Năm đó, người tham gia nghiên cứu loại thuốc này trừ ông cùng ông lão ở ngoài kia ra, còn có một bác sĩ người Hàn Quốc, nhưng mà kể từ sau chuyện lần đó phát sinh, ông ta cũng không còn xuất hiện nữa. Không ai biết ông ta đi đâu, nhưng mà ông ta lại mang đi một số tài liệu nghiên cứu loại thuốc này.
bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!"Ông ấy thật sự rất vĩ đại, lại có thể tự mình sử dụng thuốc thí nghiệm." Phác Tuấn Hi ngược lại rất bội phục ông ấy.
"Vĩ đại có ích lợi gì, cho đến bây giờ vẫn không nhớ ra người nhà và con mình. Mặc dù các con của ông cũng qua đây chăm sóc ông, nhưngb mà vẫn không làm ông ấy nhớ ra chuyện gì. Tiểu tử, ta thật tâm hi vọng cậu có thể lấy lại trí nhớ." Lão viện trưởng đứng lên, giao cho anh một lọ thuốc giảm đau.
"Nếu như thật sự đau đến nỗi không chịu được lời thì hãy ăn cái này. Chỉ cần trong lòng có tín niệm, sẽ không cảm thấy đau đớn nữa." Lão viện trưởng cười cười với anh, sau đó liền chống gậy đi về hướng bệnh viện.
Phác Tuấn Hi nhìn lọ thuốc trong tay, bỏ vào trong túi áo, đứng dậy đi về phía công ty. Anh bây giờ vẫn là tổng giám đốc của Thôi Phác, còn có rất nhiều chuyện phải xử lý. Cho dù anh muốn mau chóng điều tra ra chuyện của mình, nhưng vẫn không thể để cho bọn họ phát hiện, anh đang điều tra chuyện này.
Nếu như bị bọn họ phát hiện, chắc hẳn anh cũng không được tự do như thế này rồi, có thể đến lúc đó còn bị giám thị, như vậy cũng không phải là chuyện anh mong muốn.
Trong tang lễ của Cung Hình Dực, Tống Tâm Dao nâng cao bụng, ngồi trên ghế. Rất nhiều người trong thương giới quen biết nhìn thấy thông báo đều tới tiễn đưa anh. Tống Tâm Dao toàn thân áo trắng, đang ngồi yên lặng, không khóc không làm khó, vẻ mặt lại vô cảm.
"Bà Cung, xin nén bi thương!" Một tổng giám đốc của công ty nào đó đi tới trước mặt Tống Tâm Dao, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. Ông vẫn luôn khâm phục Cung Hình Dực, nhưng thật không ngờ anh lại mất sớm như vậy.
"Cám ơn tổng giám đốc Âu!" Chị Diêu ở bên cạnh Tống Tâm Dao, giúp cô nói cám ơn.
"Dao Dao. . . . . ." Lôi Vũ Minh khi nhìn thấy thông báo, thật sự sợ hết hồn, tại sao đột nhiên lại xảy ra chuyện như vậy.
"Vũ Minh!" Tống Tâm Dao thấy là Lôi Vũ Minh, khẽ ngẩng đầu lên, nhàn nhạt kêu một tiếng. Thấy sắc mặt cô tái nhợt, Lôi Vũ Minh cũng bị cô làm cho giật mình.
"Sắc mặt em tại sao lại kém như vậy!" Coi như cô đã gả cho Cung Hình Dực, nhưng mà đối với cô, sự quan tâm của anh cho tới bây giờ cũng chưa từng ít đi.Bọn họ không có cách nào trở thành vợ chồng, vậy thì anh cũng sẽ xem cô giống như là em gái để đối đãi, nhìn cái bộ dáng này của cô, anh thật sự rất đau lòng.
