làm nên không đi, nhưng em có nhờ Thanh Trà mua bánh mì giùm rồi.

Công Dinh làm như không nghe, anh khoát tay:

-Vậy đi ăn với anh. Anh cũng đang đói.

-Nhưng….

-KHông nhưng nhị gì cả. À! Ba anh đâu?

-Em không biết, hinh nhu vẫn còn ở trong đó.

Công Dinh đứng lênd, đi về phiá phòng Giám đốc, gõ cửa. Có tiếng ông Thịnh vọng ra:

-Vô di.

Công Dinh ở cửa bước vào:

-Chào ba.

-Ủa! Con mới về hả? Có chuyên gì không? Vào đây.

Đạ không – Công Dinh hoi ngập ngừng – Con tới rủ Hoa Phượng đi an trưa.

-Chà…..

Ông Thịnh gật gù nhìn Dinh, khiến anh tấy lúng túng:

-Ba di ăn với con luôn nhé.

-thôi – Ông khoát tay – Ba không ăn đâu. Ờ, con bảo Hoa Phượng di ăn là đúng đó. Từ sáng đến giờ, cô ấy không nghỉ tay tí nào.

-Vậy con đi nghe ba.

-Ừ, đi đi.

Khép cửa phòng cho ông Thịnh xong, Công Dinh quay sang, nhướng mắt cười với Hoa Phượng:

-Mình đi được chưa em?

Đạ được.

Đẩy cái dĩa không qua một bên, Hoa Phượng mỉm cười, nhìn Dinh ăn tiếp dĩa cơm thứ hai.

-Em ăn nữa không?

Cô lắc đầu, le lưỡi:

-Eo ui! Em no lắm rồi.

-Vậy thì uống nước đi, dợi anh ăn xong dĩa này nữa đã.

Hoa Phượng gật đầu, vừa khuấy ly nước đá chanh, vừa hỏi:

-Việc thành lập chi nhanh ở Vũng Tàu sắp xong chưa anh?

-Sắp xong rồi – Dinh gật đầu, đáp.

Thấy Hoa Phượng có ve nghĩ ngợi, Dinh hỏi:

-Có gì không em?

-Không. – Cô cười, lắc đầu.

- Đừng giấu nhé. Anh thấy em đang suy nghĩ chuyện gì đó mà.

-À! Em đang nghĩ…Không biết khi lo công việc xong xuôi rồi, anh có nhớ lời hứa không nhỉ?

Đang lau miệng, chợt Công Dinh ngừng tay, nhìn cô lom lom. Anh nhíu mày cố suy nghĩ, rồi bỗng nhớ ra, anh cười:

-A! Anh nhớ rồi. Anh có hứa là sẽ đưa em di chơi ở Vũng Tàu phải không?

Từ nãy giờ cứ hồi hộp ợ anh quên, bây giờ nghe anh nói thế, Hoa Phượng cười tươi mãn nguyện.

-Thì ra anh vẫn còn nhớ.

-Ừ. Nhưng nếu lỡ anh quên thì sao? Em có nhắc không?

-Không.

-Tại sao?

-Em không thích nhắc. Vì như vậy hoá ra mình đời hỏi hay sao? Anh đã hứa thì anh phải nhớ chứ.

Công Dinh phì cười:

-Chà! Em khó tính quá.

Trên đường về công ty, Dinh im lặng lái xe. Mặc dù trời nắng gắt, nhưng thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ cũng đủ làm Hoa Phượng thấy dễ chịu.

Áp tay vào má, cô nhớ đến ánh mắt của Công Dinh lúc anh nhìn cô mà lòng tràn ngập niềm vui. Cô muốn tặng cho mình một nụ cười, nhưng sợ Dinh thấy lại tưởng mình khùng nên thôi.

Công Dinh lái xe ngừng trước cổng. Anh hỏi, khi Hoa Phượng vừa bước xuống:

-Phượng à! Tối nay mình đi chơi nhé.

Hoa Phượng nhoẻn miệng cười, gật đầu.

-Tan sở, em về với Thanh Trà hả?

Đạ.

-Vậy khoảng bảy giờ, anh đến nhà đón em được không?

Đĩ nhiên là được.

-Ừ. Vậy em vô đi.

Cô khẽ gật đầu rồi đẩy cửa bước vào. Cố lấy vẻ thản nhiên, Hoa Phượng đi đến bàn của mình trước bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chăm chú. Vừa ngồi xuống, cô đã thấy một khúc bánh mì kẹp thịt nằm chình ình trước mặt. Hướng cái nhìn về phiá Thanh Trà, cô nở nụ cười cầu tài với nó.

Thanh Trà dường như chỉ chờ có vậy, lập tức phóng đến:

-No ròi phải không?

Hoa Phượng cười hiền lành, gật đầu:

-Ừa.

-Ghê nha! Hèn gì không thèm đi ăn với tụi này. Đã hẹn nhau trước rồi phải không?

Hoa Phượng lật đật phân trần:

- Đâu có hẹn hò gì. Tự nhiên ảnh tới rủ đi chứ bộ.

Thanh Trà cứ cười cười, mắt nheo nheo nhìn cô:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Giá Như Em Là Con Gái

Giá Như Em Là Con Gái

Tên truyện: Giá Như Em Là Con GáiTác giả: Lee NaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 19 chương
Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19 là một câu chuyện tuổi teen rất hay được viết bởi 2 tác giả là

22-07-2016 2 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Những cánh hoa bay

Những cánh hoa bay

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Truyện kinh dị số 1") Có những lúc,

28-06-2016
Thử Yêu Côn Đồ

Thử Yêu Côn Đồ

Tên truyện: Thử Yêu Côn ĐồTác giả: WinnyThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 42 chương
Nhặt được của rơi

Nhặt được của rơi

Đang đi vô mục đích như vậy thì bỗng thấy trên mặt đường: cái gì thế này? Một

30-06-2016
Sức mạnh của ý chí

Sức mạnh của ý chí

Tại ngôi trường làng nhỏ bé của một vùng quê nghèo thuộc bang Kansas, Mỹ, có một

24-06-2016
Là cà phê. Là Thụy

Là cà phê. Là Thụy

Khi yêu Thụy, An còn trẻ lắm. Tóc mềm cực, hiếm khi uốn hay nhuộm. Làn da tay còn

24-06-2016
Đam mê xác chết

Đam mê xác chết

(khotruyenhay.gq) Tôi đã nhìn người bạn thân nhất của mình nhảy từ hành lang lớp học

28-06-2016