Khi cánh cửa garage đóng lại sau lưng họ, Kẻ Săn Đêm giúp cô ra khỏi xe. Anh thả cho con Terminator chạy rông trong vườn, rồi dẫn cô vào trong ngôi nhà đồ sộ. Cô cố gắng thu hết mọi thứ vào trong mắt khi họ đi dọc theo một hành lang nhỏ vào bếp. Trong bếp có một người phụ nữ già lai giữa người Tây Ban Nhà và người Bồ Đào Nha đang lấy một món gì đó trông có vẻ ngon lành ra khỏi tủ nướng.
bạn đang xem “Night pleasure (18+) - Sherrilyn Kenyon” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Nhà bếp vừa to, vừa rộng, với vô số dụng cụ theo phong cách cổ điển bằng thép không rỉ treo khắp trên bức tường xanh lá cây thẫm màu. Trên mặt bàn bằng đá cẩm thạch cũng đặt vô số dụng cụ nhà bếp với cùng kiểu thiết kế và chất liệu.
"Rosa," Kẻ Săn Đêm vừa đặt chìa khóa lên cái bàn kê sát cửa ra vào vừa nói với vẻ khó chịu và đầy uy quyền . "Bà đang làm cái quái gì ở đây thế hả ?"
Rosa nhảy dựng lên, đưa tay ôm ngực. "Ôi trời đất thánh thần ơi, mười năm nay cậu cứ làm tôi sợ đứng tim."
"Nếu bà mà không nghe lời bác sĩ khuyên thì tôi không chỉ dọa bà có thế thôi đâu. Chúng ta đã có thỏa thuận rồi mà. Có cần tôi phải gọi cho Miguel lần nữa không ?"
Bà nhíu nhíu đôi mắt nâu nhìn anh trong khi đặt chảo gà lên trên bếp. "Giờ thì lại còn dám đe dọa tôi nữa cơ đấy. Ta là người đẻ ra thằng nhóc đó đó, và ta không để cho nó lên mặt dạy đời bà già ny đâu. Và cả cậu cũng thể đó. Ta đã chăm sóc ngôi nhà này từ lâu, rất lâu, trước cả khi cậu ra đời. Rõ chứ ?"
"Vâng, thưa bà."
Rosa hơi khựng lại khi nhìn thấy Amanda. Rồi tiếp theo là một nụ cười thân thiện mở rộng trên mặt. "Hân hạnh được gặp cô, m'ijo"
Kẻ Săn Đêm ngượng ngùng nhìn Amanda. Anh bước đến bên kệ bếp nhìn vào chảo thức ăn đã được chuẩn bị. "Cái này thơm quá, Rosa, gracias."
Rosa mỉm cười tự hào nhìn anh thưởng thức món ăn. "Ta biết, thế nên ta mới nấu. Cứ coi mấy chương trình nấu ăn trên TV và nhìn mấy gói đựng thức ăn nhanh vứt trong thùng rác là ta đã muốn bệnh rồi. Trước sau gì mấy món đó cũng giết chết cậu thôi."
Kẻ Săn Đêm nhìn bà mỉm cười đôn hậu. "Tôi nghĩ là tôi vẫn sống được với mấy thứ đó thôi mà."
Rosa gật đầu. "Tất cả chúng ta đều nghỉ thế cả. Cho nên giờ ta mói phải uống thuốc trợ tim liên tục đó thôi."
"Nói về chuyện đó," Kẻ Săn Đêm nhìn bà với vẻ khiển trách, "Không phải giờ này bà nên ở nhà sao. Bà đã hứa rồi cơ mà."
"Đi ngay đây. Ta để salad trong tủ lạnh rồi đó. Chắc là đủ cho cả hai người."
Kẻ Săn Đêm lấy chiếc áo choàng vắt trên lưng ghế giúp bà mặc vào. "Mai bà nghỉ ngơi đi nhé."
"Nhưng mai người làm vườn sẽ đến đó."
"Nick sẽ mở cửa cho ông ta."
"Nhưng –"
"Nick có thể giải quyết ổn thỏa chuyện đó, Rosa."
Bà trìu mến vỗ vỗ vào tay anh. "Cậu là một cậu bé tốt bụng, m'ijo. Hẹn gặp cậu thứ tư."
"Nhưng đừng trước giữa trưa đó."
Bà mỉm cười. "Không trước giữa trưa. Chúc ngủ ngon."
"Adiós" (ND: tạm biệt)
Khi chỉ còn lại hai người bọn họ, Amanda bắt đầu trêu chọc anh. "Thì ra anh cũng biết đối xử tử tế với một ai đó."
Cô nhìn thấy bờ mô anh hơi cong như cố nén nụ cười. "Chỉ khi nào có tâm trạng thôi."
Anh lấy dao nĩa trong ngăn tủ ra bắt đầu xắt gà thành từng miếng nhỏ.
"Ngon thật," anh nói. Anh cắt thêm miếng nữa. "Đây, em thử xem."
