pacman, rainbows, and roller s
Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 7 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 70

↓↓
Khi quyết định làm chuyện này, cô cũng đã hoàn toàn buông tha chính mình. Cho dù tiếp theo có xảy ra bất cứ chuyện gì cô cũng sẽ tiếp nhận. Kể cả là phải đối mặt với cảnh sát, vậy thì như thế nào?

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cô đã nghĩ kỹ rồi, cô phải làm!

Cô là Aimee, không phải Thôi Thục Viện, người phụ nữ kia đã nói là làm nhưng có thể làm cũng có thể không làm. Nhưng mà cô không như thế, cô đã nói làm là sẽ làm, cho tới bây giờ cũng chưa từng thay đổi vì bất cứ chuyện gì.

“Tôi thật sự không biết, Thôi Sử Viễn có cái gì tốt để cho cô phải làm như vậy?” Anh nghĩ cô muốn đi trả thù người đối xử không tốt với cô ta, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới, người cô tamuốn đối phó chính lại là mình.

“Ông ấy là cha tôi, ông ấy đã nuôi dưỡng tôi bao nhiêu năm, những chuyện ông ta làm cho tôi đã đủ rồi. Anh nghĩ tôi là người ngu sao? Tôi cho anh biết, tôi không phải! Đây là phương pháp nhanh nhất, có thể lấy được công ty anh trong thời gian ngắn nhất, đây mới là mục đích của tôi.” Cô ta cười lạnh, nếu đã làm thì sao phải sợ chứ?

Vĩnh viễn không có người nào biết, trong lòng cô đang suy nghĩ gì? Bởi vì, cho tới bây giờ cô ta đều không biểu lộ cảm xúc của mình ra ngoài.

“Cô thả nhân viên của tôi ra trước rồi hãy nói. Cô muốn nói chuyện gì, tôi có thể nói với cô.” Nữ nhân viên kia đã khóc nức nở rồi, nếu như còn tiếp như vậy nữa anh thật sự không biết, tình huống tiếp theo sẽ như thế nào nữa.

Súng của cô ta, có thể sẽ cướp cò, nếu như cô ta đột nhiên cướp cò, vậy thì phải làm sao?

“Thả? Được! Anh bảo tất cả bảo vệ rời khỏi đây đi, tôi lập tức thả cô ta.” Súng trong tay bọn họ, không thể so với súng trong tay cô nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu, hơn nữa tốc độ của họ nhanh hơn cô rất nhiều.

Nếu như bọn họ ởchỗ này phần thắng thuộc về cô sẽ không cao.

“Mọi người lùi ra, đi ra khỏi đây đi!” Anh hoàn toàn không lo lắng về khẩu súng trong tay cô ta. Anh không rõ bản lĩnh của cô ta như thế nào, nhưng mà anh có lòng tin đối với tài phi tiêu của mình.

“Bọn họ đều đi rồi, cô muốn như thế nào?” Cô đẩy nữ nhân viên kia ra, cầm súng hướng về phía Cung Hinh Dực.

“Anh muốn tôi bắn 1 phát lên đầu anh hay là làm cho ngực ảnh thủng 1 lỗ đây?” Aimee nhìn, trong mắt là nụ cười khát máu.

“Vậy phải xem cô muốn thế nào. Nhưng mà tôi không xác định được, cô thật sự có bản lĩnh bắn tôi sao?” Anh không tin người phụ nữ này có năng lực như vậy.

Cung Hinh Dực anh cũng không phải là dạng người ngồi không chơi đùa. Nếu như chỉ vì hai bacâu nói của cô ta đã bị dọa sợ thì anh cũng đã không thể lăn lộn trên thương trường lâu như thế.

“Tôi cảm thấy, trước tiên bắn 1 phát vào chân anh, một phát vào tay, sau đó sẽ làm bảo bối của anh tàn phế. Tiếp theo là moi 1 con mắt của anh ra rồi vứt anh vào nhà chứa rắn, anh cảm thấy như thế nào?” Lời cô ta nói ra…, cho dù là ai đều sẽ cảm thấy vô cùng kinh khủng, nhưng mà đối với Cung Hinh Dực mà nói, đây tính là cái gì?

Lúc anh 7 tuổi cũng đã biết Ngự Hành Phong, cũng không phải chỉ mới gặp 1 2 con rắn. Khiến anh tàn phế? Cô ta cảm thấy cô ta có khả năng đó sao?

