XtGem Forum catalog
Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 35 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 67

↓↓
Khi tra ra được người kia, anh thật không nghĩ đến lại là anh ta. Xem ra tiếp theo đây sẽ có kịch hay để xem rồi. Bỏ một phần tư liệu vào trong tủ bảo hiểm, tất cả phải chờ đến ngày mai rồi.

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Ngày thứ hai, sau khi họp xong Dạ Thiên đã nói với quản lý bộ phận tiêu thụ.

"Anh tới phòng làm việc của tôi một lát!" Quản lý bộ phận tiêu thụ gật đầu, sau đó cầm lấy cặp tài liệu trong tay, ra khỏi phòng họp.

Trở lại trong phòng làm việc, Dạ Thiên lập tứ mở khóa tủ bảo hiểm, bỏ một phần tài liệu trong tay vào đó.

"Anh nói cho tôi biết gần đây Thôi Phác có động tĩnh gì không?!" Anh vừa mở tủ bảo hiểm ra vừa nói.

"Gần đây trên thị trường bọn họ cũng không có động tĩnh gì lớn, nhưng mà điện thoại di động của công ty bọn họ vẫn tiêu thụ được nhiều nhất, Nhưng kỳ quái là, không rõ bọn họ hiện tại đang làm chuyện gì mà không có sản phẩm mới. Trong khoảng thời gian trước, bọn họ cứ cashc một tuần lại cho ra một sản phẩm mới, nhưng mà gần đây lại không có!" Anh ta vẫn luôn nhìn vào tủ bảo hiểm mà anh vừa mở ra.

"Ừm, còn gì nữa không?" Anh nghiêm túc nghe.

"Hiện tại, trên thị trường, lượng tiêu thụ điện thoại của Thôi Phác vẫn xếp hạng nhất, công ty chúng ta đã bị đẩy xuống hạng hai rồi!" Trước kia đều là công ty bọn họ xếp hạng nhất, nhưng kể từ sau khi điện thoại của Thôi Phác xuất hiện, công ty đã bị đẩy xuống thứ hai. Bọn họ vẫn muốn tìm ra vấn đề nhưng mà vẫn chưa tìm ra.

Nếu như chỉ bởi vì điện thoại của Thôi Phác giá cả thấp, hơn nữa kiểu dáng lại mới mẻ độc đáo vậy thì trong thời gian ngắn ngủi cũng không thể chiếm được vị trí thứ nhất.

"Tôi nghe thư ký nói, anh và tổng giám đốc Cung cùng đi Hàn Quốc, tại anh lại về trước?" Anh không hiểu, hai người bọn họ đi cùng nhau, Cung Hình Dực xảy ra chuyện, thế nhưng anh ta vẫn khỏe mạnh bình thường.

"Lúc chuẩn bị lên máy bay, tổng giám đốc để cho tôi trở về trước, trong công ty rất nhiều chuyện phải xử lý, cho nên tôi cũng không đi cùng." Quản lý bộ phận tiêu thụ cười nhạt.

"Nhưng tại sao đến thứ hai anh mới tới công ty?" Anh vẫn không hiểu tại sao anh ta lại trở về trước.

"Hôm đó lại đúng vào Chủ nhật nên tổng giám đốc nói để cho tôi nghỉ một ngày." Quản lý bộ phận tiêu thụ mặc dù không biết tại sao anh muốn hỏi những chuyện này những vẫn trả lời nghiêm túc.

"Được rồi! Anh trở về viết một phương án giải quyết cho tôi đi!" Dạ Thiên lại cầm tài liệu bên cạnh bỏ vào trong tủ.

Quản lý bộ phận tiêu thụ liếc mắt nhìn tủ sắt.

"Vâng!"

"Tổng giám đốc, đã xảy ra chuyện rồi!" Thư ký chạy vào.

"Chuyện gì?" Dạ Thiên hỏi.

