XtGem Forum catalog
Tớ bất chấp...chỉ cần cậu

Tớ bất chấp...chỉ cần cậu


Tác giả:
Đăng ngày: 25-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 74 đánh giá )

Tớ bất chấp...chỉ cần cậu

↓↓
Đã bảo là hai người không có duyên rồi mà! Hai cậu bất chấp...lại ra kết cục này! 


***


Tôi năm nay lên lớp 11, bây giờ là hè lớp 10 – thời gian thoải mái vui chơi. Hè năm nào gia đình tôi cũng về quê tắm biển vì quê tôi ở thành phố Vinh, Nghệ An.


Trong những ngày ở quê, tôi thường dậy sớm ngắm bình minh và chiều tối lại ngắm hoàng hôn trên biển. Như đã thành một thói quen, hôm nay tôi ra biển ngắm hoàng hôn. Mỗi lần dạo bước trên cát mịn, tắm trong những tia nắng cuối ngày, tôi lại cảm thấy thật hạnh phúc. Tứ bé đến lớn, tôi chẳng phải trải qua chuyện gì đau buồn, mọi việc đều suôn sẻ mặc dù không phải quá tuyệt vời. Cũng chẳng sao! Nhưng tôi đâu biết rằng mình sắp phải trải qua một việc đau buồn, không suôn sẻ mà tôi nhớ suốt đời.

bạn đang xem “Tớ bất chấp...chỉ cần cậu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!





Tôi dừng bước, trước mặt tôi, một người con trai cao cao, hai tay đút túi quần, đang đứng hướng về phía biển. Đó là bạn cùng lớp tôi! Cậu ấy tên Phạm Văn Lực. Cậu có khuôn mặt ưa nhìn, học tốt mặc dù không quá giỏi, cao hơn tôi một cái đầu. Bình thường trong lớp tôi chẳng mấy khi nói chuyện với Lực.


- Ê! Lực!


Tôi đập nhẹ vào vai Lực. Cậu quay đầu lại, khuôn mặt ngạc nhiên lộ rõ.


- Trang...sao cậu...


- Đi du lịch à? Ở đây đẹp lắm!


Tôi nhân tiện "quảng cáo" cho quê nhà luôn.


- Không!


Cậu ấy lắc lắc đầu.


- Hả?


- Đây là quê tớ.


Cái gì??????


- Nhưng... đây là quê tớ...


Tôi nhăn mặt.


- Ừ! Thì sao?


À ừ nhỉ! Thì sao? Chẳng qua là đồng hương thôi mà! Kệ đi!


- Chẳng sao!


Tôi cười xòa. Ánh hoàng hôn đỏ au in bóng hai chúng tôi trên nền cát mịn. Tôi cùng cậu ấy đi dạo trên bãi biển, cùng ngắm cảnh mặt trời từ từ khuất dưới mặt biển. Cảnh đẹp này tôi và cậu ấy có lẽ đã nhìn vô số lần nhưng hôm nay, tôi có một cảm giác mới lạ mà vẫn thân quen. Sao vậy nhỉ?


***


Hôm nay là ngày đầu tiên đi học hè ở trường. Tôi tung tăng đi bộ đến trường, nghỉ lâu quá thấy nhớ nhớ rồi nên đi học tôi rất vui. Mát thật! Không khí buổi sáng thật là tuyệt! Hi hi!


- Trang!


Có tiếng gọi tôi từ phía sau.


- Hello!


Tôi quay đầu lại, là Lực.


- Đi bộ à? Lên đây tớ đèo!


Cậu ấy đỗ xe đạp trước mặt tôi, rất tốt bụng bảo tôi lên xe.


- Ủa? Cậu đi đường này à?


Tôi có bao giờ thấy cậu ấy trên đường đi học đâu nhỉ? Hôm nào tôi cũng đi bộ đến trường mà có gặp Lực đâu?


- À...không! Hôm nay tớ nổi hứng đi đường khác đi học ấy mà.


- Ừ!


Tôi không nghi ngờ gì, lập tức leo lên yên sau xe đạp ngồi.


Đến trường, tôi ôm chầm lấy con bạn thân xa cách lâu ngày. Nó vui vẻ khoe tôi mùa hè của nó. Nào là học bơi, học võ, đi biển, làm vòng tay,...Nó thích thật! Tôi thì hè chỉ có về quê! Hết! Chán chết đi! Bạn thân của tôi tên là Ngân. Nó cực kì tò mò, lúc nào cũng thích tìm hiểu cái này cái nọ. Nó vừa học được bói toán thế là cứ nằng nặc đòi bói cho tôi. Tôi thì chẳng vấn đề gì.


- Bây giờ cậu bói về cái gì?


Nó tươi cười hỏi tôi vẻ hào hứng.


- Cậu bói gì cũng được! Chắc tớ không đen quá đâu!


- Ok! Thế thì bói tình duyên đi! Cậu muốn xem duyên của cậu với ai?


- Thằng ngồi cạnh thử xem!


Thế là Ngân lon ton đi hỏi ngày sinh của bạn ngồi cạnh tôi. Sau một hồi tính toán, nó đưa ra kết luận:


- Cậu với nó lấy nhau thì sẽ không có con nhưng tiền bạc thì tiêu không hết, nhà lầu xe hơi chẳng thiếu thứ gì.


- Thế cơ à?


Tôi thích thú ngó vào cái quyển nháp nó vừa viết nhưng chẳng hiểu gì cả.


- Cậu thử thằng Lực xem nào?


Tôi giả bộ chỉ bừa.


- Ờ! Để tớ đi hỏi ngày sinh!