"Lôi tiên sinh, tốt nhất cậu nên khuyên nhủ cô chủ nhà chúng tôi đi! Đã hai ngày hai đêm cô ấy không có chợp mắt, hơn nữa lại ăn rất ít." Chị Diêu lo lắng cô sẽ sinh bệnh mất. Hiện tại cô còn mang thai đứa bé, mỗi ngày còn ăn ít cơm, thật sự không thể yên lòng. Thấy cái bộ dáng này của cô, chị thật hi vọng có thể đánh cho cái người tên Phác Tuấn Hi kia một trận. Hỏi hắn một chút xem rốt cuộc là anh ta còn có lương tâm hay không, tại sao lại có thể làm như vậy, lại có thể đối đãi với Tống Tâm Dao như vậy.
"Dao Dao, em như vậy là không được. Bây giờ em còn có thai, cũng không thể ngược đãi mình như vậy! Coi như hiện tại anh ấy không có ở đây, em cũng không thể hành hạ mình, em còn có Kỳ Kỳ cùng bọn nhỏ. Cho dù em không nghĩ cho mình, cũng phải vì bọn nhỏ mà suy nghĩ thật tốt!" Cung Hình Dực chết đi, đối với cô nhất định là một đả kích rất lớn.
"Vũ Minh, cám ơn anh! Chỉ là em thật sự không có một chút khẩu vị nào." Mỗi ngày cô đều ép buộc mình ăn nhiều một chút, ăn nhiều một chút. Nhưng ăn đến cuối cùng, cô đều nuốt không trôi. Hơn nữa không biết bao nhiêu lần ăn rồi lại phun ra.
"Chị Diêu, bảo phòng bếp làm cho cô ấy chút đồ ăn nhẹ, như vậy không ăn không thể được." Sắc mặt cô, so với lần trước khi anh nhìn thấy cô, không biết kém hơn bao nhiêu.
"Được! Sẽ làm ngay!" Chị Diêu gật đầu một cái.
"Phác Tuấn Hi đến rồi!" Người làm trong nhà chạy vào báo.
"Tôi không muốn nhìn thấy anh ta!" Anh ta tới làm cái gì? Đến để chê cười cô sao?
"Hiểu!" Lão Ngũ gật một cái liền chạy ra ngoài.
"Chị Diêu, Phác Tuấn Hi là ai ?" Lôi Vũ Minh gần đây đều ở đây trong công ty vội vàng xử lý công việc, rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì, anh cũng không rõ.
"Lôi tiên sinh, vì sao lại muốn tôi nói chuyện này nữa!" Cô không biết đã phải giải thích bao nhiêu lần, nhưng là mỗi lần đều rất bất đắc dĩ.
"Nếu cô không nói vậy tôi đi xem một chút!" Có lẽ, chính mình đi xem vẫn tương đối thích hợp hơn.
Tống Tâm Dao vốn muốn gọi anh lại, nhưng mà anh đã đi ra ngoài mất rồi. Tống Tâm Dao tựa vào người chị Diêu, nhìn về phía tấm ảnh. Anh rõ ràng đã nói, anh không thể ra đi trước cô nhưng bây giờ người đi trước lại là anh.
Khi Lôi Vũ Minh đi tới cạnh cửa, liền gặp đượcn Phác Tuấn Hi. Hình như anh đã hiểu rõ ràng nguyên nhân tại sao Tống Tâm Dao không cho anh ta đi vào rồi.
"Anh là ai?" Lôi Vũ Minh đi tới trước mặt anh ta, nhìn một lát. Anh ta cùng Cung Hình Dực thật sự giống nhau như đúc, ngay cả anh cũng cảm thấy, bọn họ căn bản là cùng một người. Nếu như bọn họ là cùng một người vậy thì tại sao Tống Tâm Dao phải tuyên bố ra ngoài là Cung Hình Dực đã chết?
"Tôi là tổng giám đốc của Thôi Phác quốc tế——Phác Tuấn Hi. Đây là vị hôn thê của tôi —— Thôi Thục Viện." Anh vừa mới dứt lời, quả đấm của Lôi Vũ Minh đã hung hăng đánh lên trên mặt anh.
