Polly po-cket
Tường vi đêm đầu tiên - Minh Hiểu Khê

Tường vi đêm đầu tiên - Minh Hiểu Khê


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 31
5 sao 5 / 5 ( 104 đánh giá )

Tường vi đêm đầu tiên - Minh Hiểu Khê - Chương 16

↓↓
"Anh nói gì?"


Trong phòng luật sư, sắc mặt Sâm Minh Mỹ trắng bệch, sợ hãi nhìn luật sư trước mặt, cô không thể tin vào tai mình!


"Bố tôi..." Cả người run lên, giọng nói như vỡ ra thành từng mảnh. "...khi du thuyền ra biển, đã rơi xuống nước sao?"


Không thể như vậy!

bạn đang xem “Tường vi đêm đầu tiên - Minh Hiểu Khê” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Bố của cô...


Bậc thầy thời trang kiệt xuất nhất châu Á được vô số người ca tụng, bố của cô, Sâm Lạc Lãng.


"Anh lừa tôi!"


Sâm Minh Mỹ túm chặt phần ngực chiếc áo sơ mi của luật sư, sắc mặt cô nhợt nhạt, nhìn rất hung tợn, cô khàn giọng nói:


"Sao bố tôi có thể chết được? Ông chỉ đang đi du lịch nước ngoài thôi! Ông chỉ đang quá vui vẻ nên quên gọi điện về thôi! Tôi ra lệnh cho anh bây giờ phải đi Ý ngay lập tức, điều tra kỹ càng cho tôi xem ai dám vẽ ra chuyện vô trách nhiệm thế này! Tôi muốn nói với người đó rằng tôi sẽ đưa chuyện này ra pháp luật!"


Cô đang đợi bố trở về.


Cô vẫn luôn chịu khổ đợi bố cô về nước!


Vì bố mình, nhiều năm qua cô đã nỗ lực chuẩn bị, xây dựng thương hiệu thời trang cao cấp SÂM! Vì bố, cô đã quyết tâm trở thành nhà thiết kế ưu tú nhất trong lớp nhà thiết kế trẻ! Vì bố, cô muốn đánh bại Diệp Anh, gạt bỏ hết những cản trở trước mắt!


Bố của cô!


Bậc thầy Sâm Lạc Lãng!


Tuyệt đối không thể chết!


Tuyệt đối không thể!


*****


"Không thể như vậy..."


Trên mấy tờ báo Ý, ở đầu phần tin tức xã hội đều đăng một bức ảnh của một thi thể được người dân địa phương vớt từ biển lên. Diệp Anh cứng đờ người nhìn những dòng chữ trên đó, tuy vừa nãy cô đã biết tin Sâm Lạc Lãng chết, nhưng cô vẫn có một chút mơ hồ.


"... Thi thể bước đầu đã được xác nhận là bậc thầy thiết kế thời trang châu Á – Sâm Lạc Lãng..."


Diệp Anh ngơ ngác nhìn, trong lòng có cảm giác khó nói lên lời. Kẻ thù đã chết, lẽ ra cô phải cảm thấy vui mừng. Nhưng cô đã chuẩn bị lâu như vậy, quyết tâm lấy đi từng thứ một của Sâm Lạc Lãng, khiến ông ta phải bước trên con đường bị hủy diệt. Cô muốn Sâm Lạc Lãng phải từ từ nếm thử hương vị của tuyệt vọng và đau khổ, khiến ông ta phải nếm trải tất cả những gì cô từng trải qua gấp ngàn vạn lần!


Sao có thể...


Chết nhẹ nhàng như vậy, chết dễ dàng như thế sao?


Sức lực toàn thân như bị rút hết.


Thất thần ngã xuống sô pha, Diệp Anh nhắm mắt lại, hai bên thái dương giật mạnh từng cơn. Căn phòng cá nhân mang phong cách Địa Trung Hải, thanh lịch mỹ lệ, bên ngoài chiếc cửa sổ với rèm cửa màu trắng, cây xanh tỏa bóng mát, hoa nở rực rỡ, bể phun nước bắn tóe, con nai nhỏ khoan thai. Nhưng tất cả những cảnh vật này dường như lại quá xa cách với cô. Cô khổ công sắp đặt, nhưng hiện giờ tất cả đều trở nên vô nghĩa.


"Thảo nào lâu như vậy không có tin tức gì của Sâm Lạc Lãng." Ngồi đối diện trên chiếc sô pha hoa văn trắng lam, Việt Xán cầm tờ báo, cúi đầu chăm chú nhìn trang báo, nói: "Dựa vào mức độ phân hủy của thi thể thì ít nhất ông ta đã chết hơn hai tháng."