Anh đưa miếng thịt lên miệng, bón cho cô ăn. Miệng cô ngập trong gia vị trong khi lòng cô lại ngập trong niềm xúc cảm ngọt ngào – bọn họ đang ở cùng nhau, đang cùng nhau chia sẻ những giây phút bên nhau.
Nhìn vào mắt anh, cô cũng thấy đong đầy cảm xúc mà cô đang hưởng thụ.
"Tuyệt thật," cô nói, bước lùi một tí tránh xa anh.
Không nói thêm lời nào nữa, Kẻ Săn Đêm chỉ lo chuẩn bị bữa tối cho hai người. Quan sát anh, những hình ảnh kinh hoàng xảy ra từ đầu hôm đến giờ lại hiện về.
"Nhà tôi không còn nữa rồi," cô thì thầm, "biến mất hoàn toàn rồi."
Kyrian đặt đĩa sang một bên, anh có thể cảm nhận được nỗi đau mà cô đang gánh chịu. Anh cảm thấy như mê muội với những mất mát đó.
Cô ngước nhìn anh, đôi mắt nhòa lệ. "Tại sao anh ta lại đốt nhà tôi ? Tại sao ?"
"Ít nhất là cô đã không ở trong nhà."
"Nhưng có thể là tôi đã ở trong đó. Ôi trời ơi, Kẻ Săn Đêm. Tabitha thường ở nhà vào giờ đó. Nếu anh không có mặt ở đó thì sao ? Allison thiếu chút nữa là chết mất rồi. Tabitha cũng mém chết." Cô sụt sùi khi nghĩ đến viễn cảnh đó, cơn hoảng loạn như một đợt sóng thần tràn qua quấy phá. "Anh ta sẽ không chấm dứt cho đến khi bọn em bị giết chết hết, đúng không ?'
Không nghĩ ngợi nhiều, anh đưa tay vòng ra ôm lấy cô, siết chặt. "Không sao đâu, Amanda, anh đang ở đây."
Khi anh nhận ra bản thân đang làm gì, cả người anh như hóa đá. Anh đã gọi cô bằng tên. Và khi làm điều đó, dường như có một rào cản nào đó bên trong anh đã bị phá vỡ ra muôn ngàn mảnh.
Nước mắt lăn nhẹ trên đôi má Amanda. "Em biết đó chỉ là một căn nhà, nhưng tất cả mọi thứ của em đều ở trong đó. Những cuốn sách em thích nhất, tấm chăn bà đã đan cho em trước khi qua đời. Mọi thứ của em đều ở trong đó."
"Không phải mọi thứ. Em vẫn còn ở đây."
Cô rúc vào ngực anh tấm tức. Kyrian nhắm mắt, tựa má lên đầu cô trong khi hai tay cô giữ rịt lấy anh. Đã hằng bao thể kỷ trôi qua kể từ lần cuối cùng anh an ủi một người phụ nữ. Có hàng thế kỷ anh chưa từng có cảm xúc này. Nó khiến anh thật sự chấn động.
"Có khi nào Desiderius bắt được Tabitha rồi không ?"
"Không đâu," anh thì thầm trong làn tóc cô, cố không buông thả theo mùi hương hoa hồng dịu ngọt tỏa ra từ làn tóc đó. Nhưng mọi nỗ lực đều là vô ích, cơ thể đã tự phản ứng với mị lực tỏa ra từ cô, phần dưới giữa vùng háng căng ra như muốn bùng cháy. "Chỉ cần cô ta kiếm được một chỗ kín đáo, chẳng hạn như nhà của một người trần tục, gã sẽ không cách nào tiếp cận được cô ta đâu. Đó là giới hạn mà Apollo đã buộc bọn chúng phải tuân theo khi ông ta đặt lời nguyền lên bọn chúng. Nhờ vậy, con người đã nhận được sự bảo vệ tối thiểu."
Amanda thở phào nhẹ nhõm, bước ra xa anh ta. "Em xin lỗi", cô nói, lau nước mắt. Anh nghiến răng khi nhìn thấy bàn tay đang lau nước mắt. Anh chỉ muốn giết tên Desiderius khốn khiếp vì đã khiến cô bị tổn thương đến nhường này.
"Thường thì em không hay khóc trước mặt người khác đâu."
"Không cần xin lỗi," anh thì thầm, tay anh khép chặt gương mặt cô. "Gặp trường hợp như thế này, em bình tĩnh hơn cả khối người."
Cô ngước nhìn anh qua hàng mi dài, đẫm lệ. Tim anh như bị bổ xuống khi bắt gặp tia nhìn tổn thương của cô. Sự tổn thương đó đã đả kích mạnh mẽ tâm hồn anh, nó đã chạm vào nơi sâu thẳm nhất mà anh hoàn toàn không ngờ tới được.
Anh muốn cô. Muốn chết đi được.
Đã từ lâu lắm anh không có cái thứ cảm giác này, không đúng, phải nói là anh chưa từng có thứ cảm giác này đối với bất kỳ người phụ nữ nào, kể cả Theone. Đó không chỉ là vấn đề tình dục hay tình yêu, mà là anh muốn có một mối quan hệ ràng buộc. Như hai phần của một trái tim đơn côi.
