pacman, rainbows, and roller s
Night pleasure (18+) - Sherrilyn Kenyon

Night pleasure (18+) - Sherrilyn Kenyon


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 18
5 sao 5 / 5 ( 27 đánh giá )

Night pleasure (18+) - Sherrilyn Kenyon - Chương 6

↓↓

Có điều gì ở Kẻ Săn Đêm lại khiến cô nhớ anh ta đến thế ... ?

bạn đang xem “Night pleasure (18+) - Sherrilyn Kenyon” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tự trong lòng cô cũng thầm hiểu. Anh hào hoa, thông minh và quả cảm như một vị anh hùng. Anh đầy bí ẩn và mê hoặc. Một cuộc đời đầy chất phiêu lưu mạo hiểm. Nhưng hơn hết thảy mọi chuyện, đó là mỗi khi anh bàng bạc nhìn cô mỉm cười, thì trái tim cô cứ không ngừng quẫy đạp.


Giờ thì anh đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời cô.


Tuy rằng thất vọng, nhưng cô cũng chỉ có thể buông tay.


Sau khi nhét tất cả hồ sơ giấy tờ vào trong cặp, Amanda bước nhanh ra khỏi văn phòng, nhấn nút thang máy xuống tầng trệt. Cô không muốn để Grace và hai đứa bé sinh đôi phải đứng đợi bên ngoài. Nhất là, cái văn phòng này khiến cô quá mệt mỏi rồi.


Hôm nay là ngày dài nhất trong đời cô. Nhưng sao cô lại cứ muốn trở thành một nhân viên kế toán thế nhỉ ? Selena nói đúng, cuộc sống của cô đúng là đã đạt đến buồn chán cực hạn rồi.


Cửa thang máy mở, đối diện cô là một sảnh lớn ốp kính, bước ra ngoài, cô đưa mắt nhìn quanh. Bên ngoài đã tối nhưng ánh đèn trong bãi xe vẫn sáng choang, Grace vẫn chưa đến. Chết tiệt, giờ cô chỉ muốn về nhà thật nhanh.


Amanda khó chịu đứng đợi ở cửa.


Khi cô chuyển chiếc cặp qua tay bên kia thì Cliff và một đám bạn bè từ trong thang máy bên cạnh bước ra.


Tuyệt, thật là quá tuyệt. Ngày hôm nay đúng là càng lúc càng chó chết.


Thấy cô đứng một mình, Cliff bước đến cạnh cô điệu đàng như một con công. "Có chuyện gì sao ?" gã dừng lại bên cạnh cô hỏi.


"Không, xe chưa đến." Cô trả lời cộc lốc.


"Vậy thì, nếu em muốn quá giang..."


"Tôi chẳng cần gì ở anh cả, được rồi chứ ?" Cô bước ra khỏi tòa nhà, đứng đợi trong bóng đêm và bị vây bởi cái không khí lạnh lẽo bên ngoài. Thà lạnh chết còn hơn ở cạnh cái gã mà cô không muốn gặp nhất trên đời thêm một giây phút nào nữa.


Cliff bước theo cô ra ngoài, kéo tay cô lại. Ngọn đèn đường lấp lánh lờ mờ soi mái tóc vàng sẫm màu của gã.


"Thôi nào, Mandy, chúng ta vẫn còn là bạn mà."


"Vẫn còn dám vẻ tỏ ra cao thượng sau mấy cái trò đã làm hôm nay sao. Anh nghĩ anh là ai chứ, đi kể cho tất cả mọi người nghe về chuyện gia đình tôi sao ?"


"Oh, thôi đi nào, Mandy –"


"Đừng có gọi tôi là Mandy nếu anh đã biết tôi ghét bị gọi thế đến mức nào."


Anh liếc nhìn qua vai, và cô nhìn thấy hơn nửa đám nhân viên trong văn phòng đang đứng đó, dỏng tai nghe ngóng. "Nghe này, anh đâu có phải là người phải nằm nhà suốt ngày hôm qua vì bị quẫn trí bởi những chuyện đã xảy ra tối thứ bảy."


Sự tức giận của cô lên đến cực điểm. Quẫn trí sao ? Cô sao ? Vì gã sao ?


Amanda nhìn thẳng vào gã. Lần đầu tiên trong đời, cô thật sự nhận ra gã đúng là đồ tráo trở.


"Xin lỗi, nhưng hôm qua tôi cũng chẳng có ở nhà. Mà thật ra, anh có biết tôi ở đâu không ? Tôi đã ở cả ngày trong vòng tay một người hào hoa phong nhã. Hơn hẳn anh gấp mấy lần."