Liếc nhìn Diệp Anh đang hoảng hốt thất thần, Việt Xán do dự một lúc rồi nói:


"Em yên tâm, ông ta chết không thoải mái đâu."


Diệp Anh từ từ mở mắt:


"...?"


"Theo tin tức anh nhận được ở đây, bên Ý đã khám nghiệm tử thi, trước khi Sâm Minh Mỹ rơi xuống biển đã bị giam giữ và hành hạ hơn một tháng, chết ở biển cũng không phải chuyện vô ý, mà là có người có dã tâm." Việt Xán kể lể sự tình cho cô: "Nhưng vì liên quan đến chuyện điều tra án nên những tình tiết này không được công khai."


"Sao anh biết nhiều như vậy?" Diệp Anh hoài nghi hỏi.


"Anh đã từng ở Ý hai năm nên có quen biết một số người ở đây." Đáy mắt anh hiện lên vẻ phức tạp, Việt Xán bước tới ngồi xuống cạnh cô: "Sâm Lạc Lãng chắc chắn đã đắc tội với tên trùm của băng đảng Ý nào đó mới có thể bị như vậy."


"Vì chuyện gì?" Diệp Anh hỏi lại.


"Cụ thể thì anh cũng không rõ," Việt Xán mỉm cười an ủi cô: "Bất kể thế nào, Sâm Lạc Lãng cũng đã chết rất đau đớn, ông ta đáng tội như thế, ác giả ác báo. Tuy không phải tận tay em báo thù, nhưng ông trời đã thay em trừng phạt ông ta rồi."


Diệp Anh ngơ ngẩn nhìn ánh mặt trời sáng chói bên ngoài cửa sổ.


Bể nước phun với những tia bọt nước trong suốt, những chiếc lá rung lên xào xạc, từng khóm hoa thơm ngát xinh đẹp, vài con nai nhỏ đang nhàn nhã ăn cỏ.


Cô im lặng rất lâu.


"Tôi về đây."


Cầm chiếc túi bên cạnh, Diệp Anh nói bằng vẻ mặt vô cảm. Vừa định đứng dậy, cánh tay cô đã bị Việt Xán giữ chặt, giữ cô lại trên ghế sô pha!


"Vội như vậy sao?"


Liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tường, Việt Xán như cười như không, nói:


"Tổng cộng thời gian em ở đây còn chưa đến hai mươi phút, lẽ nào em có hẹn với Việt Tuyên? Vậy nên mới vội vã đi như vậy."


Trốn xa Việt Xán một khoảng, Diệp Anh lạnh lùng nói:


"Bỏ tôi ra! Tôi có hẹn với Việt Tuyên hay không thì anh cũng không quản nổi đâu."


"Haha!"


Nghe vậy, Việt Xán tức giận đến mức phá ra cười, kề sát vào cô, nói:


"Chỉ một cuộc điện thoại của em, anh liền bỏ hết mọi việc, chạy nhanh tới đây. Kết quả chỉ mới vài câu, em đã muốn quẳng anh đi, trở về bên cạnh Việt Tuyên. Rốt cuộc em coi anh là cái gì? Gọi thì tới ngay, còn không cần thì lập tức ném đi phải không?"


Diệp Anh quay đầu nhìn Việt Xán, đáy mắt cô lạnh lùng:


"Vậy lần sau tôi gọi điện cho anh, anh đừng tới là được."


"Em..."


Gắng kìm chế cơn giận dữ, Việt Xán tới gần cô, ấn đầu mình xuống giữ chặt đầu cô, lửa giận hừng hực trong mắt, hơi thở nóng rực:


"Em cố ý giày vò anh đúng không? Lúc đầu chủ động hẹn anh, khiến anh mừng rỡ phát điên, nực cười như một cậu bé vừa mới biết yêu. Sau đó lại lạnh lùng với anh, khiến anh không biết làm sao."


Bị bức nằm ngửa trên chiếc sô pha vân trắng lam, bị chiếc trán của Việt Xán giữ chặt, Diệp Anh có chút sợ hãi nhìn khuôn mặt kề sát tận hàng lông mi.


Dày, đẹp và hung hăng.


Hơi thở nam tính tản ra mùi hoang dã nguy hiểm.


Tuy lúc này anh ta đã nói những lời phẫn nộ yếu đuối, nhưng cô biết rõ nếu cô cũng phản ứng lại bằng cách giận dữ với anh ta thì có thể anh ta sẽ làm ra những chuyện khiến cô khó chấp nhận được!


"Em chỉ cảm thấy thứ tình cảm như thế này thật không đúng."


Né tránh ánh mắt hừng hực của Việt Xán, Diệp Anh cố gắng nghiêng đầu, hàng lông mi trên khuôn mặt trắng noãn khẽ cụp xuống, cô nói:


"Giống như yêu đương vụng trộm, giống như..."


Việt Xán nhíu mày, chăm chú nhìn cô.


Gượng cười, Diệp Anh tiếp tục nói:


"Như thể em và anh là một đôi... gian phu dâm phụ vụng trộm lén..."


"Đủ rồi!"


Không thể nghe tiếp nữa, Việt Xán lớn tiếng cắt ngang cô. Khoảng giữa hai hàng lông mày nhíu chặt lại, anh buông cô ra, nghiên cứu từng nét nhỏ trên khuôn mặt cô, anh nói:


"Chỉ vì như vậy sao?"


"Ừm."


Đầu ngón tay vuốt ve nét hoa văn lam trắng của sô pha, cô trả lời thản nhiên.


"Vậy anh và em cùng nhau đi nói với Việt Tuyên," Việt Xán nhìn cô chằm chằm: "Người em yêu không phải là cậu ấy, em muốn rời xa cậu ấy, chúng ta muốn ở bên nhau."


Hai hàng lông mi run lên.


Đôi mắt Diệp Anh đen láy nhìn về phía Việt Xán:


"Không."


"Em..."


Trong lòng Việt Xán phẫn nộ, Diệp Anh chặn anh lại, thản nhiên nói:


"Việt Tuyên còn hữu dụng, tuy Sâm Lạc Lãng đã chết, nhưng JUNGLE bị ông ta lấy đi nhất định phải lấy lại. Còn Sâm Minh Mỹ..."


Ánh mắt cô trở nên âm u lạnh lùng.


Nhếch khóe môi, Diệp Anh giễu cợt Việt Xán:


"Hiện nay, Việt Tuyên đáng tin hơn anh, ít nhất anh ấy cũng chưa từng phản bội em. Em thà bỏ qua anh chứ không thể từ bỏ anh ấy."


Câu nói tàn nhẫn này như một cây kim sắc nhọn!


Việt Xán đau thắt tim lại, mùi tanh cuồn cuộn trong ngực anh, một ngụm máu suýt chút phun trào ra. Từ đôi mắt lạnh lùng âm u kia, anh hiểu rõ cô đang cố ý, cô chưa từng tha thứ cho anh, cái gọi là hợp tác này thực chất chỉ là cô đang ác ý lợi dụng và giày vò anh.


"Đã hiểu."


Ánh mắt buồn bã, một lúc sau, Việt Xán đưa tay khẽ xoa vết sẹo nhỏ dài trên thái dương của cô, che giấu vết thương đang cuồn cuộn chảy máu trong tim, anh nói với cô:


"Trước kia là anh không tốt."


Diệp Anh tức thời cảnh giác, cẩn thận quan sát anh:


"Anh không sao đấy chứ?"


"Nói cho anh biết kế hoạch của em đi..."


Không có câu trả lời của cô, ánh mắt Việt Xán chậm rãi rời khỏi trán cô, rơi xuống chiếc nhẫn kim cương lấp lánh như sao trên tay cô, nói:


"... Anh sẽ giúp em."


Trên chiếc bàn tròn nhỏ bên cạnh, một hộp giấy carô trắng hồng, trên nắp mở có một bông tường vi hồng phấn, dường như nó đã bị lãng quên, hòa vào những hạt bụi bay nhẹ trong ánh trời chiều.


*****

Chương trước | Chương sau

↑↑
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính kể về một cô bé không biết vì nguyên nhân nào mà thân thể lại trôi

20-07-2016 23 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Nắng giọt

Nắng giọt

Nắng thèm được như thế, Nắng thèm cái cảm giác được thả mình trong cái thế giới

24-06-2016
Em có hạnh phúc không?

Em có hạnh phúc không?

  Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột

28-06-2016
Những năm tháng ấy

Những năm tháng ấy

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Lấy vợ sát thủ

Lấy vợ sát thủ

Audio - Cả nhà tôi ai cũng ghét nàng, khắp mọi người trong họ hàng ai cũng thất vọng

30-06-2016
Họa sĩ

Họa sĩ

Viết cho Ba. Người mà con chưa có cơ hội gọi. Viết cho một người bạn. Mong bạn và

27-06-2016
Cầu vồng bình yên

Cầu vồng bình yên

Ngày bình thường Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online,

27-06-2016
Để con đừng đau

Để con đừng đau

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho

24-06-2016