Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 140 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 70

↓↓
"Em sẽ nói với anh, nhưng mà, anh nhất định phải đồng ý với em vài việc." Tống Tâm Dao ngẩng đầu nhìn anh. Thấy anh gật đầu cô bắt đầu ra điều kiện.

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Thứ nhất, anh không thể để cho mình bị thương, đồng ý không?"

"Anh nhất định sẽ cố gắng không để cho mình bị thương!" Anh cũng không thể bảo đảm rằng mình sẽ không bao giờ bị thương nữa. Dù sao, những chuyện này cũng không phải do anh định đoạt . Bởi vì tiếp theo có xảy ra chuyện gì, anh cũng không thể đoán trước được.

"Thứ hai, phải chăm sóc mình thật tốt, không nên coi tất cả mọi chuyện đều là chuyện nhỏ mà không quan tâm đến nó!" Giống như hôm nay cũng thế. Bảo anh đến bệnh viện băng bó vết thương, anh lại nói với cô cái gì? Cái gì mà ‘vết thương nhỏ như vậy, tự xử lý một chút là được rồi’?!

"Được!" Hiện tại vì đã có vợ chăm sóc, cho nên anh thật sự cũng lười chăm sóc bản thân hơn nhiều.

"Thứ ba, đứng trước mặt cướp không được bày ra bộ dáng như vậy. Anh cho rằng mình đẹp trai lắm hả?" Cô thật sự không còn lời nào để nói với anh nữa. Người đàn ông đáng chết này, chuyện hôm nay, tối nay về nhà cô nhất định sẽ tinh toán với cô.

"Vợ à, cho dù anh có đẹp trai thì anh cũng chỉ là của một mình em thôi!" Cung Hình Dực cười nói.

"Anh đứng đắn lại cho em!" Tạm thời Tống Tâm Dao vẫn chưa nghĩ ra điều kiện khác, hiện tại chỉ có ba điều này thôi.

"Còn nữa không?"

"Tạm thời không có, nếu như bao giờ cso thêm tự em sẽ nói cho anh biết!" Tống Tâm Dao nhìn thời gian.

"Chúng ta về nhà đi!" Tống Tâm Dao chui từ trong ngực anh ra. Sau khi ngồi lên xe, cô lập tức khởi động xe. Bọn họ vẫn nên về nhà thôi!

"Em vẫn chưa nói cho anh biết em bị làm sao mà!" Cung Hình Dực bị lừa vẫn đang truy hỏi.

"Em lo lắng, sợ hãi, cho nên mới phải nói những lời đó, gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, em thật sự không muốn anh xảy ra bất cứ chuyện gì. Anh hiểu khônng?" Tống Tâm Dao nhìn anh một cái sau đó tập trung vào việc lái xe.

“Các con đâu rồi?" Cung Hình Dực đi từ thư phòng ra, nhưng không nhìn thấy hai đứa nhỏ đâu, mặc dù giường ở đây, nhưng chỉ có Tống Tâm Dao ngồi trên đó, cũng không thấy cô ôm các con.

"Buổi tối các con sẽ ngủ cùng vú nuôi!" Cô tựa vào giường xem sách.

"Ừ! Anh đi tắm." Anh cầm áo choàng tắm lên, đi vào trong phòng tắm, mặc dù có cảm thấy hơi kì quái là tại sao hôm nay Tống Tâm Dao lại để các con ngủ với vú nuôi.

Có lẽ cô ấy mệt mỏi quá, muốn được ngủ một giấc thật ngon thôi! Không cần nghĩ nhiều nữa.

Khi trở lại phòng, Tống Tâm Dao vẫn còn đang xem sách.

"Đừng xem nữa! Ngủ đi!" Cung Hình Dực chui vào trong chăn, sau đó đưa tay lấy sách từ trong tay cô.

"Sách của em!" Tống Tâm Dao có ý định sau khi xem xong chương này sẽ bắt đầu dạy dỗ anh, nhưng không nghĩ tới, anh lại lấy lại sách trong tay cô.