Sau khi đưa con đến cổng trường học, Tống Tâm Dao lập tức đến công ty của Cung Hình Dực. Cô muốn đến xem thử xem anh có thời gian hay không, nếu như anh có thời gian rảnh rỗi, cô muốn anh đi dạo một vòng với cô. Đã lâu rồi bọn họ chưa đi dạo cùng nhau.

Nếu như có nhiều thời gian thì cô sẽ trở về nhà, thay quần áo đẹp, anh và cô sẽ chuẩn bị thật tốt sau đó cùng nhau ra ngoài hưởng thụ không gian riêng chỉ có hai người. Nhưng mà khi cô vừa bước đến cửa công ty đã bị dọa sợ.

Hầu như tất cả nhân viên đều đứng ở cửa, chặn đứng lối vào, hơn nữa còn có mấy nhân viên bị thương đang băng bó ở bên cạnh.

"Xảy ra chuyện gì?" Cô kéo một nhân viên tiếp tân lại hỏi.

"Cô chủ!" Cô cúi đầu, không biết có nên nói với cô ấy chuyện xảy ra bên trong không.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mau nói đi!" Nhất định bên trong đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không có chuyện gì xảy ra thì sẽ không có người bị thương như thế này. Công ty được bảo vệ tốt như thế, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Cung Hình Dực đâu? Tại sao cô không nhìn thấy anh?

Tống Tâm Dao càng lo lắng hơn, cô đã hỏi nhiều người, hỏi từng người một nhưng không ai muốn trả lời cho cô biết.

"Tránh ra. . . . . ." Cô rất lo lắng cho Cung Hình Dực, không phải chỉ còn một mình anh ở bên trong đó chứ?

"Cô chủ, cô không thể đi vào!" Bảo vệ không dám cho cô vào, nếu như cô bị thương thì phải làm thế nào?

"Mau tránh ra cho tôi, nếu như không tránh ra, bây giờ tôi sẽ sa thải anh, ngay lập tức!" Cô vẫn có quyền hạn này, hơn nữa Cung Hình Dực vẫn còn ở bên trong, cô thật sự không yên tâm.

"Cô chủ, xin hãy cẩn thận một chút!" Cuối cùng bảo vệ cũng nhường lối đi cho cô. Họ đi theo Cung Hình Dực cũng không phải mới chỉ một năm hai năm, cho nên bọn họ cũng hiểu biết không ít về tống Tâm Dao. Nếu như bọn họ không cho cô vào, nhất định cô sẽ sử dụng phương pháp khác, phải vào đó bằng mọi giá. Vậy nên bọn họ chỉ có thể cho cô đi thẳng vào đó thôi.

Khi Tống Tâm Dao đi vào đại sảnh, suýt chút nữa đã ngất đi. Bởi vì cô nhìn thấy Aimee đang cầm súng hướng thẳng về phía Cung Hình Dực.

"Dao Dao, đừng tới đây!" Cung Hình Dực vừa ngẩng mặt lên đã nhìn thấy Tống Tâm Dao đi vào.

Mấy tên ngu ngốc kia tại sao lại dám cho cô đi vào đây như thế này chứ? Nếu như cô bị thương thì phải làm sao đây?

"Xem ra, mạng của vợ anh còn quan trọng hơn mạng anh nhỉ!" Aimee hoàn toàn không nghĩ tới, Tống Tâm Dao sẽ đến đây, xem ra cô ta cũng muốn đến đây chịu chết. Nếu cô ta đã muốn như vậy, thì tại sao cô lại không hoàn thành ý muốn đó giúp cô ta chứ?

"Nếu như cô dám ra tay với cô ấy, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết." Cung Hình Dực nói được là làm được, đối với người phụ nữ này, anh cũng không có biện pháp nói chuyện với cô ta nữa, cô ta hoàn toàn không hiểu ý anh muốn nói mà cô ta cũng hoàn toàn không muốn nghe anh nói. Vì thế anh cũng không cần tốn hơi tốn sức nói chuyện với cô ta làm gì nữa.

"Anh là ai chứ? Tại sao tôi phải nghe lời anh?" Cây súng vừa được hạ xuống giờ lại nâng lên hướng vào Tống Tâm Dao.

"Cuối cùng là cô muốn cái gì?" Tống Tâm Dao thật không hiểu, người phụ nữ này rốt cuộc muốn làm gì? Để giải quyết chuyện này nhất định phải có một người chết cô ta mới bằng lòng sao?

