XtGem Forum catalog
Tớ bất chấp...chỉ cần cậu

Tớ bất chấp...chỉ cần cậu


Tác giả:
Đăng ngày: 25-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 128 đánh giá )

Tớ bất chấp...chỉ cần cậu

↓↓

- Tự dưng hôm nay tớ cứ quên quên cái gì nên đang khó chịu. Mà cậu ta ra vẻ với tớ trước đấy chứ. Bực mình!

bạn đang xem “Tớ bất chấp...chỉ cần cậu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nó nhăn nhăn mặt, bất bình phản bác tôi.


- Cái này...quà của cậu!


Cậu ấy một lần nữa xuất hiện trước bàn tôi kèm theo một hộp quà nhỏ.


- Quà? Sao...


Tôi mở to mắt nhìn Lực. Tôi bây giờ mới cảm thấy mình quên quên cái gì giống Ngân.


- Ngân ơi! Hôm nay ngày bao nhiêu?


Tôi vô thức hỏi Ngân mà quên là nó mù tịt ngày giờ.


- Không nhớ! Nhưng nhìn thế này là biết hôm nay sinh nhật cậu.


Không nhớ? Thế mà lại bảo là sinh nhật tôi? Tôi thật sự rất muốn cốc đầu nó một cái. Bạn với bè! Đến sinh nhật tôi nó cũng không nhớ nữa. Nhưng không thể trách nó được. Tôi còn chẳng nhớ cơ mà! Ờ! Tôi cũng không nhớ! Thế mà Lực lại nhớ!


- Sinh nhật vui vẻ!


Cậu ấy cười nhẹ nhàng ấm áp. Cậu ấy không có khuôn mặt đẹp như những hot boy vạn người mê, nụ cười ấy không tỏa nắng chói mắt, cũng chẳng đẹp như tranh vẽ nhưng đối với tôi, khuôn mặt này, nụ cười này từ lúc nào trở nên đặc biệt đến thế? Tôi không hiểu! Mà cũng chẳng buồn tìm hiểu! Tôi không tò mò như Ngân! Để nó tự nhiên đi!


- Cảm ơn cậu!


- Lực tốt thật đấy!


Ngân! Cái đồ hỉ nộ vô thường!


***


Tiết trời sắp vào đông chưa quá lạnh nên bình thường tôi chỉ mặc một cái áo đồng phục dài tay và khoác áo là đủ. Hôm nay tôi dậy muộn, suýt thì muộn học. Tôi phải gấp rút chạy thục mạng đến trường mới may vẫn kịp.


- Cậu đến rồi à? Cứ tưởng cậu nghỉ chứ!


Lực thấy tôi đến thì lo lắng chạy ra đón tôi rồi hỏi vẻ quan tâm. Dạo này tôi và cậu ấy rất tự nhiên hành động theo cảm xúc vì Ngân – cái trướng ngại vật lớn nhất – đã chấp thuận Lực rồi. Hôm sinh nhật tôi, cậu ấy nhớ nên giúp Ngân giải tỏa sự khó chịu vì "quên quên cái gì".


- Hì! Tại tớ ngủ quên ý mà! Cũng may chưa muộn!


Tôi đi song song với cậu ấy vào lớp.


- Sao cậu không mặc áo khoác?


Hả? Bây giờ tôi mới để ý tôi chỉ mặc mỗi áo đồng phục lại còn ngắn tay. Thôi chết! Tí nữa ngồi học lạnh lắm!


- Này! Cậu mặc áo tớ đi!


Cậu ấy đưa tôi áo khoác đồng phục của cậu ấy, vẻ mặt rất chân thành. Nhưng nó cứ giống trong phim ý nhỉ! Tôi thì không thích phim tình cảm!


- Thôi áo cậu mà! Cũng có lạnh lắm đâu!


Sao tôi cứ thấy trái lòng mình thế nào ấy? Nhưng biết sao được, phải giữ thể diện một chút chứ!


- Mặc vào! Không nói nhiều!


Lực nói như ra lệnh rồi tự tay khoác áo lên vai tôi. Thôi kệ! Giống trong phim thì cũng có sao đâu? Tôi cứ thấy vui vui!


Giờ ra chơi...


Ngân sang bàn tôi ngồi buôn chuyện. Nhìn thấy tôi khoác áo của Lực thì cười cười rồi trêu tôi.


- Tớ đã bảo rồi, hai người không có duyên đâu! Khổ lắm!