Nhưng đó không thể là sự thật. Không thể nào. Anh đã không thể tin tưởng vào tình yêu. Hay còn có thể tin tưởng vào bất cứ điều gì.
Nhưng mà ...
Cô khiến anh lại tin tưởng lần nữa. Khiến anh nhớ lại những thứ đã quên đi từ rất lâu rồi. Đó là cảm giác bàn tay dịu dàng vuốt lên m khi anh thức dậy. Đó là cảm giác một cơ thể nóng ấm bên cạnh khi anh chìm vào giấc ngủ.
Anh như trở nên bất lực trước cái thứ cảm giác đó.
Điện thoại reo. Kyrian lấy điện thoại giắt trong thắt lưng ra.
Là Talon.
"Cô ta vẫn ở cạnh cầu chứ?" Talon hỏi.
"Ừ, có gì không ?"
"Bởi vì cậu gặp vấn đề lớn rồi. Bọn Apollite cho tớ biết là ngọn lửa đó được cài hẹn giờ và được giấu trong nhà."
Kẻ Săn Đêm nhíu mày, anh lạnh người khi nhớ lại những lời Amamda đã nói hôm qua.
"Amanda," anh gọi cô. "Có phải em bảo là Desiderius bắt em khi em ở trong nhà của Tabitha không ?"
Cô gật đầu. "Ngay trong phòng khách."
Bao tử anh quặn lên. "Cậu nghe thấy không ?" anh hỏi Talon.
Talon chửi thề. "Làm thế quái nào lại xảy ra chuyện đó được chứ."
"Nhất định là đã có ai đó mời Desiderius vào nhà, nghĩa là có người nào đó sống gần đó đang làm việc cho gã. Dám cá là Tabitha không ngốc thế đâu."
"Cũng không phải Allison đâu." Amanda thêm vào. "Cô ấy biết đề phòng những kẻ khả nghi."
Kyrian nghĩ đi nghĩ lại mọi chuyện. "Có ý kiến gì khác không ?" anh hỏi Talon.
"Không biết."
"Người hướng dẫn nói gì ?"
"Ceara không biết gì cả. Thêm một vấn đề nhỏ nữa, vết thương trên lưng tớ chưa lành."
Nếu bao tử anh còn có thể thắt chặt hơn nữa, anh chắc là có thể tạo ra một viên kim cương. "Không lành thế nào ?"
"Tớ bị tấn công bằng thiên thạch. Chính là vũ khí của thần thánh đó."
Kyrian lạnh cả người. "Kẻ tớ hạ không phải là một vị thần. Hắn là một tên Daimon."
"Tớ biết."
Kyrian nghiến răng chửi thầm. "Chúng ta gặp cái quái gì thế không biết."
"Trời biết, nhưng cho đến khi chúng ta biết rõ mọi chuyện, tốt nhất là đừng rời cô ta. Với khả năng tiềm ẩn của cô ấy, Desiderius sẽ cố bắt cô ta bằng mọi giá. Dám cá là bây giờ người gã muốn là cô ta chứ không phải cô em gái đâu."
Kyrian chuyển điện thoại sang tai kia, chăm chú quan sát Amanda thong thả ngồi xuống ghế. Trời ạ, cái suy nghĩ cô có thể bị tổn thương khiến anh không chịu nổi. Suy nghĩ đó khiến anh cảm thấy đau đến tột cùng. "Có cần tớ làm gì giúp cái lưng của cậu không ?"
"Không đâu, chỉ đau muốn chết thôi."
Kyrian biết cảm giác đó. Vai của anh vẫn còn đau nhói trước đòn sấm sét của Aphrodite. "Giờ thì tớ đã hiểu làm cách nào mà Desiderius có thể giết chết tám kẻ săn đê mtrước đó."
"Ừ," Talon tán thành. "Tớ không muốn chúng ta trở thành tên thứ chín và mười đâu."
"Tớ cũng không. Được rồi. Tớ sẽ bảo đảm an toàn cho Amanda, nhưng chúng ta cũng vẫn còn phải lo cho cô em gái của cô ấy."
"Tớ sẽ nói Eric canh chừng Tabitha. Chỉ cần cậu đảm bảo an toàn cho Amanda là được, nếu không chúng ta sẽ mệt dài dài đó."
"Biết rồi." Kyrian gác máy, rồi đặt điện thoại lên bàn.
"Có gì không ổn sao ?" Amanda hỏi.
Anh bật cười tự trào. "Anh nghĩ, tốt hơn nên hỏi là "Có còn chuyện nào ổn không ?"
"Nghĩa là sao ?"
"Nghĩa là cuộc sống buồn tẻ của em đã chính thức chấm dứt rồi. Trong vài ngày tới, chắc là em sẽ biết ngay cuộc sống của anh nguy hiểm đến độ nào.
Chương trước | Chương sau