Gã khịt mũi. "Thấy chưa, tôi biết đó chỉ là vấn đề thời gian, gia đình cô rồi sẽ chỉ làm hư hỏng cô mà thôi. Cô cũng điên như tất cả những người khác trong cái nhà đó. Dám cá là thế nào ngày mai cô cũng sẽ xuất hiện trong bộ đồ bằng da màu đen và nói về những thứ đại loại như ma cà rồng này kia kia nọ."


Trong đời mình chưa bao giờ cô lại muốn tát ai như thế này. Vậy mà đã có lúc cô lại có thể nghĩ họ là của nhau. Gã là một thứ đê tiện, rẻ tiền và khiếm nhã. Tệ hơn nữa, lúc nào cũng thích ra vẻ, thích chỉ trích kẻ khác.


Có thể Tabitha là một người gàn bướng, nhưng nó là em gái của cô, và trừ khi là người thật sự hiểu rõ về gia đình cô, nếu không thì không ai được phép sỉ nhục em gái cô như thế.


Đột nhiên mọi khiếm khuyết của Cliff hiện lên rõ mồn một. Vậy mà cô đã ở bên cạnh cái tên khốn này cả năm trời. Cô thật đúng là một con ngốc. Đần độn, ngu xuẩn, ngớ ngẩn ...


Amanda tự dưng cảm thấy tóc sau gáy dựng ngược khi cô nghe thấy tiếng động cơ ầm ì vọng đến từ xa.


Cliff quay đầu nhìn ra đường há hốc miệng.


Cô cũng quay người nhìn xem gã đang nhìn cái gì và lập tức đứng hình. Chiếc Lamborghini đen bóng lướt như bay trên đường, đỗ xịch ngay trước mặt bọn họ.


Mặt cô giãn ra thành một nụ cười.


Không phải là ...


Tim cô như nhảy thốc lên một cái khi cửa xe mở to, Kẻ Săn Đêm từ tốn bước ra. Chỉ là chiếc quần jeans bạc màu, áo len đen cổ V, áo khoác da màu đen, nhưng đó lại chính là sự mê hoặc chết người.


Cái thái độ vênh vang của anh lại khiến gối cô muốn khụy xuống.


"Chúa ơi," cô nghe tiếng Tammy thì thầm khi anh đi vòng quanh chiếc xe.


Kẻ Săn Đêm đứng trước mặt Amanda, nhìn cơ thể cô với đôi mắt háu hức đầy thèm muốn. "Chào cưng," anh nói bằng một giọng nói trầm trầm thu hút. "Xin lỗi, anh đến trễ."


Amanda chưa biết phải làm gì thì anh đã choàng tay qua vai cô và trao cho cô một nụ hôn nóng bỏng. (ND: yêu chết mất)


Cơ thể cơ như thiêu đốt khi chiếc lưỡi mềm mại không ngừng thưởng thức môi cô trong khi vòng tay rắn rỏi lại siết chặt lưng cô. Anh cúi người, bế thốc cô lên bằng đôi cánh tay mạnh mẽ.


"Kẻ Săn Đêm!" cô thì thầm trong hơi thở khi anh dễ dàng nhấc cô lên đặt vào xe.


Anh mím môi trao cho cô nụ cười quỷ quyệt. Giữa đêm đen, đôi mắt anh ánh lên tia nhìn ấm áp và sống động, vừa có chút dí dỏm lại vừa đầy ham muốn.


Anh dùng mũi chân đá nhẹ mở cửa xe, nhẹ nhàng đặt cô vào trong. Đoạn gom hết những túi xách, cặp táp mà cô trong cơn hoảng hốt đã đánh rơi xuống đất, trả lại cho chủ nhân vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Cuối cùng là quay người, nhìn Cliff mỉm cười. "Nếu có người phụ nữ nào nhìn thấy anh khỏa thân hoàn toàn thì tốt nhất là phải yêu cô ấy đi."


Ánh mắt Cliff trống rỗng khi Kẻ Săn Đêm sập cửa ghế phụ, trang nhã đi vòng sang ghế tài xế của chiếc Lamborghini. Anh nhẹ nhàng bước lên xe, chẳng mấy chốc, chiếc xe đã phóng vụt ra khỏi bãi đỗ.


Cả ngàn cảm giác lẫn lộn như muốn xé toác Amanda. Lòng biết ơn, khoái trá, nhưng hơn hết thảy là hạnh phúc khi được nhìn thấy anh lần nữa, nhất là sau khi Julian và cả lý trí của cô đều cho rằng họ sẽ chẳng bao giờ có thể còn có cơ hội gặp lại được nhau.


Thật không thể tin được anh lại làm thế vì cô.


"Anh làm gì ở đây ?" cô hỏi trong khi anh cho xe chạy ra khỏi bãi.


"Cả ngày nay em cứ như người mất hồn," anh thở dài. "Anh có thể cảm thấy sự rối loạn và đau đớn của em, nhưng anh không biết tại sao. Nên anh gọi Grace và biết là chị ấy sẽ đến đón em."