Tôi lườm nó.


- Không có duyên thì sao? Tớ bất chấp...


Lực đi đến, nghe thế thì ngồi xuống cạnh tôi, mỉm cười nói với Ngân.


- Chỉ cần cậu!


Tay tôi nằm gọn trong bàn tay ấm áp của ai kia. Cậu ấy nói rất nhỏ, rất khẽ, Ngân hoàn toàn không nghe thấy gì. Nhưng tôi thì nghe rất rõ!


- Hè năm nay, tớ rất mong chờ về quê.


Tôi cười, nói với Ngân.


- Tại sao?


Nó ngờ nghệch hỏi lại, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Tôi biết có người đang cười tươi rói.


***


- Sao dạo này cậu lại tránh mặt tớ?


Lực đứng trước bàn tôi với Ngân đang ngồi, mắt nhìn tôi chằm chằm.


- Cậu lấy đâu ra cái tự tin đấy mà dám khẳng định như thế?


Tôi không tránh ánh mắt ấy, mặt không biểu cảm đáp lại. Khả năng diễn kịch của tôi đang tăng một cách chóng mặt. Kinh ngạc thật! Ngân ngồi bên cạnh tôi cúi gằm mặt.


- Tớ không hiểu! Cậu làm sao thế?


Cậu ấy lắc lắc đầu như thể để tự an ủi chính mình. Rồi hỏi tôi với sự trông đợi mong manh.


- Chẳng sao cả! Sao cậu lắm chuyện thế?


Tôi quắc mắt nhìn cậu ấy. Mắt Ngân đỏ hoe nhưng Lực không nhìn thấy. Cậu ấy thất thần rời bước về chỗ.


- Không có duyên...tớ bảo rồi mà...cậu bất chấp đi Lực...cho cậu biết mặt...tớ bảo rồi...đã bảo không có duyên rồi...


Ngân lầm bầm trong tiếng nức nở, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.


- Tớ còn chưa khóc mà.


Tôi rất muốn nói gì đó an ủi Ngân nhưng bây giờ tôi mới là người cần được an ủi chứ nhỉ?


- Cậu đau đến mức không khóc được nữa rồi.


Ngân cắn môi, nói ra điều tôi không muốn chấp nhận.


- Có lẽ thế!


Tôi cười buồn.


- Cậu định thế nào?


- Còn mấy ngày thôi! Ngân về Nghệ An với tớ!


***


Hôm sau, tôi cùng Ngân đi xe khách về quê tôi. Ngân chẳng nói chuyện được mấy câu. Nó không khóc thì lại ngồi thẫn thờ. Chuyến về quê trước dự định này tôi chỉ bảo bố mẹ là tôi học hành căng thẳng, muốn về quê với ông bà mấy ngày.


- Tớ ra biển một chút!


Tôi báo với Ngân một tiếng. Tới giờ tôi ngắm hoàng hôn rồi.


- Ừ cậu đi cẩn thận!


Ngân buồn rầu dặn tôi.


Hôm nay tôi không đi dạo mà chỉ ngồi trên cát. Đang là mùa đông, bãi biển vắng tanh. Tôi lặng lẽ ngồi đó. Ánh hoàng hôn đỏ au in bóng tôi – chỉ mình tôi – trên nền cát mịn. Tôi khẽ nghiêng đầu, bờ vai quen thuộc xuất hiện. Tôi cảm thấy lòng mình ấm áp, thả lỏng người, ngả vào bờ vai của cậu ấy. Tôi tin tưởng cậu ấy vô điều kiện, chẳng chút do dự dựa vào nơi mà tôi an tâm nhất. Giây phút ấy, mãi mãi chúng tôi ngồi bên nhau, cùng ngắm hoàng hôn trên biển.


Tia nắng cuối ngày tắt ngấm, bóng dáng một cô gái đổ gục xuống nền cát.


***


Trời đã tối, chưa thấy Trang về, Ngân rất lo lắng. Ngân rất thương cô bạn thân này! Hai người mới học lớp 11, Trang lại còn rất thích Lực nữa. Thế mà hôm hai người đi chơi, Trang đột nhiên bị ngất. Ngân đưa bạn vào viện thì mới biết nó bị ung thư máu, đã giai đoạn cuối. Tại sao không ai biết chuyện này? Ngay cả bố mẹ Trang cũng không biết! Mà cái đứa vô tâm này lại càng chẳng hay. Vốn dĩ Ngân định giấu Trang nhưng hai người quá hiểu nhau rồi, Ngân chẳng thể giấu được. Ngân đi ra biển tìm Trang.