Ngân lại tiếp tục nhiệm vụ cao cả của nó nhưng mà không cần mệt thế. Tôi kéo nó lại!


- Không phải hỏi! Nó sinh ngày x tháng x.


- Thế à? Sao cậu biết thế?


Ngân tròn mắt nhìn tôi.


- Tại vì nó cùng quê với tớ.


Điều này thật sự là tôi cuống quá nói bừa. Thật sự thì cùng quê cũng chẳng liên quan nhưng mà may là Ngân vẫn gật gù ngồi bói tiếp cho tôi.


- Cậu với Lực không có duyên.


Nó chốt lại một câu rất chắc chắn.


- Ơ? Tại sao?


Tôi ngẩn người.


- Thì cậu với nó không con cái, không nhà cửa, không tiền của, không xe cộ,...tóm lại là cái gì cũng không. Cho nên hai người không có duyên.


Nó trả lời tỉnh bơ, rất tự tin.


- Tức là tớ mà lấy Lực thì sẽ không có cái gì đúng không?


- Ơ hay? Đã không có duyên rồi mà! Không thể lấy nhau được.


Thật sao? Chắc không phải đâu chứ? Mấy trò bói toán này sao tin được? Vớ vẩn!


- Cậu bói chuẩn không đấy?


- Làm sao tớ biết được? Chuyện tương lai mà!


Trong lòng tôi dường như thở phào một cái. Tuy rất nhỏ nhặt nhưng có cái gì đó đang dần dần đổi thay. Tôi vẫn chưa kịp nắm bắt. Thôi cứ từ từ vậy!


***


Cây hoa sữa trước cửa lớp tôi đã bắt đầu tỏa ra hương thơm dịu dàng vấn vít, mang lại cảm giác dễ chịu. Tôi đang ngồi nói chuyện với Ngân thì Lực đi qua chỗ tôi. Tôi có chút để ý nhưng cũng chỉ thầm để ý chứ ngoài mặt thì tảng lờ.


- Này cậu ăn sáng chưa?


Chẳng ngờ cậu ấy dừng lại và hỏi tôi một câu "dễ khiến người khác hiểu lầm". Mà chẳng cần nói đâu xa, ngay trước mặt tôi là một đứa chuyên gia suy diễn đây.


- Sao cậu...lại hỏi thế?


Tôi hỏi.


- Cậu ăn chưa tớ đi mua cho.


Hả? Tự dưng hôm nay lại có người quan tâm tôi thế nhỉ?


- Tại sao cậu lại mua đồ ăn cho Trang?


Ngân thắc mắc. Nó nheo nheo mắt nhìn Lực đầy nghi hoặc.


- Liên quan quá ha?


Cậu ấy nhíu mày, có vẻ không vừa ý với Ngân.


- Sao không liên quan?


Ngân vênh mặt lên, giọng đã có chút bực mình.


- Thôi hai người. Chuyện bé xé ra to!


Tôi can.


- Tớ ăn rồi!


Tôi nói với Lực rồi khẽ cười một cái. Thực ra là tôi đã ăn uống gì đâu nhưng bây giờ mà được Lực mua đồ ăn cho thì vừa bị Ngân giảng đạo vừa bị người khác nói này nói nọ. Nên thôi!


- Ừ...


Cậu ấy dường như muốn nói gì nữa nhưng lại thôi.


- Xong rồi đấy! Đi về chỗ đi! Cậu còn đứng đây làm cái gì?


Ngân lườm một cái. Lực tỏ vẻ tức tối nhưng cũng không nói lại mà đi về chỗ.


- Cậu làm sao thế? Lực có làm gì cậu đâu?


Tôi bất lực với con bạn thân, sao nó hôm nay lại có vẻ cáu gắt thế nhỉ?

↑↑
Mùa hè năm đó

Mùa hè năm đó

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một

24-06-2016
Giá như...

Giá như...

(khotruyenhay.gq) Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như

30-06-2016
Cậu thuộc về nơi ấy

Cậu thuộc về nơi ấy

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") An à,

25-06-2016
For My First Love

For My First Love

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. *** Thi tốt

24-06-2016
Bạn thân khác giới

Bạn thân khác giới

Hai đứa im lặng không nói gì nữa. Lặng lẽ ngồi xuống bãi cát. Ngân đưa tay ra nắm

24-06-2016
Những ngày như thế

Những ngày như thế

Tự dưng, tất cả mọi chuyện khác trôi qua, nhẹ nhàng như gió, quan trọng là giờ tất

27-06-2016
Rơi tự do

Rơi tự do

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện " Chuyện đời sinh viên") Tôi đang thích

24-06-2016
Người ăn táo

Người ăn táo

Vinh chết rồi. Ba hôm trước. Em đã gắng liên lạc với anh, nhưng không thể

24-06-2016
Cái áo mưa màu hồng

Cái áo mưa màu hồng

Kế hoạch trả thù cũng tan theo đám mây đang rụng nước. *** Khi những đóa hoa mùa

24-06-2016
Ngày gió trở về

Ngày gió trở về

Những người đã từng là một phần trong cuộc sống của ta, sẽ mãi mãi giữ những

24-06-2016
Ô xanh, chiều tím

Ô xanh, chiều tím

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Ba là mùa xuân

Ba là mùa xuân

Càng lớn càng nhận ra Tết không phải là ngày hội của trẻ con mà là những khoảnh

23-06-2016
Trái tim không gục ngã

Trái tim không gục ngã

 Sẽ luôn có những người cảm phục Khiết Du vì cô chính là một trái tim không bao giờ

23-06-2016