Ring ring
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 58 đánh giá )

Ánh Hồng Hạnh Phúc - Chương 04

↓↓
Kể từ ngày xảy ra sự cố đến nay, Hoa Phượng chẳng phải làm việc gì ngoài chuyện ăn với ngủ. Chiều nào Thanh Trà cũng ghé nhà chơi với cô đến tối mới về, kể đủ thứ chuyện, nên mặc dù không đi làm, nhưng việc gì trong công ty, cô cũng biết.

Công Dinh cũng hay lái xe đến đưa cô đi dạo. Thanh Trà gặp dịp là tháp tùng theo liền. Cô nàng còn tuyên bố:

-Thật ra thì tao cũng không muốn làm kỳ đà cản mũi hai người. Nhưng mày nghĩi coi, ông Dinh đang ra sức theo đuổi người đẹp, chịu khó lui tới để được đưa em đi đây đi đó. Trong thời điểm này, tao phải nắm bắt cơ hội để được đi ké, chứ đến khi mày “yêu” rồi thì đâu còn dịp nữa.

Đầu óc Hoa Phượng dạo này cứ hay nghĩ đến Dinh. Cả tuần nay chẳng thấy bóng dáng hắn đâu, làm cô bứt rứt, cứ bắt ghế ra sân ngồi với tâm trạng thấp thỏm, trông mong.

bạn đang xem “Ánh Hồng Hạnh Phúc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Ngồi ngoài sân chán, cô lại vào trong nhà, nhưng cứ hễ nghe tiếng xe ngoài cổng là cô lại dáo dác nhìn ra.

Cô rất ngại mọi người biết được cô nóng ruột chờ đợi hắn, nhưng hình như cô chẳng dấu được ai. Hoa Phượng chẳng hiểu sao mình lại như vậy. Chỉ biết rằng không gặp Công Dinh, cô cảm thấy trong người có cái gì đó buồn buồn, và cứ như thế tiếp nối mấy ngày nay, cô thấy không vui, vô vị đến lạ lùng.

Chiều nay, lúc đang ăn cơm thì thằng Hoàng đi chơi về. Nghe tiếng lách cách ở cổng, Hoa Phượng giật mình, nhớn nhác nhìn ra. Khi quay trở vô, cô ra vẻ bình thản, tiếp tục ăn cơm để che dấu sự thất vọng của mình, thì bỗng Huy lên tiếng hỏi:

-Mấy hôm nay, sao không thấy Dinh tới chơi?

-Em không biết. Chắc anh ấy bận công việc.

Cô trả lời qua loa rồi tiếp tục ăn cơm. Khi ngước lên, cô thấy Huy đang nhìn mình:

-Có muốn đi chơi không? Chút nữa đi với anh?

Hoa Phượng ngạc nhiên:

-Anh rủ em hả?

-Chứ còn ai?

Cô nhìn anh dò xét:

-Vậy chị Bích đâu?

-Bích hả? Thì ở nhà cô ấy chứ đâu.

-Bộ hai người giận nhau hả?

- Đâu có.

-Sao anh không đi với chị Bích, mà lại rủ em?

Huy nhăn mặt:

-Con nhỏ này nhiều chuyện ghệ Tại vì hôm nay là sinh nhật của Bích, tui thấy cô cứ thấp tha thấp thỏm, tội nghiệp quá nên mới có ý tốt, rủ đi theo cho đỡ buồn. Cứ ở đó mà hỏi tới hỏi lui hoài. Có đi hay không thì bảo?

Hoa Phượng vừa nghe xong thì mắt sáng rỡ, reo lên:

-A! Vậy hả? Vậy thì đi liền. Nhưng anh đã mua quà cho chị Bích chưa?

-Có rồi, yên tâm đi – Huy quay sang nói với thằng em út – Hoàng học bài hết chưa? Có muốn đi không?

Thằng Hoàng hớn hở:

-Em học xong rồi.