Tìm mãi, tìm mãi rồi cũng thấy bạn. Trang nằm trên cát, như vừa mất đi một điểm tựa chắc chắn nào nó mà đổ gục xuống. Trang nói đi ngắm hoàng hôn. Trời đã tối đen rồi, hết hoàng hôn từ lâu rồi. Bây giờ thì Ngân đã cảm nhận được thế nào là đau đến mức không thể khóc được. Bây giờ Ngân chỉ ao ước có thể khóc cho nhẹ nhõm.


Đêm nay không trăng, không sao, trời tối mịt mờ. Ngân nhìn trân trân vào Trang. Một cái bóng chậm rãi sượt qua Ngân, đi đến bên cạnh Trang đang nằm đó. Cái bóng cởi áo khoác đồng phục ra, đỡ Trang dậy rồi khoác lên vai Trang.


- Sao cậu lại nằm đây? Lạnh lắm!


Đã bảo là hai người không có duyên rồi mà! Hai cậu bất chấp...lại ra kết cục này! Ngân lẳng lặng cúi đầu.


12:53 AM


Hà Nội, ngày 1 tháng 8 năm 2014


Tái bút: Dùng wifi nhà cậu, viết cho cậu một truyện. Hai người không có duyên đâu đừng có cố nữa! Cậu đủ khổ rồi!


 


↑↑
Thần tượng

Thần tượng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Và sẽ

25-06-2016
Hai người bạn thân

Hai người bạn thân

Khi ấy tôi mới 5 tuổi, còn mẹ tôi đang ngồi lau sàn bếp. Tôi kể cho bà nghe về

30-06-2016
Nhật ký mùa chia tay

Nhật ký mùa chia tay

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Bước trên

24-06-2016
Sinh nhật thứ 25

Sinh nhật thứ 25

Thì ra không phải tôi đang cô đơn, vẫn còn có người đang nhớ tôi, đang nghĩ về tôi,

24-06-2016
Vụ cá cược ngày ấy

Vụ cá cược ngày ấy

Thời gian dù có mang những tháng năm đi nhanh qua khung cửa cũng chẳng thể nào cuốn đi

24-06-2016
Mắc nợ

Mắc nợ

Chả biết có phải mang nợ hay không mà tôi và 1 cô bạn học chung từ thời tiểu học

28-06-2016
Làm bạn cũng được...

Làm bạn cũng được...

Làm bạn cũng được mà, có thể chém gió hàng giờ, có thể lắng nghe chuyện của nhau,

24-06-2016
Chàng Guitar

Chàng Guitar

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tôi đã

25-06-2016
Nó và hắn

Nó và hắn

Nó Tóc tém, cao 1.56m ,chuyên mặc quần Jeans, áo sơ mi đủ loại. Nó mạnh mẽ, cá tính,

23-06-2016
Hai nửa cuộc đời

Hai nửa cuộc đời

Tôi nhận được cuộc gọi báo tử của Vũ lúc đang gật gù nghe thầy triết học giảng

29-06-2016
Mắt cười

Mắt cười

Người ta nói nghệ sĩ sống không vì vật chất, mà vì tâm hồn. Đối với họ, cầm mớ

28-06-2016
Chiều vắng

Chiều vắng

Ngày dì Út Thu Lý tròn bốn mươi bảy tuổi, dì từ giã thêm một lượt ba cái răng.

24-06-2016
Bức tranh lời nguyền

Bức tranh lời nguyền

Hai hàng hoa trên đồi đẹp như một bức tranh. Em ấy đẹp như một bức tranh. Những

24-06-2016
Tỉnh thức

Tỉnh thức

"Không! Anh không muốn em xuất hiện trước bạn bè công ty anh trong một cái vỏ cổ lỗ

30-06-2016
Con bò khóc

Con bò khóc

Khi anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên

29-06-2016
Hai con ngựa

Hai con ngựa

Một con Ngựa trắng rất đẹp, nó được người chủ giàu có cho ăn uống đầy đủ,

24-06-2016
Họa sĩ

Họa sĩ

Viết cho Ba. Người mà con chưa có cơ hội gọi. Viết cho một người bạn. Mong bạn và

27-06-2016