"Khá lắm, Phác Tuấn Hi, Cung Hình Dực tôi thật sự đã nhìn lầm ngươi. Không ngờ anh lại có thể tuyệt tình như vậy." Lôi Vũ Minh hiện tại đã thật sự hiểu, tại sao Tống Tâm Dao phải nói Cung Hình Dực chết rồi. Ngay cả anh cũng cảm thấy Cung Hình Dực đã chết, người đàn ông trước mắt này căn bản chỉ là một người không có lương tâm.
"Anh làm cái gì vậy?" Thấy Phác Tuấn Hi bị đánh, Thôi Thục Viện vội vàng lại gần.
"Người phụ nữ đê tiện như cô, cút sang một bên cho tôi." Một người chưa bao giờ đánh phụ nữ như Lôi Vũ Minh cũng ra tay cho Thôi Thục Viện một quyền.
"Thục Viện, em không sao chứ!" Phác Tuấn Hi thấy Thôi Thục Viện bị đánh một quyền, đang muốn bò dậy cho Lôi Vũ Minh một quyền nhưng mà Lôi Vũ Minh lại nhanh hơn anh một bước.
"Thế nào, muốn ở chỗ này biểu hiện tình yêu sao? Rất thương cô ta sao? Lôi Vũ Minh tôi chưa bao giờ đánh phụ nữ, nhưng mà hôm nay tôi thạt sự muốn đánh đôi cẩu nam nữ này." Lôi Vũ Minh nói một câu, liền cho anh thêm một quyền.
"Đừng đánh, đừng đánh!" Thôi Thục Viện thấy khóe miệng Phác Tuấn Hi đã chảy máu, bị sợ đến vội vàng chạy lên.
"Đủ rồi!" Tống Tâm Dao được chị Diêu đỡ, đi tới cạnh cửa.
"Hôm nay là tang lễ của chồng tôi, các người muốn đánh nhau vậy thì cút xa một chút, đừng ở chỗ này làm ô nhiễm di thể của chồng tôi." Sắc mặt của Tống Tâm Dao tái nhợt giống như người sắp chết, bất luận là ai khi nhìn thấy cũng sẽ đau lòng.
Phác Tuấn Hi nhìn cô một lát, nhìn sắc mặt cô tái nhợt như người chết, rất muốn tiến lên xem cô như thế nào. Nhưng cô đã xoay người đi vào, Thôi Thục Viện đi tới bên cạnh, đỡ Phác Tuấn Hi dậy.
"Tuấn Hi, anh không sao chứ?" Đưa tay cẩn thận giúp anh lau đi máu bên khóe miệng.
"Không có việc gì, em không sao chứ!" Thôi Thục Viện lắc đầu một cái.
"Nếu như muốn yêu thương nhau thì thật xin lỗi, nơi này không hoan nghênh các người, cút ra khỏi nơi này. Phác Tuấn Hi đúng không, tôi cho ngươi biết, đừng làm cho tôi lại nhìn thấy anh nữa, tôi mà thấy một lần, sẽ lại đánh người một lần!" Nếu như Lôi Vũ Minh sớm biết anh ta là người như vậy thì anh nhất định sẽ không để cho Tống Tâm Dao gả cho anh ta. Nếu như không phải là bởi vì ngày ấy anh ta ở trong đêm tuyết đứng lâu như vậy, nhìn ra được đó là thật lòng yêu Tống Tâm Dao, anh cũng sẽ không buông tay, để cho Tống Tâm Dao đi cùng với anh ta.
Nhưng mà hiện tại, anh biết mình thật sự là sai lầm rồi. Trong những ngày tiếp theo, anh nhất định sẽ không để cho Tống Tâm Dao chịu một chút xíu tổn thương nào nữa. Nếu như ai dám tổn thương cô..., anh nhất định sẽ đòi lại gấp trăm lần.
