Ring ring
Bình thường à! Chúc cậu may mắn!

Bình thường à! Chúc cậu may mắn!


Tác giả:
Đăng ngày: 24-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 133 đánh giá )

Bình thường à! Chúc cậu may mắn!

↓↓

- Đừng có biểu hiện cái mặt đấy. Ghê! Bánh mì của cậu mà! Ăn xong thì uống sữa.

bạn đang xem “Bình thường à! Chúc cậu may mắn!” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hả? Hôm nay Giang tốt đột xuất thế nhỉ?


- Giang mua à?


Nó mỉm cười hỏi Giang.


- Thằng Long mua.


- Hả?


- Sao? Nó bảo là cậu hết tiền ăn sáng, sợ cậu đói nên mua cho cậu thôi. Có gì mà ngạc nhiên thế đâu?


- Nó giỏi nhỉ? Tớ có bao nhiêu tiền ăn sáng nó cũng biết.


Chi nhìn Giang chòng chọc.


- À...à ừ! Nó giỏi mà!


Giang vội vã lấp liếm.


- Cậu tiết lộ những thông tin nào của tớ cho nó biết rồi?


- Hóa ra hôm sinh nhật tớ cậu nghe thấy hết.


- Đương nhiên! Tai tớ vẫn bình thường mà.


- Thế cậu...


- Thực ra thì...cậu ấy cũng không tệ.


Ngày thứ 4: Long bắt đầu mon men sang bàn Chi nói chuyện.


Ngày thứ 5: Long và Chi đạp xe song song về tận cửa nhà Chi rồi Long mới về.


Ngày thứ 6: Long với Chi cùng nhau ra cổng trường ăn vặt.


Ngày thứ 7: Long chở Chi về nhà.


Ngày chủ nhật: Hai người cùng nhau đi ăn phở.


Giang thầm nghĩ: hai người này tiến triển nhanh thật.


***


Lớp 12


Chi và Long cùng thi vào một trường cấp 3, họ vào cùng một lớp. Suốt 4 năm, họ cùng đi học, cùng về nhà, cùng đi ăn, cùng đi chơi. Ai ai cũng rõ hai người là một đôi nhưng chính họ lại chưa ai thốt ra lời tỏ tình nào với đối phương. Giang đã từng khích lệ hết người này đến người khác nhưng họ vẫn dậm chân tại chỗ. Giang thì rất tốt! Đang có một anh người yêu vừa đẹp trai vừa giỏi giang hơn họ 2 tuổi, đang học đại học. Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua như thế. Cho đến một ngày...





Chi vừa bước chân vào lớp, nhìn thấy gương mặt thiếu sức sống của Long thì suýt nữa hét lên. Nó vội chạy đến bên Long.


- Ông làm sao thế? Tối qua không ngủ à?


Nó xót xa xoa xoa má Long.


- Ừ! Tại hôm qua tôi thức đêm xem phim.


Long cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.


- Ông hâm vừa thôi chứ!


Chi lo lắng, khẽ trách móc. Long nhìn chăm chăm vào nó.


- Tôi không sao!


Long lắc đầu.


- Lần sau đừng có tự hành hạ sức khỏe như vậy! Nha?


Trời vào đông đã se lạnh, Chi cầm tay Long lên, thấy tay cậu lạnh toát.


- Ừm...


Long gật đầu nhẹ. Cậu cố gắng lắm cũng không nở được một nụ cười để an ủi Chi.


Giờ ra chơi, Chi chạy đi mua bánh mì trứng, mua sữa cho Long.


- Này! Ông ăn đi tôi chen mãi mới mua được đấy!


- Bà không ăn à?


- Không! Ông mới cần bồi bổ chứ. Ăn đi ăn đi nhanh lên!


- Bà ngồi xống đây với tôi.


Chi ngồi xuống bên cạnh Long.


- Giang bảo tôi là tôi hèn quá!


- Sao? Nó ăn nói thế đấy! Tự dưng nó lại nói ông thế là thế nào?


Chi lập tức lên tiếng bất bình.


- Nó nói thế từ lâu lắm rồi! Tôi cũng không biết là từ khi nào! Nó bảo tôi thích ai cũng không dám nói. Tôi cũng tự thấy tôi hèn thật!


Chi không thốt được lời nào.


- Cho nên hôm nay tôi chính thức nói với bà. Tôi thích Chi! Tôi thích Hà Quỳnh Chi!


Chi vẫn không thốt được lời nào, đơ ra như tượng gỗ.


- Này! Bà sao thế?


Long huơ huơ tay trước mặt Chi.


- Không! Chỉ là tôi...tôi...


Chi lắp bắp không nói rõ.


- Bà làm sao?


- Chỉ là tôi...ừm...tôi không nghĩ là chuyện này cần suy nghĩ đến nỗi cả đêm không ngủ. Khó nói thế cơ à?


Chi nhìn Long với ánh mắt cười cười.


- Sao bà không nói đi? Xem khó hay dễ.


- Ơ! Hôm nay tôi đang định nói đấy. Nhưng mà ông nói rồi thì thôi!