"Anh vẫn chưa nói là sao tự dưng lại đến đây."


"Để đảm bảo là em không sao."


"Sao vậy ?"


"Anh không biết, chỉ thấy nên làm thế thôi."


Lời nói mới thật ấm áp làm sao, cô đưa tay nghịch nghịch seat belt. "Cám ơn quần áo anh đã tặng. Và cả chuyện hồi nãy với Cliff."


"Vinh hạnh của anh"


Hiện giờ, tất cả những gì cô muốn chỉ là chồm sang bên cạnh, chạm vào người anh. Trao cho anh nụ hôn nồng cháy nhất.


Kẻ Săn Đêm nhấn ga, phóng ra con đường trung tâm. "Anh có một câu hỏi thôi, tại sao người như em lại muốn kết hôn với cái thứ như gã chứ ?"


Amanda nhướng mày. "Làm sao mà anh-"


"Anh có khả năng đọc tâm, không nhớ sao ? Cái cảm xúc thật sự của em đối với "cái tên xấu xa thiểu não" cứ không ngừng hiện lên trong đầu em."


Cô co rúm người, ước gì có thể khóa chặt suy nghĩ của mình.


"Anh cũng nghe thấy chuyện đó đó," Kẻ Săn Đêm đùa cợt, nó khiến cô thấy lo lắng không biết liệu anh có thật sự đọc được điều đó không.


"Có cách nào để anh không thể xâm nhập vào trong đầu em mỗi lần chúng ta gặp nhau không ? Nó khiến em không thoải mái chút nào."


"Nếu em thích, anh có thể hóa giải quyền năng đó."


"Thật sao ? Anh có thể không sử dụng quyền năng vào bất cứ lúc nào anh muốn sao ?"


Anh khịt mũi. "Không hẳn là thế. Khả năng duy nhất anh có thể loại trừ là đọc tâm."


"Nhưng nếu loại trừ rồi thì có lấy lại được không ?"


"Được, nhưng không dễ dàng gì."


"Vậy thì nhanh chóng trục xuất nó đi."


Kyrian bật cười, cố tập trung vào con đường trước mặt nhưng tất cả những gì anh nhìn thấy chỉ là cái khe nơi phần váy, ngay giữa cặp đùi trần mềm mại. Tệ hơn nữa là anh còn có thể biết bộ đồ lót cô mặt bên trong trông như thế nào. Suốt ngày hôm nay, cứ mỗi lần cố chợp mắt một chút là cứ y như rằng hình ảnh ấy lại hiện lên.


Anh cứ mãi nghĩ đến những đường cong gợi cảm được nâng chỉ bằng hai sợi dây nịt mỏng manh ... Thật kích thích. Tất cả những gì anh muốn chính là dùng đôi tay trần trườn xuống dưới làn áo lót cắt may khéo léo cho đến khi chạm được vào lớp vải lụa mềm mại che đậy vùng riêng tư kín kẽ của người phụ nữ. Và, anh còn mường tượng ra cảnh những ngón tay của anh không ngừng khám phá khu vực nhạy cảm đó cho đến khi hoàn toàn chiếm hữu được cô.


Hoặc là xé toạc làn vải lụa nhỏ xíu đó khỏi phần hông của cô và đưa người anh em của mình vào sâu trong cô. Đôi chân dài mềm mại của cô sẽ siết chặt lấy cơ thể anh.


Kẻ Săn Đêm cựa quậy trên ghế rồi chợt nhớ ra là lẽ ra anh nên mua một cái quần thụng, nhưng giờ thì đã trễ rồi. Chạm vào cô đúng là thiên đường. Nếu như trên đời này thực sự có thiên đường dành cho những tạo vật giống như anh.


Anh nắm chặt thắng tay như cố ngăn cái suy nghĩ đang gào thét trong cơ thể.


"Trên đời này phụ nữ đến với con chỉ vì tiền của con mà thôi. Hãy nhớ lấy, con trai. Những người như chúng ta không bao giờ có được cái nhu cầu tối thiểu đó. Điều duy nhất con có thể trông chờ là những đứa con của con sẽ yêu thương con."


Ký ức xa xưa vẫn còn rõ nét. Và đau đớn nhất chính là những điều anh đã nói với cha mình khi đó.


"Làm sao con có thể yêu một người không có trái tim như cha ? Với con cha không là gì cả. Sau này vĩnh viễn sẽ vẫn là như thế."


Nỗi đau đó khiến anh như không thở nổi. Những gì đã nói trong cơn giận dữ sẽ chẳng thể thu hồi.


Tại làm sao anh có thể thốt lên những lời đó với người đàn ông anh yêu kính nhất trên đời.