Nó bổng bỏ chén cơm đang ăn dở dang xuống bàn, đứng lên:

-Í! Thôi, em không ăn nữa đâu, để bụng chút lại đằng nhà chị Bích ăn bánh ngon hơn.

Huy cười, chạy lên lầu, rồi trở xuống với một hộp quà đã được gói kỹ càng bằng giấy kiếng có dòng chữ Happy Birthday.

Hoa Phượng tò mò:

-Cha! Hộp này to nhỉ? Cho coi được không anh Hai?

Huy lừ mặt:

-Không được.

Cô cười hì hì, đề nghị:

-Vậy anh nói cũng được. Cái gì ở trỏng vậy.

- Đùng nhiều lời – Huy gạt ngang - Muốn biết thì đợi chừng nào chị Bích mở quà ra đã. Còn không lo thay đồ đi, ở đó mà nói dóc.

Hoa Phượng đứng lên, choàng tay qua cổ anh để Huy dìu lên phòng. Sẳn dịp, cô buột miệng hỏi:

-Anh với chị Bích tính chừng nào thì cưới nhau đây? Em thấy hai người quen nhau cũng lâu rồi, còn đợi gì nữa?

-Sao? Muốn anh cưới vợ hả? Bộ không sợ bị thiệt thòi sao?

-Em thiệt thòi cái gì?

-Chịu khó suy nghĩ một chút đi, anh mà cưới vợ rồi thì em đừng có hòng mè nheo này nọ.

-Xời ơi! tưởng chuyện gì quan trọng. Anh cứ an tâm lo cưới vợ đi, em sẽ mè nheo với…người khác.

-Ai mà xấu số vậy? – Huy hỏi với nụ cười chế giễu.

Thằng Hoàng lại tài lanh xen vào:

-Em biết nè.

Hoa Phượng quay phắt lại:

-Biết cái gì?

-Thì biêt cái người đó đó. Ủa! Mà sao mấy ngày nay hổng thấy ổng vậy ta?

Hoa Phượng đỏ mặt, cốc lên đầu nó một cái:

- Đồ vô duyên!

Thằng Hoàng vừa nghiêng người né, vừa la:

-Em thấy sao thì nói vậy chứ bộ.

Huy xua tay lùa nó lên lầu:

-Thôi, thôi. Lo thay đồ mau lên rồi đi.

Ngọc Bích ra đón ba anh em Huy với nụ cười thật tươi. Hôm nay, cô mặc chiếc áo đầm sẫm màu, trông chững chạc hơn. Hoa Phượng kéo tay anh:

-Anh Hai!

-Gì?

-Hôm nay chị Bích đẹp ghê hén.

-Anh thì thấy lúc nào cô ấy cũng đẹp – Huy đáp tỉnh bơ.

-Ái cha! – Hoa Phượng dải giọng - Dạo này anh Hai dẻo miệng quá nhỉ?

Ngọc Bích cười cười, đánh nhẹ vào vai Huy, có vẻ mắc cở vì câu nịnh của Huy trước mặt hai đứa em. Hoa Phượng tố thêm:

-Chị Bích coi chừng ông anh của em nhé. Ổng coi vậy chứ khó ưa lắm đó. Chị biết không? Ở nhà, ổng cứ cằn nhằn em với thằng Hoàng hoài hà. Bởi vậy, tụi em mong ổng cưới vợ lẹ lẹ cho rồi.

Đang ngon trớn, Hoa Phượng bỗng bị Huy cốc một cái vào đầu đau điếng:

-Con nhỏ này! Bộ mong anh lấy vợ lắm hả?

Cô lấy tay xoa đầu và nhăn nhó, nhưng không quên nháy mắt với Ngọc Bích.

-Mong chứ, để có bà chị dâu đỡ đạn, ha chị Bích.

Dường như chỉ chờ có thế, Huy quay sang Ngọc Bích, cười tủm tỉm:

- Đó, em thấy không? Tụi nó cứ hối anh lấy vợ hoài. Em nghĩ sao?