"Tẩy hết vết máu ở đay giúp tôi!" Người làm nữ gật đầu một cái, múc nước đổ lên vết máu để nó chảy ra sân cỏ bên ngoài, sau đó cầm cây lau nhà lau khô nước trên nền, giống như tất cả mọi chuyện đều chưa từng xảy ra.
Tống Tâm Dao sau khi từ bên ngoài đi vào, liền trở lại trong phòng của mình, ngồi ở trên giường, liếc nhìn ảnh đám cưới của bọn họ, còn có hình chụp bọn họ hàng năm đi du lịch cùng nhau. An tĩnh không có một chút âm thanh, bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến mấy tiếng, nhưng cô hoàn toàn không nghe lọt, chỉ để cho tầm mắt của mình, ở lại trên tấm ảnh.
Nhìn phía ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn sáng sủa như cũ, chỉ là tâm tình của cô lại là u tối. Bên trong quan tài không có thi thể của Cung Hình Dực, chỉ để một chút quần áo.
Tử Dật bò đến trong phòng cô, đi tới bên cạnh cô.
"Mamie. . . . . . Mamie. . . . . ." kêu hai tiếng, Tống Tâm Dao hạ thấp tầm mắt nhìn Tử Dật.
"Tử Dật, con mới vừa nói gì?" Cô có chút hoài nghi, không phải là mình nghe lầm chứ?
"Mamie, Mamie, Mamie. . . . . ." Tử Dật giống như là gọi đến nghiện vậy, luôn miệng gọi cô.
"Bảo bối, con biết nói rồi, con biết gọi mẹ!" Tống Tâm Dao kéo Tử Dật vào trong ngực, nhưng tại sao nó mở miệng không đúng lúc như vậy, lại là khi cô đau lòng nhất, khó qua nhất mà biết nói.
"Mamie, mẹ. . . . . ." Nó hình như cảm thấy, Tống Tâm Dao bởi vì nó gọi mình là mẹ mà vui mừng, liền một mực kêu.
"Đứa bé ngoan, đứa bé ngoan!" Cung Hình Dực, tại sao phải biến thành tình trạng như thế này, vốn cho là anh có thể cùng cô đợi Tử Dật mở miệng nói chuyện, nhưng tất cả đều đã chậm, đợi đến khi Tử Dật biết nói chuyện, lại là lúc anh đã không cần cả nhà bọn họ nữa rồi.
Tống Tâm Dao ôm chặt Tử Dật vào trong ngực, tâm tâm niệm tưởng, cũng là Cung Hình Dực. Nếu như anh không có rời đi, thật là tốt biết bao!
Nhưng mà, đã không thể nào. . . . . .
Sau khi tang lễ của Cung Hình Dực kết thúc, Tống Tâm Dao liền mang theo bụng bầu, đi tới công ty. Còn mấy ngày nữa Dạ Thiên mới có thể trở lại, hiện tại mọi chuyện trong công ty, cô cũng không thể làm gì khác hơn là tạm thời quản lý. Kết hôn với Cung Hình Dực nhiều năm như vậy, cô cũng học được rất nhiều thứ. Cung Hình Dực thường xuyên giảng giải cho cô một số chuyện, để cho cô hiểu rõ mọi chuyện trong công ty, cho nên từ từ cô cũng học được rất nhiều chuyện của công ty cùng với một chút phương thức xử lý. Nhìn đống tài liệu đầy ngập trước mắt, Tống Tâm Dao đều xem xét rất nghiêm túc, nếu như mắt mệt mỏi, liền đứng lên, đi tới bên cửa sổ, nhìn thời tiết bên ngoài.
"Phu nhân, uống ly sữa tươi đi!" Thư ký bưng ly sữa bò đi vào, tổng giám đốc vừa đi, thật sự đã làm khổ phu nhân, hiện tại cô ấy có thai, chỉ còn hơn một tháng nưa là sinh rồi. Vốn nên ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, nhưng mà thật không nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy.
"Tại sao không phải cà phê?" Cô mệt mỏi rã rời, muốn uống ly cà phê nâng cao tinh thần.