"Anh đến xem đi!" Dạ Thiên buông tài liệu trong tay chạy ra, khoảng ba mươi giây sau, quản lý bộ phận tiêu thụ mới chậm rì rì chạy đến.

"Bình thường rồi!" Dạ Thiên thở phào nhẹ nhõm, nhìn cổ phiếu trên thị trường dao động, tất cả đã khôi phục lại bình thường.

"Cô nên chú ý hơn, mấy ngày nay biến hóa rất lớn." Cô gật đầu, lúc này mới trở lại bàn làm việc của ḿnh.

"Anh trở về bộ phận đi, dùng thời gian nhanh nhất, viết cho tôi một phần báo cáo. Tôi muốn xem phương án giải quyết”. Thấy quản lý bộ phận tiêu thụ cũng đứng ở bên cạnh, Dạ Thiên thuận miệng nhắc nhở.

"Dạ!" Anh ta gật đầu, ôm tài liệu trong tay ngay lập tức rời khỏi phòng làm việc của thư ký.

Dạ Thiên trở lại phòng làm việc, nhìn tủ bảo hiểm mở ra hơn một nửa, tài liệu bên trong đã bị đổi một ít. Anh gật đầu, quả nhiên anh ta sẽ làm như vậy, xem ra buổi tối anh cũng phải đến phòng ăn XX xem kịch hay.

Đó là tài liệu nội bộ công ty mà anh đã đỏi lại, không biết khi Thôi Thục Viện phát hiện ra cô ta sẽ có phản ứng gì? Chắc hẳn nhất định sẽ giận đến mức muốn giết người!

Nhưng mà nếu như cô ta cầm phần tài liệu kia đưa cho tòa soạn báo vậy thì lại là chuyện khác.

Dạ Thiên nhẹ nhàng khóa tủ bảo hiểm lại, sau đó mới trở lại trên ghế sa lon, ấn xuống chốt mở, đi vào mật thất, cầm một phần tài liệu ra ngoài, lại bỏ vào trong tủ bảo hiểm, kéo bức tranh hoa lan xuống.

Gần tối, phòng ăn XX.

Thôi Thục Viện ngồi đối diện với một người đàn ông.

"Bữa ăn của quý khách đã chuẩn bị xong!" Chỗ cô chọn, một nhân viên phục vụ sẽ phục vụ một bàn, không rời đi.

"Cám ơn!" Cô lại còn nói cảm ơn, thật đúng là hiếm thấy.

"Mời dung thong thả!" Phục vụ tươi cười, đứng qua một bên.

"Thứ tôi muốn nhìn thấy đâu?" Cô vẫn luôn trực tiếp như vậy.

"Ở đây!" Quản lý bộ phận iêu thụ giao thứ đó cho Thôi Thục Viện.

Cô mở ra xem, đúng là tài liệu nội bộ của Tử Mị.

"Đây là tất cả đơn đặt hàng của Tử Mị trong vòng nửa nãm, tôi đã mang đến cho cô!" Quản lý bộ phận tiêu thụ đưa hết tài liệu trong tay cho cô.

"Rất tốt, rất tốt! Đây là chi phiếu một trăm vạn, tôi còn muốn danh sách tất cả các khách hàng của Tử Mị nữa, anh nghĩ biện pháp lấy cho tôi, anh lấy được bao nhiêu tôi sẽ cho anh bấy nhiêu tiền. Một khách hàng thành công tôi sẽ cho anh một trãm vạn. Một trãm vạn này là tiền đặt cọc." Cô đẩy chi phiếu tới trước mặt anh ta.

"Cô phải cho tôi chút thời gian!" Muốn lấy được những thứ này, thật không dễ dàng, nếu như bị tra ra, anh ta chắc chắn sẽ bị đuổi đi.

