Sau tất cả
Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười,
Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười,
Có sai không khi em cứ mãi yêu anh, yêu một người đã có người để thương, yêu như
Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng
"Gặp được cậu là do tớ và cậu có duyên Nhưng yêu cậu thì chỉ có tớ mắc nợ
Hai con người, hai dòng suy nghĩ, tưởng rằng khác biệt nào ngờ trùng ngay tại một
"Có đôi lần, ta lỡ đem lòng mến một người dù chỉ mới lần đầu gặp gỡ, rồi chia
Nhung không kiêng nể yêu người kém tuổi, vì dù Long kém tuổi nhưng cậu ấy rất chững
Vâng. Lại là gã. Chính gã chứ không phải ai khác. Gã lại đến tìm Linh. Cứ rảnh là
Thượng đế đã quá bất công khi trao cho hắn trái tim này, trái tim mang bảy màu sắc bị
"Phượt" và Hân là hai thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của nó, bên cạnh gia
"Anh kia! Bỏ ra đau quá!" Mặt nó nhăn nhó trố mắt nhìn anh. Anh quay sang nó nở nụ
"Nếu khoảng cách giữa chúng ta lớn như đại dương đến ngọn núi cao xa kia, thì đừng
Họ đã xa nhau sáu năm. Cứ ngỡ rằng khoảng cách sẽ dập tắt tình yêu nhưng đối với
Sài Gòn, ngày 19 tháng 5 năm 2015. Hôm nay, Anh đi lấy vợ. - "Em à, Anh sắp lấy vợ". Tôi
Anh biết anh đã làm em buồn nhiều lắm. Nhưng lại không thể làm gì khác
Người đâu mà ngốc thế không biết! *** "Nè, Nam làm cái gì vậy hả?". Giọng nhỏ
Cô đã hiểu thà cứ yêu hết mình mà không có kết quả còn hơn mai này sẽ hối hận vì
Cái gì đến rồi sẽ đến. Cái tan dù có vững bền, dù có đẹp đẽ mấy rồi cũng
Hạnh phúc đơn giản chỉ là được thấy người mình yêu có một cuộc sống tốt đẹp.
Mẹ anh hẹn gặp tôi vào một buổi chiều thứ ba. Vì đang trong giờ hành chính nên
Tôi yêu Yên từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi, rõ ràng đã đem hết
Thế là mọi sự bắt đầu từ chuyện con heo mà vợ tôi mua cách đây sáu
(khotruyenhay.gq) “Việc bạn sẵn sàng san sẻ tình cảm của mình là 1 việc vô cùng mạo
Truyện tranh Doremon chap 2: Chạy trời không khỏi nắng Trong chap đầu tiên các
Con ạ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, nên con đừng bất ngờ hay gục ngã
Vứt cây cọ xuống nền, nhìn bức ảnh toàn thân vừa hoàn thành, hắn cười thích chí:
Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy
Bên kia những ký ức sang mùa, tôi tỉnh dậy, nhận ra mới thấy mình chênh
Cô và anh học chung một trường đại học. Cô là một người lạnh lùng, thờ ơ với
Văn án: Vân Hải Ngọc Cung Duyên Tác giả: Lương Vũ Sinh Hồi thứ nhất. Tháng ba rực