"Tôi muốn cái gì à? Vậy phải hỏi chồng cô, chỉ cần anh ta sang tên Tử Mị cho tôi, tôi sẽ lập tức thả hai người ra, cũng sẽ không ra tay vơi các người nữa." Cô ta tin rằng Tống Tâm Dao là một người phụ nữ sợ chết.

"Nếu cô đã nói như vậy thì cô bắn tôi đi!" Tống Tâm Dao nhắm mắt lại. Đây là sự nghiệp của nhà họ Cung, nếu như chỉ cần mạng của cô có thể giải quyết mọi chuyện, vậy thì cô tình nguyện làm như thế.

"Muốn chết đến thế sao, như vậy tôi sẽ giúp cô!" Nói xong, đạn từ trong súng của cô ta bắn ra ngoài, bay thẳng tắp về phía Tống Tâm Dao.

Chứng kiến một màn như vậy, ánh mắt của Cung Hình Dực giống như đang tua lại một bộ phim. Bộ phim tua lại từ năm bọn họ gặp nhau ở trong khách sạn, cho đến khi bọn họ kết hôn, du lịch. Tất cả trí nhớ đều đã trở lại trong đầu anh. Cung Hình Dực mở hai mắt ra, chạy nhanh về phía Tống Tâm Dao.

Anh không thể để cho cô bị thương, khi chạy tới cách Tống Tâm Dao khoảng một mét, Cung Hình Dực nhào qua, ôm cô vào trong ngực, hai người cùng ngã trên mặt đất.

"Dao Dao, em không sao chứ!" Cung Hình Dực vội vàng kéo Tống Tâm Dao, kiểm tra xem cô có bị thương ở chỗ nào không.

"Em không sao, anh thật ngốc, tại sao lại xông tới đây như thế này chứ hả?" Nếu như viên đạn kia bay nhanh hơn chút nữa thì không phải anh đã bị thương rồi sao?

"Anh không muốn nhìn thấy em bị thương một lần nữa. Đã trải qua một lần chuyện của Mộc Thanh Thanh, anh không muốn bây giờ lại xảy ra một lần nữa." Cho đến bây giờ khi nhớ tới chuyện lần đó, anh vẫn cảm thấy đau lòng.

"Anh… Anh đã nhớ lại rồi sao?" Cô nhìn thấ Cung Hình Dực gật đầu, lập tức cảm thấy vô cùng vui vẻ nhào vào trong ngực anh.

"Á . . . . ."

"Anh làm sao vậy?" Khi cô ôm anh, lại nghe thấy anh rên rỉ.

"Không sao, vừa mới bị đạn bắn sượt qua, hơi đau chút thôi, đừng lo lắng!" Trên cánh tay còn chảy máu, mà chỗ Tống Tâm Dao ôm vừa vặn là chỗ anh bị thương.

"Cho em xem!" Nhìn máu chảy dài trên cánh tay anh, cô đau lòng nhìn Cung Hình Dực, thật không biết nên nói anh ngu, hay là nói anh quá yêu mình nữa? Tại sao lại liều lĩnh chạy tới như thế chứ?

"Hai người yêu thương nhau như thế đã đủ chưa? Hai người quả thực làm cho người ta rất hâm mộ, nhưng cũng rất chói mắt." Cô ta lại giơ súng lên, chẳng qua, khi cô ta mới vừa giơ súng lên, súng trên tay lập tức rơi xuống trên đất.

"Chơi chẳng vui gì cả!" Dạ Thiên nhảy từ trên cây cột xuống, anh cũng không biết, mình đã ở trên đó đợi bao lâu rồi, thế mà không có ai phát hiện ra sự xuất hiện của anh.

"Tiểu tử, công phu của cậu tốt lên nhiều rồi đấy!" Cung Hình Dực cười nhạt.

"Ừ, còn anh mai một không ít, thậm chí tôi đã ở đây chơi đùa lâu như vậy rồi mà anh cũng không biết!" Dạ Thiên đi tới bên cạnh Aimee, khom người nhặt khẩu súng lục trên đất lên.

"Bên trong cũng không có đạn, cô còn muốn đùa giỡn với người khác nữa sao, có muốn không?" Dạ Thiên trả lại súng cho cô ta. Chỉ cười lạnh.

"Định xử lý cô ta như thế nào đây?" Đưa vào đồn cảnh sát? Cũng không hay lắm nhỉ?