"Tôi cho anh 5 ngày. Anh nên biết, năm ngày sau tôi phải trở về Hàn Quốc rồi, tôi muốn mang những thứ đó về cùng." Cô ngồi trên ghế, nhìn bữa ăn trước mặt mình, nếu như không ăn, chắc hẳn sẽ có người nghi ngờ. Có lẽ cô phải làm bộ ăn uống một chút cho người ta xem, tránh bị nghi ngờ..

"Tôi biết! Nhưng mà muốn lấy những thông tin này cũng không dễ dàng gì."

"Anh lấy tư liệu nội bộ quý giá của công ty dễ dàng như vậy, chắc hẳn lấy cái đó cũng rất đơn giản thôi!" Trong một ngày anh ta đã có thể lấy được những tư liệu này, tự nhiên sẽ có phương pháp để lấy nó.

"Nếu như không phải lúc sáng sớm cổ phiếu của công ty xảy ra vấn đề, Dạ Thiên cũng sẽ không chạy ra ngoài, cho tôi một cơ hội tốt như vậy!" Bằng không anh ta cũng không biết, mình phải làm cách gì để có được nó.

"Tự anh nghĩ cách đi, tôi đã đưa tiền cho anh rồi!" Thôi Thục Viện ăn vài miếng, sau đó bỏ phần tài liệu kia vào trong túi xách.

"Bữa ăn này anh mời đi! Cũng cho anh biểu hiện chút phong độ đàn ông." Nói xong, cô ta lập tức đứng dậy rời khỏi phòng ăn. Nhìn cô rời đi, quản lý bộ phận tiêu thụ cũng lập tức trả tiền, đứng dậy rời khỏi phòng ăn. Người phục vụ cũng lập tức đi vào phòng làm việc của quản lý, lúc đi ra, đã thay một bộ tây trang, hóa trang trên mặt cũng đã được tẩy rửa sạch sẽ.

Thì ra người phục vụ kia là do Dạ Thiên đóng giả. Muốn danh sách khách hàng đúng không! Tốt, như vậy anh sẽ cho cô ta một phần xem cô ta muốn làm cái gì?

Người phụ nữ này quả thực rất lợi hại, quản lý bộ phận tiêu thụ không được để ý đến các bộ phận khác, chỉ để ý duy nhất bộ phận tiêu thụ. Mà cô ta chọn tới chọn lui lại chọn người này, người mà cho dù có thế nào bọn họ cũng không để ý, cũng sẽ không hoài nghi - người thuộc bộ phận tiêu thụ. Thế nhưng cô ta cố tình tìm một người như thế để làm việc giúp mình. Quả thực thật lợi hại, xem ra kế tiếp anh phải để ý đến bộ phận tiêu thụ này. Giờ anh phải mau chóng để cho anh ta lấy được bản danh sách khách hàng kia. Như vậy anh mới có thể mau chóng biết được bọn họ muốn làm cái gì.

Chỉ cần bọn họ gia tăng tốc độ hoạt động, như vậy anh có thể điều tra được rồi. Bọn họ vẫn luôn miệng nói, muốn lấy được Tử Mị về dưới tên mình, nhưng mà chắc chắn mục đích của bọn họ không chỉ có như thế. Nếu quả thật mục đích của bọn họ chỉ có vậy thì người giống như Thôi Thục Viện sẽ không đi rêu rao khắp nơi như thế.

*

"Tổng giám đốc!" Thư ký chạy vào, nhìn anh nói.

"Có chuyện gì sao?" Phác Tuấn Hi nhìn anh ta một cái, có chuyện gì mà phải chạy đến đây tìm anh?

"Đã xảy ra chuyện rồi!" Thư ký cúi đầu, không dám nhiều lời.

"Chuyện gì?"

"Người ở bộ phận tiêu thụ đánh nhau với người ở bộ phận nhân sự!" Thư ký cũng mới vừa nhận được thông báo, rốt cuộc bọn họ vì sao lại đánh nhau, anh ta cũng không rõ.

