Thôi Phác còn có một cổ đông lớn nhất chính là Thôi thị, cũng chính là Thôi Thục Viện.
bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!"Bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ đảm nhận hết tất cả mọi chuyện trong công ty. Vẫn giống như trước kia, kéo hết khách hàng của Tử Mị qua đây." Nếu anh đã biết thân phận của mình, như vậy cô cũng nên bắt đầu hành động của cô thôi. Nếu anh có thể không quan tâm đến tình cảm giữa bọn họ, như vậy cô cũng không cần thiết phải nhọc lòng.
Không sai! Cô chính là người tuyệt tình như vậy. Nếu như có người nào phụ bạc cô, cô nhất định sẽ không để cho người này được sống yên ổn. Nếu như có người nào đối tốt với cô, tự nhiên cô cũng sẽ không khiến bọn họ thất vọng.
"Dạ!" Tam Chân Mộc Điền đáp một tiếng, lập tức rời khỏi phòng làm việc của cô.
Mọi người chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn, xem ra tiếp theo bọn họ lại bận rộn rồi.
Nếu như bắt đầu giành khách hàng của Tử Mị, rất nhiều nhân viên đều phải đi ra ngoài làm việc.
Bọn họ phát hiện, làm việc với Phác Tuấn Hi vẫn tốt hơn!
Không, hiện tại phải đổi tên rồi, thân phận chân thật của anh, không ngờ chính là tổng giám đốc của Tử Mị - Cung Hình Dực.
Xem ra, bọn họ phải suy tính một chút, có lẽ nên đi ăn máng khác ở Tử Mị, nhưng yêu cầu của Tử Mị thật sự hơi doạ người. Chỉ sợ bọn họ không qua được, nhưng mà vẫn muốn thử một lần xem sao.
*
Cung Hình Dực rời khỏi Thôi Phác, lập tức đi đến Tử Mị, anh không có xe riêng, chỉ có thể đón xe tới.
Khi tới Tử Mị, anh lập tức đưa chứng minh của mình cho nhân viên tiếp tân, nếu như không đưa ra, bọn họ có lẽ sẽ không để cho anh đi lên trên đó.
Nhân viên tiếp tân thấy anh đến, lập tức gọi điện thoại cho Dạ Thiên. Dạ Thiên để cho bọn họ đưa anh đến phòng làm việc của mình.
Chỉ là đối với chuyện anh dùng đúng thân phận của mình trở lại Tử Mị có chút hoài nghi, nhưng mà mọi chuyện vẫn phải đợi đến sau khi gặp mặt anh mới biết được.
"Tổng giám đốc Phác, mời ngồi!" Đi vào trong phòng làm việc, Dạ Thiên cũng không gọi thẳng tên anh là Cung Hình Dực. Bởi vì, anh vẫn phải thử một chút xem sao.
"Tôi không phải Phác Tuấn Hi." Cung Hình Dực nhàn nhạt mở miệng. Hiện tại anh vẫn chưa hoàn toàn nhớ ra, anh và Dạ Thiên có quan hệ như thế nào, không thể xác định được gì.
"À! Vậy anh là ai?"
"Cung Hình Dực!" Anh nhàn nhạt mở miệng.
"Thật sao?"
"Anh không tin tưởng tôi?" Cung Hình Dực biết, hiện tại anh vẫn chưa nhớ ra được gì, không thể nào nói chuyện lúc trước giữa hai người bọn họ.
"Không phải không tin, mà là quá đột nhiên thôi, anh đã nhớ ra rồi sao?"
"Không có, nhưng mà một thời gian trước tôi cũng đã biết thân phận của mình rồi !" Anh lắc đầu, từ trong túi lấy ra giấy tờ chứng minh thân phận của mình.
"Những thứ này đều tìm được trong hành lý của Thôi Thục Viện, hơn nữa cô ta giấu thật sâu." Nếu như anh không phải Cung Hình Dực, vậy thì sao phải giấu làm gì. Nếu như nói anh không phải, mà là Phác Tuấn Hi, như vậy người nào có thể nói cho anh biết, tại sao giấy tờ của Cung Hình Dực lại ở chỗ Thôi Thục Viện, hơn nữa còn giống anhh như đúc?
"Những thứ này anh tìm thấy trong hành lý của cô ta sao?" Cung Hình Dực gật đầu.
"Tôi thật sự nghĩ là phải đợi đến sau khi anh nhớ ra mọi chuyện mới trở về cơ đấy!" Dạ Thiên đưa tay vỗ vỗ bờ vai anh.
"Anh đã sớm biết tôi là Cung Hình Dực rồi sao?"
"Người an hem à, chúng ta quen biết cũng vài chục năm rồi, dù cho anh có hóa thành bụi, tôi vẫn nhận ra được. Lần đầu tiên gặp anh tôi đã nhận ra rồi, nếu không tôi cũng sẽ không thể nói cho anh biết chuyện ngoài cửa có người nghe lén đâu!" Dạ Thiên cười nhạt.
"Chúng ta quen biết vài chục năm rồi sao ?" Dạ Thiên gật đầu.