"Trước tiên cứ giam cô ta lại đã, ngày mai đưa cô ta về Hàn Quốc." Cung Hình Dực còn muốn đến chỗ Thôi Sử Viễn. Xem xem đó là nơi như thế nào mà lại có thể luyện được nhiều người như vậy.

Có lẽ Tam Chân Mộc Điền cũng là người của ông ta.

“Biện pháp này không tệ, tôi cũng có hứng thú muốn đi xem cái người tên Thôi Sử Viễn đó rốt cuộc là người như thế nào." Anh thật sự rất tò mò.

"Tay anh đang bị thương, còn muốn đi công tác sao?"Không biết Tống Tâm Dao lấy đâu ra một tấm vải, cẩn thận băng bó vết thương cho anh.

"Vợ à, nếu không chúng ta cùng đi. Đến đó rồi chúng ta đi đảo JeJu chơi nhé." Bọn họ đã đi rất nhiều nơi nhưng mà chưa từng đến Hàn Quốc.

"Bọn nhỏ thì sao? Còn hai đứa bé mới sinh đó?" Cô cũng muốn đi, nhưng mà còn hai đứa bé phải làm thế nào? Ai sẽ chăm sóc chúng?

"Kỳ Kỳ và Điềm Điềm cũng lớn rồi, sẽ biết tự chăm sóc mình, đưa Tử Dật đến chỗ mẹ, nhờ mẹ trông mấy ngày, còn Tử Kiêu và Âm Na thì đi cùng chúng ta!" Mặc dù mang theo hai đứa bé cũng không phải chuyện dễ dàng gì, nhưng cũng chỉ có thể làm như vậy. Nếu như không làm như vậy, Tống Tâm Dao nhất định sẽ không đi cùng anh.

Nếu như anh đi một mình, chắc chắn Tống Tâm Dao cũng sẽ không yên tâm. Chuyện này thật đúng là rắc rối.

"Để em suy nghĩ đã!" Cô đã hơi dao động rồi. Thế nhưng mà vẫn không thể nào có được thế giới riêng của hai người.

"Được!" Cung Hình Dực gật đầu.

"Đi thôi" Vết thương trên tay anh nếu như không được băng bó cẩn thận, cũng không biết có bị làm sao không nữa?

Người đàn ông này, thật đúng là không biết tự chăm sóc mình.

"Đi đâu?" Hiện tại, anh muốn ở lại công ty xử lý xong mọi chuyện đã.

"Giao chuyện trong công ty lại cho Dạ Thiên xử lý, anh theo em đến bện viên trước đã." Tay của anh đang chảy máu, cô thấy rất đau lòng!

"Không cần đi bệnh viện, trở về phòng làm việc nghỉ ngơi một chút là được rồi!" Vết thương nhỏ như vậy cần gì phải đi bệnh viện. Phụ nữ đúng là chỉ thích chuyện bé xé ra to.

"Anh có đi hay không?" Tống Tâm Dao thấy bộ dáng anh như vậy, lập tức cảm thấy tức giận, thân thể của mình mà cũng không biết tự chăm sóc.

"Được rồi! Được rồi! Đi thôi!" Cung Hình Dực biết, nếu như hôm nay không nghe theo lời của cô thì mấy ngày nữa cô chắc chắn sẽ không để ý đến anh.

Lúc này Tống Tâm Dao mới hài lòng, nhắn bảo vệ chuẩn bị xe. Vốn là Cung Hình Dực muốn tự lái xe đi, nhưng mà vừa tiếp xúc với ánh mắt của Tống Tâm Dao, anh đã bỏ ngay ý định đó!

Trong công ty nhiều chuyện phải xử lý như vậy, Tống Tâm Dao cũng đành tự lái xe đi. Thật may mắn là cô đã học xong, nếu không, nhất định lại phải nhờ người khác chở đi. Cung Hình Dực cũng sẽ nói cô, chỉ là một chuyện nhỏ cần gì phải làm lớn lên như vậy.

Từ trong bệnh viện đi ra, Cung Hình Dực nhìn Tống Tâm Dao đang tức giận, không rõ tại sao mà cô lại tức giận như thế?

"Vợ à, em làm sao vậy?" Cung Hình Dực nhìn cô, có chút lo lắng. Đã xảy ra chuyện gì sao?