"Đi!" Đúng là người trong công ty này đều là người không an phận.

Khi bọn họ đi tới phòng tài vụ khung cảnh đã hỗn loạn tưng bừng. Phác Tuấn Hi nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, bọn họ rốt cuộc là nhân viên hay là lưu manh vậy? Lại dám đánh nhau ở trong công ty, nếu như chuyện này truyền ra vậy công ty bọn họ có cần danh tiếng nữa hay không vậy?

"Tất cả dừng tay lại cho tôi!" Xem ra, anh phải ở lại để dẹp đám nhân viên này. Nhân viên ở đây thật sự có thế lực có thể làm gì mình thích sao?

Anh càng ngày càng nghi ngờ, có phải anh nên đổi một nhóm nhân viên mới không?

"Tổng giám đốc, anh cho chúng tôi một câu trả lời thỏa đáng đi! Nếu như không cho chúng tôi câu trả lời thích đáng, tất cả nhân viên ở bộ phận tiêu thụ chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi công ty." Quản lý bộ phận tiêu thụ đi tới, tây trang trên người đã bị nhàu nát, xô lệch.

"Các anh tới đây để đi làm hay là tới đây để đánh nhau? Tới phòng làm việc của tôi!" Phác Tuấn Hi muốn nhìn xem bọn họ rốt cuộc tới đây để làm cái gì? Nếu như là tới đánh nhau, như vậy anh không có lý do gì để giữ những người này ở lại, nếu như tới đi làm, anh vẫn chưa từng nghe thấy ai nói người ở hai ngành khác nhau trong cùng công ty lại đánh nhau. Nếu như chuyện này truyền ra ngoài, danh dự của công ty bọn họ để ở đâu rồi? Công ty bọn họ, có còn muốn làm ăn ở chỗ này hay không vậy?

"Nói đi! Rốt cuộc là vì chuyện gì?" Phác Tuấn Hi ngồi vào bàn công tác, nhìn tất cả nhân viên hai ngành ở trước mặt. Không chỉ nhân viên nam động thủ đánh nhau, ngay cả nhân viên nữ cũng vậy.

"Tổng giám đốc, là nhân viên bộ phận nhân sự gây chuyện trước!"

"Tổng giám đốc, là nhân viên bộ phận tiêu thụ gây chuyện trước!"

Hơn mười cái miệng thi nhau nói, anh căn bản không thể nghe rõ, rốt cuộc bọn họ đang nói cái gì, hơn nữa mỗi người đều đem toàn bộ trách nhiệm đổ lên người người khác, hoàn toàn không để người tổng giám đốc như anh đây vào mắt.

"Đủ rồi!" ‘Bộp’ một tiếng, anh dùng lực đạp lên bàn làm việc, tất cả nhân viên đều giật nảy mình.

"Những người khác câm miệng cho tôi, quản lý bộ phận tiêu thụ, anh nói trước đi!"