"Đừng xem nữa, gần đây em mệt như vậy, mau ngủ đi!" Cung Hình Dực tắt đèn cạnh đầu giường.

"Bây giờ anh muốn ngủ sao?" Trước kia, Cung Hình Dực sẽ nói chuyện một lát với cô, nhưng tối nay lại nằm thẳng xuống giường.

"Em không mệt sao?" Anh thật sự rất buồn ngủ. Mấy buổi tối liền, anh vì muốn để Tống Tâm Dao được ngủ nhiều hơn một chút cho nên mỗi đêm khi các con tỉnh giấc, anh lại lập tức bò dậy, chỉ sợ bọn nhỏ sẽ đánh thức cô.

"Ông xã, chúng ta trò chuyện một lát đi!" Tống Tâm Dao nằm trên ngực anh, bàn tay nhỏ bé vẽ lên các vòng tròn trên lồng ngực.

"Nói chuyện gì?" Cung Hình Dực mở mắt, nhìn người phụ nữ đang nằm ở trên ngực mình, đôi tay nhỏ bé còn không ngừng nhích tới nhích lui.

"Nếu như anh không muốn nói thì thôi, anh ngủ đi!" Tống Tâm Dao nhìn dáng vẻ của anh, hình như anh thật sự rất mệt mỏi.

"Nếu như em không mệt thì anh sẽ nói chuyện với em!" Cung Hình Dực kéo đôi tay không an phận của cô lại, đặt lên môi hôn một cái, sau đó nắm thật chặt trong lòng bàn tay mình.

"Trước hết, anh phải nói cho em biết, khi anh quên em và các con, anh có xảy ra loại quan hệ kia với thôi Thục Viện không?" Cô rất sợ, anh sẽ nói là ‘có’, nếu như thật sự đã xảy ra chuyện đó, cô nhất định sẽ khiến anh đẹp mặt.

"Tại sao đột nhiên lại hỏi đến chuyện này?" Anh chưa từng nghĩ đến chuyện này, mặc dù Thôi Thục Viện đã nhắc tới nhiều lần, nhưng mà anh cũng không hề có ý định muốn đáp lại.

"Anh hãy thành thật trả lời câu hỏi của em đi!" Cái cô cần chính là đáp án, chứ không phải là câu hỏi của anh, tại sao đột nhiên cô lại hỏi đến vấn đề này.

“ Không có!” Cung Hình Dực thành thật.

“ Thật?” Có cảm thấy không thể tin tưởng được. Thôi Phục Viện xinh như vậy cơ mà. Nếu như anh thật sự không có tâm tư đó vậy thì cô cảm thấy thật kỳ quái.

“ Anh lừa em làm gì chứ? Khi ở Hàn Quốc, anh suốt ngày nằm trên giường bệnh, vào công ty được hai ngày, sau đó lập tức đính hôn với cô ấy, khi tới thành phố Q. Sau khi nhìn thấy em ở phi trường, anh lập tức cảm thấy nghi ngờ thân phận của mình. Tiếp đó anh lại gặp được một vị viện trưởng, ông ấy nói với anh là do anh uống phải một loại thuốc giảm đau có vấn đề, cho nên anh không dám uống loại thuốc đó nữa. Đêm đó cô ấy cũng đã hỏi anh, nhưng mà anh lại nghĩ, nếu như chúng ta thật sự là vợ chồng, anh làm như vậy không phải là rất có lỗi với em sao? Có lẽ là bởi vì trong thâm tâm, tận sâu trong đáy lòng anh vẫn luôn có một bóng dáng rất mơ hồ, không thể quên ấy!” Mỗi đêm, anh đều mơ thấy một bóng dáng như vậy cho đến khi nhìn thấy Tống Tâm Dao, anh cảm thấy cái bóng dáng kia, thật sự rất giống cô.