"Phu nhân, bây giờ cô không thể uống cà phê, nếu như mỏi mệt rồi, cô nên vào trong nghỉ ngơi một lát, những tài liệu này cũng không phải rất gấp." Thư ký nhìn cô như vậy, cũng vì cô mà cảm thấy đau lòng. Làm phụ nữ, thật không dễ dàng.
"Những tài liệu này, cũng đã để hơn nửa tháng, nếu như mà hôm nay tôi không xem xong vậy thì lại phải mang xuống, từng ngày từng ngày đều mang xuống cũng không phải là biện pháp tốt." Nhận lấy ly sữa trong tay thư ký, cô hít hít liền uống một hớp.
"Phu nhân, nếu không tôi giúp cô xem một lần thật cẩn thận, sau đó nếu như có vấn đề gì sẽ tiếp tục hỏi cô." Thư ký rất muốn giúp cô, nhìn cô mệt mỏi như vậy, thật không phải là biện pháp, hơn nữa đối với thai nhi cũng không tốt.
"Công việc của cô so với tôi còn nhiều hơn, hai ngày nữa Dạ Thiên trở lại rồi, tôi cũng sẽ rảnh rỗi hơn, cô trở về làm việc đi!" Thư ký vì cô mà đau lòng, cô làm như vậy thật không phải là biện pháp hay, xem ra vẫn nên gọi điện thoại cho Lôi Vũ Minh.
Vào ngày đầu tiên Tống Tâm Dao tới công ty đi làm, Lôi Vũ Minh đã lưu lại số điện thoại cho cô, nếu có chuyện gì, liền lập tức cho gọi điện thoại cho anh, lúc ấy cô cho là không cần phải dùng đến nên cũng không để ý tới, nhưng mà bây giờ nhìn lại, vẫn tương đối hữu dụng.
Nghĩ tới đó cô liền gọi điện thoại cho Lôi Vũ Minh, anh là tổng giám đốc của Lôi thị, vừa là bạn tốt của phu nhân, chắc hẳn sẽ tới giúp đỡ cô ấy. Cho dù anh không thể giúp, cũng có thể khuyên nhủ cô ấy không cần liều mạng như vậy, tiếp tục như vậy đối với người lớn và cả thai nhi đều không tốt.
Sau khi nhận được điện thoại của thư ký, Lôi Vũ Minh liền thả tất cả công việc trên tay xuống, chạy tới Tử Mị.
"Em gái tốt của tôi ơi! Nếu em còn tiếp tục mệt mỏi như vậy, cháu của tôi lại phải khổ rồi !" Vừa tiến vào phòng làm việc đã thấy cô đang chăm chú nhìn tài liệu.
"Vũ Minh, tại sao anh lại ở đây!" Thấy Lôi Vũ Minh tới, cô buông công việc trong tay xuống.
"Nhiều tài liệu như vậy?" Thấy tài liệu chất đống trước mặt cô, anh thật sự rất đau lòng, giống như cô xem chỗ tài liệu này có thể một tuần cũng đều không xong.
"Ừm! Tài liệu từ hôm Dực bắt đầu rời đi đến giờ, tới hôm nay vẫn luôn không có người xử lý. Hôm nay em mới đem tài liệu từ ngày hôm đó ra để xử lý." Kể từ ngày Cung Hình Dực bắt đầu ra khỏi nước đó, liền mất đi liên lạc của anh.
"Em xem như thế này sao, tháng sau cũng không xem xong." Lôi Vũ Minh tiện tay cầm một phần tài liệu, lật xem một lượt.
"Em muốn xem thật cẩn thận một chút, sẽ không bỏ xót chuyện gì!" Tống Tâm Dao hiện tại rốt cuộc cũng biết, bình thường Cung Hình Dực ở trong công ty có bao nhiêu mệt mỏi.