Nó cười ranh ma, nhún nhún vai.


- Bà...thật sự không có khái niệm xấu hổ.


- Xấu hổ có ăn được không?


- Bà có hiểu con gái cần nữ tính không hả? Mà lúc con gái xấu hổ lại càng nữ tính nên bà cần phải biết xấu hổ nó mới giống con gái. Hiểu không?


- Ông nói ít thôi! Nhỡ về sau con tôi cũng nói nhiều...


Nói đến đây, Chi cảm thấy có gì đó không ổn, liền bụm miệng lại.


- Con? Bà...đầu óc đen tối.


- Đâu! Tôi không nghĩ gì đâu mà!


Chi ra sức phủ nhận.


- Bà nghĩ xem con tôi sẽ tên là gì?


Long lấy tay chống cằm, nhìn Chi chờ đợi.


- Tôi thích con gái tôi tên là Hân. Con trai thì...


- Con tôi! Không phải con bà!


Long rất tự nhiên ngắt lời Chi.


- Gì chứ? Con ông và con tôi...có gì khác nhau sao? Chẳng phải đều là họ Nguyễn và vẫn là tôi đẻ ra hay sao?


Chi nhìn Long vẻ kiên định.


Còn làm bộ làm tịch cái gì chứ? Tôi không lấy cậu thì ai lấy?


- Bà lấy đâu ra cái tự tin đấy?


- Tôi chắc chắn là như thế!


Chi đập bàn, khẳng định. Long hơi ngẩn ra, có thứ gì đó xuất hiện trong mắt cậu, thứ gì đó rất phức tạp. Dằn vặt, day dứt, phân vân, lo lắng, nuối tiếc, đau thương nhưng rất nhanh, mọi thứ đã biến mất.


- Ừ thế con trai...


- Tên là Nguyễn Hoàng Huỳnh Anh nhé?


- Tên này nghe kêu thế? Bà không sợ là sẽ hại nó bị gọi lên bảng à?


- Lên bảng thì lên. Thế nào nó cũng thông minh! Không phải lo!


- Lỡ nó lấy gen học dốt của tôi thì làm thế nào?


- Vớ vẩn! Con trai tôi thì phải thông minh giống tôi chứ?


- Nhưng mà nó cũng...


Nín bặt. Đây là cái trò gì thế nhỉ? Đúng là gậy ông đập lưng ông mà!


- Thôi được rồi! Bỏ cái trò này đi! Một trai một gái là đẹp nhỉ? Về sau tôi với ông sẽ kê một bộ bàn ghế ở sân sau, ngồi nhìn các con nghịch đất.

↑↑
Cỏ mềm

Cỏ mềm

...Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết

28-06-2016
Con tàu chở tình yêu

Con tàu chở tình yêu

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia

23-06-2016
Có mất đi đâu...

Có mất đi đâu...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Đã từ

25-06-2016
Lời nguyện cầu

Lời nguyện cầu

Một con tàu đang lênh đênh trên biển thì gặp bão to và bị đắm. Chỉ có hai trong số

01-07-2016
Đơn xin phép hẹn hò

Đơn xin phép hẹn hò

Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ

30-06-2016
Hoàng "tư bản"

Hoàng "tư bản"

(khotruyenhay.gq) "- Đánh cho chết cái con đĩ chó giựt chồng người ta đi. Mới nứt mắt

24-06-2016
Cà phê sữa

Cà phê sữa

Cà phê sữa dễ thưởng thức, uống một lần như đã quen, sau đó dần cảm nhận, mới

25-06-2016
Ký ức...Ngủ yên nhé!

Ký ức...Ngủ yên nhé!

Viết tặng bé Nhân – Đậu phụ thối của chị!!! *** “Chị ơi! Trường mất

24-06-2016
Những ngày mưa bay

Những ngày mưa bay

Tiếng đàn ấy luôn phát ra từ cửa sổ tầng hai nơi phòng nhạc. *** Dành tặng tôi và

28-06-2016
Có một loài hoa trắng

Có một loài hoa trắng

Mọi chuyện đến quá nhanh khiến tôi khó xử, tôi không biết mình có đủ dũng khí để

26-06-2016
Bài kiểm tra nhớ đời

Bài kiểm tra nhớ đời

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho

01-07-2016
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Vệt nắng cuối trời

Vệt nắng cuối trời

(khotruyenhay.gq) Bé Bin ra đời đã giúp cô tỉnh mộng. Cô hiểu đâu là sự cần thiết

29-06-2016
Vẫn chưa chịu cưới

Vẫn chưa chịu cưới

(khotruyenhay.gq) Cha mẹ Hiển đưa mắt nhìn nhau, cùng thốt lên ba chữ: "Bệnh đường

30-06-2016
Cách sống...

Cách sống...

Một ngày nào đó, khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra rằng đấy mới chính là những khoảnh

23-06-2016
Vì anh ấy là công an

Vì anh ấy là công an

Anh không yêu em bằng vũ trụ được... Tình yêu của anh chỉ lớn bằng đúng con người

25-06-2016