"Có thể, anh thậm chí đã quên giữa chúng ta đã trải qua những chuyện gì rồi. Ban đầu nếu như anh không cứu tôi, chắc hẳn bây giờ, tôi sẽ không có mặt trên thế giới này nữa rồi!" Nhớ tới chuyện này, anh vẫn rất biết ơn Cung Hình Dực.
"Thật sao? Thật xin lỗi! Tôi đã quên hết mọi chuyện rồi, nhưng mà nghe anh nhắc tới cũng có một chút ấn tượng." Trong đầu anh cũng có thoáng qua một hình ảnh như vậy.
"Đúng! Anh đã trở lại rồi, có muốn trở về thăm Dao Dao trước hay không?" Gần đây, Tống Tâm Dao khiến anh thật sự lo lắng, khi đối mặt với mọi người luôn là khuôn mặt tươi cười chào đón, nhưng khi chỉ có một mình lại luôn mặt ủ mày ê.
Có lúc còn ôm hình Cung Hình Dực, len lén khóc thút thít.
"Tôi nghĩ, bây giờ vẫn chưa nên đi thăm cô ấy, dù sao tôi vẫn chưa nghĩ ra chuyện gì!" Trở về như vậy, cô có thể sẽ không tiếp nhận được một người chồng đã quên hết tất cả mọi chuyện giữa bọn họ như anh.
"Tại sao anh lại nghĩ như vậy? Nếu như một năm anh không nhớ ra thì sao đây? Anh định một năm sau cũng không gặp cô ấy sao? Hoặc là lâu hơn nữa, anh cũng không muốn gặp cô ấy sao?" Dạ Thiên vẫn hi vọng, anh có thể trở về để gặp Tống Tâm Dao. Bộ dáng hiện tại của Tống Tâm Dao khiến bọn họ cũng đau lòng!
"Nhưng. . . . . ."
"Nhưng cái gì mà nhưng? Anh nhẫn tâm để cô ấy cả ngày nhìn hình anh sau đó ngồi khóc sao?" Dạ Thiên thật muốn đập bẹp anh. Nhìn thấy Tống Tâm Dao khó chịu, trong lòng anh cũng không thoải mái, dù sao cô ấy cũng là vợ của người anh em tốt nhất này.
"Anh nói cho tôi biết một chút chuyện giữa hai chúng tôi đi!" Cung Hình Dực vẫn muốn biết một số chuyện của hai người.
"Được!" Dạ Thiên và anh, hai người ngồi trong phòng làm việc, nói với anh tất cả mọi chuyện đã xảy ra giữa hai người bọn họ.
Trong óc của anh, thỉnh thoảng hiện ra một vài hình ảnh. Theo lời Dạ Thiên vừa nói, từ từ, anh cảm thấy mình đã nhớ lại rất nhiều. Nhưng mà lại giống như không hề nhớ ra bất cứ điều gì, thật mơ hồ.
"Thì ra là, chúng tôi đã trải qua nhiều chuyện như vậy." Từ khi bọn họ bắt đầu quen biết nhau, mãi cho đến khi hai người bọn họ kết hôn, trải qua sống chết, du lịch nước ngoài, tất cả tất cả. Mặc dù không nói được đầy đủ, nhưng đại khái cũng đều nhắc tới rồi, nếu như muốn nói với anh hết tất cả những chuyện đã xảy ra, chắc hẳn nói mấy ngày mấy đêm, cũng không thể nói xong hết được!
"Đi thôi! Bọn họ đang chờ chúng ta cùng nhau ăn cơm đấy!" Giúp Cung Hình Dực nhấc hành lý lên, hai người lập tức ra khỏi công ty, ngồi lên xe của Dạ Thiên, bọn họ đi về hướng nhà họ Cung. Dọc theo đường đi, tất cả phong cảnh đều làm cho anh có cảm giác vô cùng quen thuộc.
Đặc biệt là khi bọn họ dừng lại trước cổn nhà họ Cung, nhìn ngôi nhà trước mắt đã xuất hiện vô số lần trong giấc của anh. Trong mơ hiện lên hình ảnh mỗi sáng sớm khi anh đi làm, hai đứa bé sẽ vui vẻ chạy đến, vui vẻ ngồi vào trong xe anh, Tống Tâm Dao sẽ theo anh ra cửa, sau đó đưa mắt dõi theo bóng xe bọn họ rời đi.
"Vào đi thôi!" Thấy anh đứng ở bên ngoài, không hề có ý muốn bước vào, Dạ Thiên cầm lấy hành lý của anh, nhắc nhở. Hai người cùng nhau tiến vào nhà họ Cung.
Sau khi đi vào, anh càng cảm thấy quen thuộc hơn. Trong đầu lại hiện lên hình ảnh bọn nhỏ ở trong phòng khách chơi đùa vui vẻ, còn anh và Tống Tâm Dao, hai người đang ngồi trên ghế sa lon, nhìn bọn chúng chơi đùa với nhau.
"Anh đến đây làm cái gì?"
Chương trước | Chương sau