Nhút nhát và liều lĩnh
Bạn là ai? Nhút nhát hay Liều lĩnh? *** Có một ngày, Nhút Nhát đã hỏi Liều Lĩnh
Bạn là ai? Nhút nhát hay Liều lĩnh? *** Có một ngày, Nhút Nhát đã hỏi Liều Lĩnh
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi?
Có làm thì mới có ăn Không dưng ai dễ đem phần đến cho. *** Một người đàn bà ăn
Con người đúng là cần đến trí tuệ, nhưng nghĩ quá nhiều rất dễ sợ đầu sợ
Tôi đã quên rằng mình chưa có người yêu bởi duyên chưa tới, chưa có người phù hợp
Tôi thoát khỏi giấc mộng mị khi cơn mưa vẫn còn rỉ rả. Những gã đầu gấu vỉa hè,
Đến từ những vùng đất khác nhau của quê hương Việt Nam Những giọng nói của ba
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán
Mẹ tôi là một người phụ nữ tội nghiệp. Thật ra bi kịch chỉ bắt đầu từ năm mà
Sao cậu hay đọc truyện cổ tích thế, cậu thích hoàng tử - công chúa à? Chắc cậu
Cái tin Lả sắp về làm dâu nhà ông Tèn Lua làm cả bản xôn xao. *** Trong cái vùng này
- Chú cho phép cháu ngồi đây một chút nhé? Thanh giật mình nhìn sang bên cạnh. Một con
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn: "Những thiên thần ngồi trên cán
Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra
Những chuyến đi thời sinh viên nghèo, thiếu thốn đã để lại cho tôi một "di sản văn
Tôi, đẹp trai, nhà giàu, một tương lai sáng. Tôi đâu dễ dàng gì thân thiết yêu
Tôi chợt hiểu, trước những cơn mưa của cuộc đời, phải chuẩn bị cho mình chiếc ô,
Con bé ngước nhìn từng đàn cò đang chấp chới bay trong trời chiều, bóng đàn cò in
Con số 42 tưởng rằng rất nhiều, nhưng mỗi lời khuyên đều ngắn gọn và vô cùng sâu
Những ngày hôm sau tôi chuyển sang đi xe khác để không phải nhớ lại kỷ niệm kinh
"Sẽ còn là nhớ nếu nói rằng đã quên. Chắc rằng đã quên khi tâm không ngừng
Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng
Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ
Trong tôi tháng ba là tháng của mùa nhớ, dẫu kí ức của tôi đã từ lâu thuộc về mùa
Rồi tất cả sẽ qua, chúng ta đều phải lớn lên, đổi thay, thời gian chẳng đợi ai bao
Giới thiệu: Kim Long Kiếm Khách Triệu Giản, một trong tam đại cự đầu của Đại Phong
Canh khuya đêm đó gió rất ấm áp. Một mình ra ngoài tản bộ, đi rất lâu, cứ đi mãi
"Anh thật tệ phải không?". Dòng chữ ấy nằm lặng lẽ theo tiếng trở mình của em. Em
Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế
Thành phố ngày cuối đông vẫn đầy những nắng. *** Trời đã về chiều rồi, cái