"Vậy, tối qua đã xảy ra chuyện gì với Desiderius ? Anh có tóm được gã không ?" cô cắt ngang mạch suy nghĩ của anh.


Anh lắc đầu, xua đi những suy nghĩ đó, tập trung vào con đường trước mặt. "Gã nhất định đã trốn vào hố đen sau trận đối đầu với chúng ta."


"Trốn ở đâu chứ ?"


"Hố đen. Thánh địa của Daimon." Anh giải thích, "Nơi đó chỉ được mở ra khi di chuyển các vì sao theo một trật tự nhất định. Bọn Daimons có thể sẽ biến mất vài ngày, nhưng khi cửa mở ra lần nữa, bọn chúng lại được giải phóng."


Những điều anh vừa nói khiến Amanda trố mắt kinh ngạc. Làm sao lại có thể được chứ ? "Thật không thể tin nổi bọn Daimon lại được trao sức mạnh để tự phóng thích khỏi công lý."


"Không phải đâu. Là bọn chúng tự mình khám phá ra hố đen thôi." Anh lại mỉm môi cười. "Nhưng anh không có gì phải phàn nàn về điều đó. Chính nhờ vậy mà công việc của anh trở nên thú vị hơn nhiều."


"À, không buồn chán là được," cô mỉa mai. "Còn em thì thật sự rất ghét cái công việc ngớ ngẩn đó."


Anh nhìn thẳng vào cô, ánh nhìn như thiêu đốt. "Chère, ở bên em thì buồn chán là chuyện bất khả thi."


Những lời nói đó khiến cô cảm thấy đau đớn. "Chỉ anh mới cảm thấy thế thôi," cô nhớ lại những gì Selena đã nói. "Có người nói em là một kẻ nằm ở tận đầu Thành phố Buồn Chán"


Anh dừng lại chờ tín hiệu đèn, nhìn cô chăm chú. "Anh không hiểu lời nhận xét đó. Bởi vì kể từ giây phút em đánh thức anh, và gọi anh là "Quý ngài áo da ngon lành", thì đối với anh, em chính là điều ngạc nhiên khó cưỡng.


Mặt cô đỏ bừng, cô cười to khi nhớ lại hoàn cảnh đó.


"Với lại," Kẻ Săn Đêm nói tiếp. "Em cũng không thể trách người đã nói những lời đó vì em cứ tự dựng lên một bức tường kín kẽ bảo vệ bản thân."


"Sao chứ ?"


Anh nhấn ga, lao thẳng về phía trung tâm. "Đó là sự thật. Em tự chôn vùi cái phần vui vẻ phấn khích của bản thân bên dưới cái công việc buồn tẻ của mình. Em thích mặc những bộ quần áo màu sắc xám xịt và cứ rụt đầu rụt cổ che dấu mọi đam mê, hứng khởi."


"Không đúng," cô phẫn nộ phản đối. "Anh có biết gì về tôi đâu mà dám nói thế. Anh cũng mới chỉ nhìn thấy tôi mặc một bộ quần áo duy nhất."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em ở đâu - Marc Levy

Em ở đâu - Marc Levy

Giới thiệu: Thủa niên thiếu, họ luôn ở bên nhau. Với niềm lạc quan của tuổi trẻ,

15-07-2016 10 chương
Em ở đâu - Marc Levy

Em ở đâu - Marc Levy

Giới thiệu: Thủa niên thiếu, họ luôn ở bên nhau. Với niềm lạc quan của tuổi trẻ,

15-07-2016 10 chương
Bà tôi

Bà tôi

"Cháu ơi cháu ngủ với bà Mẹ cháu mót cà đến tận non trưa Cháu ơi cháu đã ngủ

23-06-2016
Con đã lớn rồi

Con đã lớn rồi

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ

29-06-2016
Như cách của chúng ta

Như cách của chúng ta

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Ngồi bàn đầu

Ngồi bàn đầu

Phải cố gắng lắm tôi mới về được đến nhà, lúc đi trên đường mấy lần trong

24-06-2016
Vở kịch hai vai

Vở kịch hai vai

Tôi là một đứa con gái thuộc loại nửa mùa, tức là không già không trẻ, không xấu

28-06-2016
Sapa

Sapa

Bỗng nhiên, người anh từng thương yêu trở nên hoàn toàn xa lạ. *** 1. Căn phòng dài,

27-06-2016
Huyền thoại

Huyền thoại

Nghe và biết rõ mọi chuyện, vợ lão bật khóc. *** Lão xoay ngang rồi lại xoay dọc

24-06-2016
Lộc đầu xuân

Lộc đầu xuân

(khotruyenhay.gq) - Hoa, mày biết không, bây giờ tao mới hiểu tại sao nhà mình lại

27-06-2016