Thấy Ngọc Bích ngượng ngùng đỏ cả mặt, Hoa Phượng chép miệng than:

-thôi, chuyện đó thì anh chị từ từ tính với nhau đi nhạ Chứ từ nãy giờ đứng đây với cái chân như vậy, tui mỏi quá à.

-Ừ nhỉ. – Bích vội vàng bước tới – Mình vô trong đi. Hôm nay chị không mời nhiều đâu, chỉ một số ít bạn thân thôi.

Nãy giờ cứ níu lấy ông anh, giờ có thêm Bích, Hoa Phượng càng thấy thoải mái. Cô quàng tay qua vai hai người, đi chầm chậm vào nhà. Vừa đi, Bích vừa nói với thằng Hoàng đang lẽo đẽo theo sau:

-Hoàng cứ tự nhiên nha, muốn ăn gì thì cứ ăn thoải mái, bao nhiêu bánh trái chị đã bày sẳn hết trên bàn. Ai thích ăn gì cứ lấy.

Thằng Hoàng ra vẻ hiểu biết:

-Như vậy là tự phục vụ, phải không chị Bích?

-Ừ, đúng rồi. – Bích cười gật đầu.

Hoa Phượng đang được kè đi mà vẫn không quên chăm chọc thằng em:

-Chà! Sao hôm nay nó thông minh đột xuất vậy kià?

Thằng em phật ý, làu bàu:

-Chị làm như em ngu lắm vậy.

Khi Hoa Phượng đã có chỗ yên vị thì ông anh của cô biến mất. Lâu thật lâu mới thấy ông xuất hiện, nhưng lại cứ kè kè bên chị Bích. Thằng em háu ăn cũng chẳng thấy tăm hơi.

Ngồi ở góc nhà, Hoa Phượng có thể quan sát được hầu hết những gì đang diễn ra trong buổi tiệc này. Tiệc sinh nhật của chị Bích thật gọn, chỉ độ khoảng mười mấy người thôi. Cô ngồi nhận xét, thấy mọi người ai cũng lịch sự, và thoải mái tự gắp đồ ăn vào dĩa, rồi tìm một chỗ ngồi, vừa ăn vừa nói chuyện với nhau.

Hoa Phượng gật gù, cách đãi ăn như thế này cũng hay đó chứ. Món nào thích thì ăn nhiều, còn món nào không thích thì….khỏi rớ tới cho mệt bụng.

Anh Huy cũng vui ra phết, ổng niềm nở bắt tay chào hỏi tùm lum. Sinh nhật của chị Bích mà ổng làm như của ổng vậy. Hoa Phượng nhìn thấy ông anh mình lăng xăng mà tức cười.

Khiếp! Bình thường thì ổng cứ như ông cụ non vậy. Còn bây giờ….Cô lắc đầu thông cảm. Thôi kệ, ổng đang yêu mà.

Chị Bích đang cười với mấy người bạn, chợt thấy Hoa Phượng ngồi một mình trong góc, liền tiến đến:

-Phượng ăn gì không em? Để chị lấy cho.

Hoa Phượng ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:

-Thôi, chút nữa em ăn sau. Bây giờ chị cho em uống trước đi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Phong Lưu Gặp Kẻ Đa Tình

Phong Lưu Gặp Kẻ Đa Tình

Tên truyện: Phong Lưu Gặp Kẻ Đa TìnhTác giả: Miss SunThể loại: Truyện TeenTình trạng:

22-07-2016 18 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Con đường anh chọn

Con đường anh chọn

Mùa xuân đã về trên khắp phố phường Hà Nội từ lúc nào. Một màn đêm lạnh giá

24-06-2016
Mảnh thời gian

Mảnh thời gian

Hôm ấy, khi tôi đi cắt tóc, tôi đã nhặt được một chiếc nhẫn trên vỉa hè. Đó là

01-07-2016
Lãng đãng cuối tuần

Lãng đãng cuối tuần

Với hắn, một tuần được bắt đầu từ lúc 7h sáng thứ hai và kết thúc vào lúc 5h

24-06-2016