"Anh dạy cho em! Những tài liệu này nếu như đều là của các ngành trong công ty, trước mắt điều lệ đều là giống nhau, cho nên lần này giám đốc có thể không cần nhìn, trực tiếp nhìn phía sau. Xem ở mặt sau một chút, coi như một mình em xem từng chữ một, cũng không cần bao lâu. Còn có những số liệu có liên quan này, chỉ cần xem số liệu so với tháng trước là được rồi, Tử Mị và công ty anh có một điểm chung, chính là thích đem số liệu của mấy tháng đều đặt cạnh nhau, cho nên chỉ cần nhìn tờ cuối cùng, nếu như có chỗ nào không hiểu, trực tiếp có thể hỏi thư ký của em." Lôi Vũ Minh thật sự bội phục cô lại lật xem từng tờ một.
"Khó trách! Vì sao em lại cảm thấy xem tài liệu mệt mỏi như vậy. Nhưng mà không xem, em lại sợ điều lệ có sự khác biệt. Những số liệu kia, em xem nhức cả đầu, có chút đều nhìn không hiểu, cơ bản là đều muốn đợi khi thư ký không vội, hỏi cô ấy một chút, nhưng nhìn cô ấy vẫn luôn rất bận rộn cho nên không muốn gọi cô ấy nữa." Tống Tâm Dao mỗi lần ngẩng đầu lên đều thấy thư ký đang bận.
"Em là đồ ngốc, thật là khờ đến mức khiến người khác đau lòng. Thư ký đương nhiên là nghe theo em rồi..., hiện tại em ngồi ở vị trí tổng giám đốc, quan mới nhậm chức ba tầng lửa, thư ký của em sẽ là trợ thủ cho em, em không hỏi cô ấy vậy em muốn hỏi ai hả?” Lôi Vũ minh thật rất bội phục cô. Trên cái thế giới này, còn có thể tìm được người phụ nữ ngu ngốc giống như cô vậy sao? Anh cảm thấy đã không còn tìm được nữa!
"Tốt lắm! Nếu như là hợp đồng thì sao? Phải chú ý những gì?" Còn có vài phần hợp đồng, đang chờ ký hợp đồng, cùng công ty đối phương đã kéo dài lâu như vậy, nếu như lại kéo dài nữa, chỉ sợ đối phương không có tâm chờ đợi.
"Hợp đồng có chút đều là giống nhau, em chỉ cần nhìn yêu cầu của đối phương, còn có điều khoản bồi thường ..., là có thể! Em tin tưởng anh không?" Người phụ nữ ngốc này, còn tiếp tục như vậy nữa, sẽ chỉ làm cho người khác càng thêm đau lòng.
"Em xem anh là anh trai mà đối đãi, hơn nữa chúng ta từ nhỏ đã quen biết, nếu như không tin tưởng anh, em thật đúng là không biết tin tưởng người nào!" Cô vẫn luôn rất tin tưởng Lôi Vũ Minh, anh là một người rất tốt. Nếu như người phụ nữ nào có thể đi cùng với anh, nhất định cô ấy sẽ rất hạnh phúc.
"Tốt lắm! Những hợp đồng này, anh sẽ xem giúp em! Sau đó sẽ nói lại cho em nghe, nếu như trong hợp đồng có vấn đề gì, em là người mới cũng sẽ không nhìn ra. Nếu như có vấn đề gì, anh sẽ chỉ ra giúp em, đến lúc đó em cũng sẽ không có tổn thất." Tống Tâm Dao gật đầu một cái, cô thật sự rất mệt mỏi, eo cũng có chút đau nhức.
"Trong công ty anh không có việc gì làm sao?" Cho dù đồng ý, nhưng anh cũng không phải là người rỗi rãnh, nếu như trong công ty anh có chuyện gì mà anh lại vẫn luôn ở chỗ này, cô cũng cảm thấy ngượng ngùng.
"Công ty của anh, anh đều đã xử lý tốt, nếu như không có xử lý tốt, anh có công phu chạy đến đây giúp em được sao?" Lôi Vũ Minh cười nhạt, nếu để cho cô biết, anh là bỏ lại mọi việc trong công ty, chạy tới đây, thì cô nhất định sẽ đuổi anh về. Vì anh không muốn về, cho nên anh vẫn phải gạt lừa cô.