"Tổng giám đốc, chuyện là như thế này, sáng nay, Tiểu Lưu – người của bộ phận chúng tôi bụng không thoải mái, ở trong gian rửa tay lại nghe thấy bộ phận nhân sự đang nói chuyện về bộ phận chúng tôi Cô ấy nghe cũng không rõ lắm, nên trở lại nói với tôi. Nhưng lại bị Tiểu Cao người của bộ phận nhân sự nghe được, anh ta lập tức nói là Tiểu Lưu đang khích bác tôi làm ảnh hưởng quan hệ giữa hai ngành. Sau không biết thế nào, bộ phận nhân sự lại tìm tới, vừa mới bắt đầu đã náo loạn, nói những lời thật không dễ nghe chút nào, chúng tôi cũng không để ý tới. Bọn họ rời đi. Nhưng đến buổi trưa, ở trong phòng ăn, bọn họ lại cố tính nói một số chuyện, chọc giận nhân viên bộ phận chúng tôi, lúc ấy chúng tôi cũng không để ý tới, nhiều chuyện hại người, bọn họ muốn nói cái gì, chúng tôi cũng không cần biết. Nhưng mà vừa rồi, tôi đến phòng tài vụ lấy tiền lương tháng này cho nhân viên, định lĩnh hết tiền lương cho mọi người sau đó sẽ trở lại phát cho từng người một. Nhưng mà lúc ấy tất cả người của bộ phận nhân sự bộ đều ở phòng tài vụ, tôi đi cùng với Tiểu Hứa, lúc ấy người trong bộ phận bọn họ lại muốn đẩy ngã Tiểu Hứa. Tiểu Hứa sau khi đứng lên cũng không nói gì, chỉ nói với anh ta là tại sao tự dưng lại đưa chân ra như thế. Nhưng mà sau đó bọn họ bắt đầu cười nhạo Tiểu Hứa, nói anh ta là Ô Quy, ngày ngày đều giơ chân. Tôi nghe không lọt tai, đã nói bọn họ mấy câu, bọn họ liền bắt đầu động tay động chân, cuối cùng nhân viên bộ phận chúng tôi nghe được tin tức, cũng chạy tới. Chuyện chính là như vậy!" Quản lý bộ phận tiêu thụ còn kéo Tiểu Hứa tới đây.

"Tổng giám đốc, chuyện không phải như vậy, thật ra thì bọn họ đã nói ngược lại, bọn tôi không có làm như vậy, chính bọn họ mới làm thế!" Quản lý bộ phận nhân sự vội lên tiếng nói.

"Đủ rồi, chuyện này tôi sẽ tra rõ, các người về bộ phận của mình trước đi. Nếu như tôi tra ra chuyện này là do ai khơi lên, thì người đó cứ chờ bị khai trừ đi. Danh tiếng của Thôi Phác đều bị các người lấy hết sạch rồi. Mỗi một người đều là người có tư cách, tại sao lại làm chuyện như vậy trong công ty? Thật đúng làm mất thể diện công ty." Chuyện này nếu như truyền ra ngoài chắc chắn sẽ được lên trang đầu.

"Dạ!" Bọn họ cũng gật đầu. Sau đó mới ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc. Nhưng mà lúc đứng ở cạnh cửa, bọn họ vẫn lấn tới lấn lui, không ai nhường ai.

"Nếu như muốn bị đuổi thì cứ chen nhau tiếp đi." Anh ở phía sau, thản nhiên nói.

"Tổng giám đốc!" Thư ký đi vào, đặt cà phê lên bàn anh.

“Gọi quản lý bộ phận tài vụ tới đây!" Thý ký gật đầu sau đó lập tức đi ra ngoài. Những người này thật đúng là không bình tĩnh chút nào. Mỗi người đều đều có công việc riêng, không hề nghĩ tới là chuyện lại xảy ra như thế này..

Vài nhân viên trong công ty này quá đáng quá rồi, chỉ cần chuyện này không truyền ra ngoài, như vậy còn có thể yên tâm. Nếu như truyền tra ngoài, chắc hẳn chuyện này sẽ trở thành chuyện lớn, các công ty khác, có thể cũng sẽ không hợp tác với công ty bọn họ nữa. Nếu cứ tiếp tục như vậy, việc kinh doanh trong công ty chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều..

"Tuấn Hi, đã xảy ra chuyện gì? Nhìn bọn họ ai cũng bị thương cả, đánh nhau sao?" Những nhân viên vừa đi ra kia, trên người không phải đều bị thương sao?

Mỗi người đi ra đều lôi thôi, nhếch nhác, tóc của nhân viên nữ cũng rối tung như vậy.

"Hai ngành đánh nhau!" Anh tựa lên ghế sa lon, đưa tay xoa nhẹ đầu mình.

"Có phải anh lại nhức đầu hay không?" Thấy anh vò đầu, cô nghĩ là anh lại phát bệnh rồi.

"Em yên tâm, anh không phát bệnh, chỉ vì chuyện của bọn họ làm cho anh nhức đầu thôi!" Tuy nhiên, có lúc đến đêm cũng rất khó chịu. Nhưng mà, anh vẫn không thể uống loại thuốc kia, nếu như uống vào, vậy thì sớm muộn gì cũng có một ngày, anh sẽ không thể khống chế được chính con người mình.

"Đừng phiền lòng vì những chuyện này nữa, dù sao cũng đã như vậy rồi!" Thôi Thục Viện đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh, trong tay còn cầm túi gì đó.

"Cái này cho anh!" Cô đưa túi gì đó kia cho Phác Tuấn Hi.

"Đây là cái gì?" Anh không hiểu, cái này rốt cuộc là cái gì? Dùng để làm gì?

"Anh xem một chút sẽ hiểu!" Cô có nói cũng không thể nói rõ ràng, cứ để cho anh tự xem là được rồi.

"Đây là tài liệu nội bộ của Tử Mị." Sau khi xem, anh cũng đã hiểu, phía trên còn viết rất rõ ràng, tài liệu quan trọng của Tử Mị.

"Đúng! Anh xem nó có đủ để chúng ta đánh bại Tử Mị hay không, nếu như có thể đánh bại họ vậy thì anh cũng có thể yên tâm." Cô tự cho là mình đang giúp anh.

"Làm như vậy là phạm pháp, em hiểu không?" Phác Tuấn Hi đặt phần tài liệu lên trên khay trà, ngồi nhìn Thôi Thục Viện.

"Em cũng chỉ vì muốn giúp anh thôi mà!" Thôi Thục Viện cúi đầu, cô cứ nghĩ là anh sẽ rất cảm động, nhưng không ngờ, kết quả lại như vậy.

"Anh hiểu rõ, em cũng chỉ vì không muốn làm cho anh quá mệt mỏi, nhưng mà em có nghĩ tới việc nếu như chuyện này truyền đi công ty chúng ta sẽ bị mất danh dự nhiều đến thế nào hay không? Hơn nữa, nó còn làm chúng ta mang tội danh không quang minh chính đại trên lưng." Phác Tuấn Hi nhìn phần tài liệu mà cảm thấy bất đắc dĩ. Người phụ nữ này xem ra đã bắt đầu sốt ruột rồi.

"Em biết, nhưng nhìn anh mệt mỏi như vậy, em rất đau lòng!" Thôi Thục Viện tựa vào trong ngực anh, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh.

"Anh nhìn anh xem, mới mấy ngày mà đã gầy đi nhiều như vậy." Cô đau lòng, nhìn Phác Tuấn Hi.

“Đau lòng cũng không thể sử dụng phương pháp này, hủy nhưng thứ này đi. Mặc kệ em đã dung cach gì để lấy được nó, nhưng làm như vậy, là không đúng!" Anh đứng lên rất nhanh, nếu như Thôi Thục Viện không kịp thời vịn vào ghế sa lon, đã sớm ngã xuống đất.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Người con

Người con

(truyengan.com.vn) Mấy tháng nay, mẹ An bệnh ngày càng nặng, không thể đi làm nữa. Ngoài

28-06-2016
Trò đùa ngu ngốc

Trò đùa ngu ngốc

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") "Anh nói tôi

27-06-2016
Người tớ thích

Người tớ thích

Chiều nay tớ đang đi trên đường, từng cơn gió thổi đến làm mấy sợi tóc của tớ

23-06-2016
Sinh nhật thứ 25

Sinh nhật thứ 25

Thì ra không phải tôi đang cô đơn, vẫn còn có người đang nhớ tôi, đang nghĩ về tôi,

24-06-2016
Vì núi đưa anh đến

Vì núi đưa anh đến

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016