"Anh nói cho em nghe đi. Bảo vệ của anh không thể bảo vệ anh an toàn được sao? Tại sao tất cả bọn họ đều ở bên ngoài, mà một mình anh lại ở bên trong, nếu như cô ta hành động nhanh hơn một chút, Dạ Thiên cũng không có ở đó thì anh tính sao đây hả?" Tống Tâm Dao không thể chịu nổi khi nhìn thấy anh bị thương.

Trước kia anh bị thương hai lần, đã dọa cô không ít, nếu như anh lại phải chịu thêm hai lần bị thương nữa, cô thật không biết, tiếp theo cô phải làm thế nào?

"Là anh bảo bọn họ đi ra, em đừng tức giận."

"Anh bảo bọn họ đi ra? Vậy bọn họ cũng không biết len lén bảo vệ anh sao?" Anh trả lương cho bọn họ không phải vì để họ bảo vệ an toàn cho mọi người, nhất là anh sao? Cuối cùng, người bị thương nhiều nhất, vẫn là Cung Hình Dực.

"Tốt lắm, tốt lắm, đừng tức giận nữa, anh biết rồi! Lần sau nhất định anh sẽ chú ý!"

"Còn có lần sau?" Không phải anh đang muốn lấy mạng cô chứ?

Loại chuyện như vậy, chỉ một lần cô đã ngại nhiều rồi thể mà anh lại còn nói với cô là ‘lần sau sẽ chú ý’ sao?

"Được rồi, được rồi, là anh nói sai. Không có lần sau, được chưa?" Cung Hình Dực biết cô đang lo lắng cho anh, vì anh mà khổ sở. Nhưng hình như hôm nay cô hơi lo lắng quá. Bác sĩ cũng đã nói là anh không sao, thế mà cô vẫn sợ như vậy.

"Anh đúng là ngu ngốc. Anh không thể tự hăm sóc tốt cho mình sao?" Âm thanh của cô đột nhiên mềm nhẹ lại, có chút ấm ức. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Cung Hình Dực thật sự không chịu nổi.

"Không sao, không cần lo lắng!" Cung Hình Dực ôm cô vào trong lòng. Anh có thể cảm thấy cô thật sự rất sợ hãi.

"Nhìn thấy anh bị thương, em thật sự vô cùng lo lắng, anh có biết không? Nhìn bộ dạng anh như thế này, em càng không yên tâm. Anh không thể làm gì khiến em yên tâm được sao hả?" Cung Hình Dực cảm thấy hôm nay Tống Tâm Dao có gì đó không đúng, không giống cô thường ngày. Rốt cuộc là tại sao?!

"Em làm sao vậy hả? Em không giống như bình thường, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Bộ dáng này của cô tại sao lại khiến anh nghĩ tới cô đang nhắn nhủ mọi thứ, như di ngôn vậy chứ?

"Không sao cả? Lo lắng cho anh thôi!" Tựa vào trong ngực anh, Tống Tâm Dao len lén cười, nếu như không dọa anh một chút, về sau anh nhất định sẽ không biết tự chăm sóc tốt cho mình.

"Không đúng, nhất định em có chuyện gì giấu anh. Anh là chồng em, có chuyện gì mà em không thể nói với anh sao?" Cung Hình Dực cảm thấy không thích hợp.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Cảm Thụ Mập Mờ

Cảm Thụ Mập Mờ

Trích đoạn:Vì vậy lúc này, tất cả nhân viên của công ty mới lý giải được vì sao

23-07-2016 11 chương
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Con cừu đen

Con cừu đen

Ở một xứ nọ, mọi người đều là kẻ trộm. *** Ban đêm, mọi người đều rời nhà

30-06-2016
Chú Tư

Chú Tư

Nghe đến hai chữ SIDA chú Tư bỗng loạng choạng, chân tay run lẩy bẩy rồi ngã chúi

25-06-2016
Mình chia tay đi!

Mình chia tay đi!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") "Lý do

25-06-2016
Con đã lớn rồi

Con đã lớn rồi

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ

29-06-2016
Tên ăn trộm

Tên ăn trộm

(khotruyenhay.gq) Cũng từ sau đêm hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo chị làm người canh chừng

28-06-2016
Rồi trái tim sẽ ổn

Rồi trái tim sẽ ổn

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không") Tôi

25-06-2016
Chốn thiên đàng

Chốn thiên đàng

Thân em như hạt mưa sa... *** Dân làng gọi cô là Lú. Có người giải thích rằng cô có

24-06-2016