"Thật?" Cô có chút không tin tưởng.
"Lừa em là chó nhỏ." Dù sao thì có lừa cô đi nữa, anh cũng không thể trở thành con chó nhỏ.
"Được rồi! Tin tưởng anh một lần!" Tống Tâm Dao đứng lên, nhẹ nhàng vuốt vuốt hông của mình, Lôi Vũ Minh nhìn cái bộ dáng hiện tại này của cô, thật là đau lòng không thể đau lòng hơn, thật hy vọng cô có thể trôi qua khá hơn một chút. Đứa bé này nếu như vừa sinh ra, chuyện trong công ty, cô phải làm thế nào?
"Dao Dao, khi em bé sinh ra, công ty làm thế nào?"
"Em đã liên lạc với Dạ Thiên, hai ngày nữa anh ấy sẽ trở lại." Dạ Thiên là người bạn tốt nhất của Cung Hình Dực, cô tin tưởng anh.
"Em tin tưởng anh ta?"
"Đúng, em tin tưởng anh ấy, anh ấy quen biết với Cung Hình Dực hơn mười năm. Hình Dực tin tưởng anh ấy như vậy, em tin là Hình Dực sẽ không tin sai người." Dạ Thiên là người như thế nào, cô cũng hiểu rất rõ ràng, anh ấy vẫn luôn giúp đỡ Cung Hình Dực. Hiện tại Cung Hình Dực không có ở đây, cô nghĩ anh ấy cũng giống cô rất khổ sở. Nhưng mà anh ấy nhất định sẽ giúp đỡ cô, xử lý tốt mọi chuyện trong công ty.
Đợi đến khi cô hết cữ, cô sẽ tới công ty học tập cùng anh, sau đó sẽ giúp anh cùng nhau lưu lại công ty của Cung Hình Dực đã đươc xử lý thật tốt, cho đến khi Kỳ Kỳ trưởng thành, sẽ đem công ty giao cho bọn nhỏ, cô cũng có thể nghỉ ngơi.
"Như vậy thì tốt rồi! Em nghỉ ngơi một lát đi, anh xem giúp em!" Lôi Vũ Minh ôm tài liệu đến trên ghế sa lon, bắt đầu xem tất cả tài liệu. Tống Tâm Dao nhìn anh, thật không hổ là tổng giám đốc của Lôi thị, không tới thời gian một tiếng, cũng đã xem xong hơn một nửa chỗ hợp đồng mà cô phải xem xong trong mấy ngày.
Một vài chỗ có vấn đề anh còn để lại lưu ý, bỏ qua một bên. Mà cô ngồi được một lúc, cũng liền ngủ thiếp đi, thấy cô ngủ, Lôi Vũ Minh liền cầm một cái mền đắp lên cho cô. Cô thật sự đã mệt mỏi lắm rồi.
Nhìn cô như vậy thật làm cho lòng người khác cũng đau. Thư ký đi vào, mang cho Lôi Vũ Minh một ly cà phê. Mặc dù có chút lo lắng, anh sẽ cướp đi một vài mối làm ăn trong công ty. Nhưng mà Tống Tâm Dao đã tin tưởng anh, hơn nữa còn là cô gọi anh tới. Như vậy thì tin tưởng anh một lần đi, nhìn Lôi Vũ Minh cũng không giống người như vậy.
"Làm phiền cô xuống dưới lầu, giúp tôi đi mua chút đồ ăn cho phu nhân của các cô, tốt nhất là cháo, lúc cô ấy tỉnh lai, chắc hẳn sẽ đói." Hảo cảm của thư ký đối với Lôi Vũ Minh, tăng lên không ít, ít nhất anh là một người đàn ông tốt.
"Được!" Thư ký gật đầu một cái, liền ra khỏi phòng làm việc.
Chương trước | Chương sau