“ Ừm! Như vậy thì em sẽ tin tưởng anh, nhưng phải trả lời câu hỏi tiếp theo. Anh có ôm cô ấy ngủ không?” Anh gật đầu một cái, quả thật chỉ có một buổi tối, hôm anh muốn tìm lại bằng chứng chứng minh thân phận của mình mà thôi. Ôm Thôi Thục Viện ngủ một đêm, nhưng mà hôm đó, bọn họ tuyệt đối không xảy ra bất cứ chuyện gì.

“ Hừ. . . Còn nói không có này! Cũng đã ôm nhau ngủ rồi.” Tống Tâm Dao quay lưng đi, không để ý đến Cung Hình Dực nữa.

“ Tức giận sao?” Cung Hình Dực ngồi dậy, thấy cô đang rất tức giận.

“. . . . . .” Cô không để ý tới anh, tối nay nhất định sẽ không để ý tới anh!

“ Chỉ là ôm nhau ngủ một buổi tối, cũng không phát sinh chuyện gì, hơn nữa, đêm hôm đó, anh còn chuyện khác cần phải làm, nhưng không may lại bị cô ấy phát hiện. Nếu em đã muốn ghen vậy thì anh cũng không thể làm gì khác.” Anh dứt khoát nằm xuống, muốn xem phản ứng của cô như thế nào.

“ Ai ghen? Em mới không thèm ghen chua chát, có gì tốt để ăn đâu.” Tống Tâm Dao dùng chân đá anh một cái, tiếp tục giận dỗi, cô không thèm để ý đến anh nữa.

“ Không ghen sao lại chua thế này chứ?!” Cung Hình Dực cảm thấy thật vui mừng. Ít nhất người phụ nữ này cũng biết ghen, cô càng ghen, anh càng vui mừng. Bởi vì cô như vậy cho anh biết mình trong lòng cô vẫn còn có ảnh hưởng nhiều như thế nào.

“ Lỗ mũi của anh có vấn đề, mới có thể ngửi thấy mùi chua!” Tống Tâm Dao bò dậy, cầm quyển sách anh vừa mới đặt ở đầu giường lên đọc tiếp.

Cung Hình Dực cũng ngồi dậy, lại rút lại quyển sách trong tay cô.

“ Đừng xem nữa, đã nữa đêm rồi, mau ngủ đi!” Trực tiếp ôm cô vào trong ngực, để xem cô rốt cuộc có ngủ hay không, nếu như không ngủ, anh phải dùng thủ đoạn đặc biệt rồi.

“ Em không mệt, anh muốn ngủ thì cứ ngủ đi, đừng quấy rầy em xem sách!” Tống Tâm Dao bỉu môi, tiếp tục hờn dỗi.

Đàn ông đều giống nhau, ngoài miệng nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo.

“ Ưhm ưhm ưhm...” Cung Hình Dực cảm thấy, vẫn nên dùng thủ đoạn đặc biệt thì hơn, không cần lãng phí quá nhiều nước miếng. Đối với cơn nóng giận của phụ nữ thì chiêu này vẫn tương đối hữu dụng.

“ Có ngủ hay không?” Đến khi cô sắp không thở nổi anh mới rời khỏi môi cô.

“ Không ngủ!” Cô quay đầu đi. Người đàn ông đáng ghét, lại dùng thủ đoạn này đối với cô.

Cô vừa mới nói dứt lời, lại chỉ còn những tiếng ‘ưhm ưhm ưhm’.

Vừa mới bắt đầu cô còn vỗ lưng anh kháng nghị, nhưng mà cả hai người lại nhanh chóng mềm nhũn, đổi thành cô ôm chặt lấy thân thể anh. Cô vĩnh viễn luôn mạnh miệng mà yếu lòng.

Cho dù vừa rồi cô thật sự có đánh lưng anh, nhưng mà cô cũng không dùng lực, nhiều nhất cũng chỉ coi như gãi ngứa cho anh mà thôi, muốn làm cho anh đau cũng không phải là chuyện dễ dàng.

“ Ngủ đi!” Cung Hình Dực dán sát đôi môi cô, dịu dàng nói.

“ Dực. . .” Cô nhẹ nhàng nỉ non một tiếng, tựa vào trên ngực anh, thở hổn hển.

Cung Hình Dực đặt một nụ hôn lên trán cô, tắt đèn trong phòng, ôm cô thật chặt vào trong ngực.

Anh trở lại nhà họ Cung đã được một thời gian, mặc dù hàng đêm đều ngủ cùng giường với cô, nhưng mà lúc đó anh vẫn chưa nhớ ra mọi chuyện, mặc dù ôm cô ngủ vẫn cảm thấy thiếu cái gì đó?

Nhưng hôm nay thì khác, hôm nay anh đã nhớ lại, nhớ tất cả mọi chuyện xảy ra giữa hai người. Lớp băng ngăn cách giữa hai người bọn họ đã tan rã, không cần phải lo lắng gì nữa, sẽ không còn gì ngăn cách hai người nữa.

“ Dực... Có thể hay không?” Trong bống tối, giọng nói của cô truyền đến tai anh.

“ Không được,chờ thân thể em khá hơn chút hãy nói . . .” Mọi người đều có thể nghĩ ra, bọn họ đang nói chuyện gì!

*

Vừa đến Hàn Quốc, Cung Hình Dực lập tức dẫn Tống Tâm Dao tới khách sạn đã đặt trước, sau khi sắp xếp xong tất cả mọi việc cũng đã gần tối. Sau khi gặp mặt Dạ Thiên ở khách sạn, anh đã biết được đại khái mọi chuyện đang diễn ra.

"Nơi ở của bọn họ, ngoài của lớn có khoảng năm người, chỗ tối thì tôi không biết, vẫn luôn không có người đi ra. Mà trong phòng tối, thì vẫn có người đưa thức ăn hàng ngày." Dạ Thiên nói tất cả những gì mà mình đã quan sát được trong mấy ngày qua cho anh biết.

"Anh có thể xác định, Thôi Thục Viện chính là người bị giam ở trong đó không?" Nếu như cô thật sự bị giam trong đó thì bọn họ phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp cứu cô ra ngoài, nếu như không cứu cô ra trước..., có thể đến lúc đó Thôi Sử Viễn sẽ lấy cô ra uy hiếp mọi người.

"Phần thắng. . . . ." Dạ Thiên đi vào, mới vừa rồi anh đã đi xem qua biệt thự nhà họ Thôi, nếu như muốn mạo hiểm cứu Thôi Thục Viện ra là chuyện không dễ dàng.

"Thế nào?"

"Tôi tra được phòng ở của Thôi Sử Viễn, xem trong bản đồ thì ở đó có rất nhiều cơ quan!" Trừ khi có thể loại bỏ được các cơ quan kia, nếu không thì không tốt chút nào với bọn họ.

"Tôi nhớ là mấy ngày nay có một số người đi vào đó tặng đồ, anh nói thử xem chúng ta có thể giả trang như vậy không?" Đây là quan sát của Phong mấy ngày nay, nếu như có thể làm vậy thì cũng tốt cho bọn họ.

"Biện pháp này có thể, nhưng mà, Thôi Thục Viện có bị giam ở bên trong hay không tôi không chắc lắm. Nếu như cô ấy không ở trong phòng tối chúng ta lại đi tìm sao? Nếu như không tìm được, lúc chúng ta đi ra, có thể sẽ không dễ dàng như lúc vào đâu!" Không có vị trí chính xác của cô, nếu như bọn họ lại đi vào bên trong tìm người, nhất định sẽ bị hoài nghi.

"Hỏi Aimee xem, cô ta chắc chắn biết rõ!" Nếu như cô ta không biết, bọn họ thật sự không biết còn ai có thể biết rõ nữa!

"Muốn tôi nói cho các anh vị trí của Thôi Thục Viện sao? Nằm mơ đi!" Aimee ngồi bên cạnh cười nhạt.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy, có biết bao nhiêu chuyện để giận hờn, có vô số cớ để trách

23-06-2016
Nhiều năm về sau

Nhiều năm về sau

Phần hai của "Bình thường à, chúc cậu may mắn!" Thời gian cuốn nhanh như nước chảy

24-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru