Đúng lúc này Tống Tâm Dao được đẩy ra ngoài, bác sĩ dặn dò mấy câu sau đó liền trở về phòng làm việc. Bọn họ đưa Tống Tâm Dao vẫn còn hôn mê vào trong phòng bệnh, ba đứa nhỏ liền vây quanh bên giường, nhìn Tống Tâm Dao đang hôn mê. Thật may mắn là thai nhi không có bất kỳ chuyện gì. Nếu như có chuyện gì đó xảy ra, cô nhất định càng không thể tiếp thụ nổi.
bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Phác Tuấn Hi ngồi trong vườn hoa bệnh viện, nhìn tấm hình trong tay. Tại sao trên thế giới này, lại có một người đàn ông, giống mình như thế này, bọn họ giống y như là cùng một người. Nhìn lại người phụ nữ trong bức ảnh kia, đối với anh mà nói là hoàn toàn xa lạ nhưng tại sao trong lòng anh luôn có một loại cảm giác vô cùng quen thuộc?
Nếu như bọn họ thật sự quen biết nhau vậy thì giữa bọn họ có quan hệ gì? Tại sao bọn họ lại quen thuộc như vậy? Hay là giữa anh và người phụ nữ này, thật sự có quan hệ gì đó mà anh không biết.
Nếu sự thật là như vậy thì Thôi Thục Viện vẫn luôn gạt anh. Nếu như không phải, tại sao lại có nhiều người nói anh là Cung Hình Dực như vậy. Mới vừa rồi khi ra khỏi phòng bệnh viện, rất nhiều người đi ngang qua cũng đều nói anh là Cung Hình Dực. Hay là giữa anh và Cung Hình Dực lại có quan hệ nào đó. Hoặc là giống như anh em sinh đôi chẳng hạn, mà bọn họ chỉ đang nhận lầm anh thành Cung Hình Dực mà thôi.
"Oa. . . . . . Tổng giám đốc của Tử Mị kìa!" Hai cô gái khi đi qua người anh, không nhịn được kêu lên.
Anh nâng mắt nhìn hai cô gái sau đó lại một lần nữa cúi đầu nhìn tấm hình trong tay.
Có lẽ, anh nên điều tra chuyện này, nếu như anh cùng người phụ nữ kia, thật sự có quan hệ hôn nhân, như vậy anh sẽ không thể ở chung một chỗ với Thôi Thục Viện.
Nếu như tất cả chuyện này chỉ là hiểu lầm, như vậy thì coi như vẫn chưa hề có chuyện gì xảy ra.
"Tiểu tử, tôi có thể ngồi ở chỗ này không?" Một ông lão tóc trắng xoá đi tới, dùng cây gậy trong tay chỉ chỉ chỗ ngồi bên cạnh Phác Tuấn Hi.
"Dĩ nhiên có thể!" Phác Tuấn Hi nhàn nhạt trả lời, ngồi dịch sang một chút.
"Cám ơn! Người đã già không còn dùng được nữa, đi vài bước đã không nổi!" Ông lão thở dài, đưa tay gõ chân mình một cái.
"Ông à, trông ông vẫn cường tráng như thế, làm sao có thể gọi là già chứ?" Phác Tuấn Hi ngẩng đầu liếc nhìn ông lão bên cạnh, nhàn nhạt an ủi.
"Cậu đừng an ủi lão già này nữa, thân thể của tôi, tôi hiểu rất rõ.” Ông lão tóc trắng cũng sớm đã hiểu tất cả.
"Tiểu tử, có phải cậu vẫn hay uống thuốc không?" Ông lão nhìn anh một lát, hỏi.
"Đúng thế! Kể từ khi thoát khỏi một tai nạn, thỉnh thoảng vẫn nhức đầu, cho nên có uống thuốc giảm đau." Gần đây đầu của anh vẫn luôn đau nhức, mỗi lần như vậy đều phải uống mấy viên thuốc mới hết được.
"Cậu có tin tưởng lão già tôi không?" Ông lão tóc trắng có cảm giác, thuốc mà anh uống, có chút vấn đề, sắc mặt của anh thật sự không dễ nhìn chút nào.
"Dạ!" Phác Tuấn Hi cười nhạt, một người già cũng sẽ không thể làm gì được anh.
"Tôi bắt mạch giúp cậu." Ông lão tóc trắng kéo tay Phác Tuấn Hi qua, nhắm mắt lại tập trung giữ một lát.
"Cậu nói cậu uống thuốc giảm đau, vậy tên của loại thuốc đó là gì?"
"Tôi cũng không rõ lắm, là vị hôn thê cho tôi uống." Anh vẫn luôn tin tưởng Thôi Thục Viện, cho nên cho tới bây giờ cũng chưa từng hỏi qua thuốc giảm đau đó là loại gì.
"Vào tầm này ngày mai, cậu đem loại thuốc đó tới đây chờ tôi! Tôi sẽ nói cho cậu, nhưng mà cậu nên nhớ loại thuốc này không thể uống nữa. Loại thuốc đó không có lợi cho sứa khỏe!" Ông lão tóc trắng buông tay anh xuống, cười nhàn nhạt mà nói.
"Viện trưởng, ông ở đây à!" Y tá đã đi tìm một vòng lớn, không ngờ ông lại ở chỗ này.
"Seminar đã bắt đầu rồi sao?" Y tá gật đầu một cái.
"Đi thôi!" Ồn viện trưởng đứng lên, đi theo y tá rời khỏi chỗ này.
Phác Tuấn Hi nhìn bóng lưng ông rời đi, nhìn lại tay mình một chút. Đúng như lời ông ấy nói, loại thuốc giảm đau đó không thể uống được nữa sao? Xem ra anh phải nghĩ biện pháp lấy được loại thuốc đó đưa cho ông ấy xem trước đã.
Vừa trở về khách sạn, đã nhìn thấy Thôi Thục Viện chờ ở cửa.
"Tuấn Hi, anh đi đâu vậy hả ? Làm thế nào mà bây giờ mới trở về?" Thôi Thục Viện thấy anh trở lại, vội chạy tới.
"Sao em không vào trong chờ?" Phác Tuấn Hi mặc cho cô kéo cánh tay mình, đi vào trong khách sạn.
"Em muốn chờ anh vào chung!" Thôi Thục Viện nắm thật chặt tay anh, hình như sợ anh sẽ chạy mất vậy. Phác Tuấn Hi liếc mắt nhìn cánh tay của mình đã bị cô nắm chặt, chỉ là anh lại đưa ra một cánh tay khác, cười, vỗ vỗ tay cô.
Hai người tiến vào thang máy, đưa cô trở về phòng, sau đó anh lại đi về phòng của mình.
"Tuấn Hi. . . . . ." Thôi Thục Viện thấy anh rời đi, liền gọi lại.
"Còn có việc gì sao?"
"Buổi tối, ở lại phòng em đi!" Cô cúi đầu, hình như cô đã to gan đưa ra một lời thỉnh cầu với anh mà cảm thấy ngượng ngùng.
"Mới vừa ngồi máy bay, em cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi thật tốt đi!" Anh muốn điều tra rõ quan hệ giữa bọn họ, sau đó mới có thể suy nghĩ lại xem làm thế nào.
Kể từ sau khi rời Hàn Quốc đến thành phố O, tất cả mọi chuyện đã xảy ra khiến cho anh có chút khó có thể tiếp nhận được. Người phụ nữ kia, còn có những đứa bé kia, mang đến cho anh một cảm giác, đều thật sự rất quen thuộc.
Đưa bé tên Kỳ Kỳ đó lại có khuôn mặt giống anh như thế, khiến cho anh cũng bắt đầu hoài nghi, Kỳ Kỳ có phải là con anh hay không, hoặc là đứa bé kia căn bản chính là con anh, còn có người phụ nữ tên Tống Tâm Dao kia cũng chính là vợ của anh. Mà Thôi Thục Viện cho tới nay, đều lừa gạt anh, để cho anh nghĩ rằng mình thật sự chính là Phác Tuấn Hi. Lại làm cho anh từ từ tiếp nhận thân phận Phác Tuấn Hi này.
"Tốt! Vậy anh cũng nghỉ ngơi thật tốt!" Thôi Thục Viện có chút thất vọng, càng thêm sợ, anh sẽ phát hiện chuyện gì đó.
"Ừ! Ngủ ngon!" Phác Tuấn Hi lần này không tiếp tục thứ đứng nhìn cô trở về phòng, mà tiếp tục đi. Sau khi anh đi, Thôi Thục Viện thấy anh khép cửa phòng lại, cũng liền trở lại trong phòng, có lẽ anh thật sự mệt mỏi.
Trở về phòng, cô liền gọi điện thoại cho cha. Hỏi ông một chút xem sau đó phải làm như thế nào, có lẽ bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới chuyện Tống Tâm Dao sẽ xuất hiện trong phi trường.
"Tiếp tục cho anh ấy uống thuốc sao?" Thuốc cô mang theo cũng đủ nhiều, nhưng mà vẫn cho anh uống thuốc cũng không biết có thể đảm bảo sẽ khống chế được thần trí của anh hay không. Cô thật sự rất lo lắng, anh và Tống Tâm Dao sau mấy lân gặp mặt, có thể sẽ nhớ lại chuyện tình giữa bọn họ.
"Đúng, tiếp tục cho nó uống thuốc. Phải đợi đến khi kế hoạch của chúng ta hoàn thành, anh ta mới hết nhiệm vụ, không có chỗ dùng." Giọng nói của Thôi Sử Viễn từ bên kia điện thoại, truyền vào trong tai Thôi Thục Viện .
"Nhưng cha à, loại thuốc này uống quá nhiều anh ấy sẽ chết." Loại thuốc này mặc dù có thể khống chế tâm trí của anh ấy, khiến cho anh ấy quên hết chuyện lúc trước. Nhưng mà loại thuốc này đối với thân thể, rất có hại. Nếu như tiếp tục uống nữa, anh ấy thực sự sẽ mất mạng.
"Vậy bây giờ con hãy giảm bớt lượng thuốc cho nó uống, khi kế hoạch của chúng ta chưa thành công, nó không thể chết được." Thôi Sử Viễn cúp điện thoại, nhìn bầu trời Seoul. Ông có thể tạo dựng một bầu trời ở Seoul, tin tưởng là ở thành phố O của Trung Quốc, ông cũng có thể tạo ra một khoảng trời như vậy. Hiện tại, cái ông muốn là Tử Mị.
Thôi Thục Viện nghe điện thoại truyền đến tiếng “ tút tút ",liền ném nó ra chỗ khác. Xem ra, vẫn phải nghe lời Thôi Sử Viễn, chỉ hy vọng anh không thể nhớ ra chuyện gì.
Thôi Thục Viện ngủ thẳng đến nửa đêm, bị tiếng gõ cửa truyền tới đánh thức. Cô khoác tạm một cái áo, liền đi ra cửa, xuyên qua mắt mèo thấy người ngoài cửa là Phác Tuấn Hi, vội vàng mở cửa cho anh vào.dd
"Thục Viện, thuốc giảm đau, cho anh thuốc giảm đau. . . . . ." Phác Tuấn Hi ngã ngồi bên cạnh cửa, đôi tay ôm thật chặt đầu óc của mình.
“ Anh chờ!" Bình thường anh đều là một tuần anh mới phát bệnh đau đầu một lần, lần này làm sao mà hai ngày trước mới vừa phát bệnh, hôm nay đã lại phát bệnh tiếp rồi.
Nhưng hiện tại cô đã không thể nghĩ quá nhiều, vội vàng trở lại phòng, mở túi của mình, từ bên trong lấy ra một lọ thuốc, đổ mấy viên lên tay, cầm tới một chén nước, đi tới cửa.
"Mau uống đi." Đem thuốc thả vào trong tay Phác Tuấn Hi, đưa luôn nước cho anh.
Bên ngoài lại đột nhiên truyền đến tiếng động, cô quay đầu đi xem một cái, khi quay đầu lại, thấy Phác Tuấn Hi đã uống thuốc xong, tựa vào trên tường thở hổn hển. Mặc dù đối với âm thanh vừa mới vang lên ngoài kia cô cảm giác có chút kỳ quái, nhưng mà Phác Tuấn Hi cũng đã uống thuốc, cô cũng yên tâm.
"Em đưa anh trở về phòng!" Thôi Thục Viện đỡ Phác Tuấn Hi đang ngồi dưới đất dậy. Khi cô đỡ anh dậy cũng không chú ý đến bàn tay đang để trong túi áo ngủ của anh lần nữa bỏ ra ngoài.
"Cám ơn!" Ngồi lên trên giường, anh nói cám ơn cô.
"Tốt nhất anh nên nghỉ ngơi một chút! Có thể là do ngồi máy bay, cho nên tối nay anh lại phát bệnh. Anh ngủ đi, uống thuốc cũng sẽ không còn đau đớn." Phác Tuấn Hi gật đầu một cái, liền nằm lại trên giường, nhắm mắt lại, giả vờ ngủ say. Nghe thấy tiếng hít thở vững vàng của anh, Thôi Thục Viện lúc này mới yên tâm, giúp anh tắt đèn, sau đó liền đi ra ngoài. Cho đến khi của khóa lại, anh mới lại bật đèn lên, từ trong túi áo ngủ, lấy ra mấy viên thuốc mới vừa bỏ vào.
Nhìn chữ phía trên viên thuốc, anh mở laptop ra bắt đầu tra, nhưng mà ở trên web lại không tra được tên của loại thuốc này, không thể làm gì khác hơn là đợi đến ngày mai cầm đến bệnh viện, chờ vị viện trưởng kia xem giúp anh. Nhưng mà, tên của loại thuốc này, hình như thật sự có chút kỳ quái.
Thuốc giảm đau, vì sao lại có tên là ——lhkz, coi như nghĩ lâu hơn nữa, cũng nghĩ không ra đây rốt cuộc là thuốc gì. Nếu như quả thật chỉ là thuốc giảm đau thì trên website căn bản cũng không thể không tìm được. Thuốc này nhất định có vấn đề gì đó, xem ra chỉ có thể đợi đến mai mới có thể biết được.
Ngày thứ hai, báo chí đã đưa ra thông báo, chính là chuyện mà ngày hôm qua Tống Tâm Dao nói trong phi trường, Cung Hình Dực đã mất. Tống Tâm Dao nhìn tờ báo, vẫn không nhịn được rơi nước mắt, cô thật sự không muốn làm như vậy. Cô hy vọng người đàn ông kia là Cung Hình Dực biết bao. Hy vọng anh ta và Cung Hình Dực không cần giống nhau đến vậy biết nhường nào.
Nhưng mà, bọn họ đúng là cùng một người. Khi cô đứng bên cạnh anh, anh cho cô cảm giác, vẫn giống như chưa từng thay đổi, nếu như không phải là Cung Hình Dực, cô thật không biết, anh ta là ai.
Ánh mắt của anh cô vĩnh viễn đều không thể nào quên, khi anh nhìn cô, ánh mắt, vẻ mặt vẫn giống như trước kia, nếu như anh thật sự đã không còn thương cô nữa, vậy thì tại sao anh vẫn bày ra vẻ mặt như vậy?
"Mẹ, mẹ vẫn còn đang xem báo à!" Hôm nay là ngày mồng một tháng năm, Kỳ Kỳ có nhiều ngày nghỉ ngơi, sáng sớm dậy, đã tới bệnh viện thăm Tống Tâm Dao.
"Kỳ Kỳ, hôm nay tại sao con không đi học." Cô căn bản là đã quên, hôm nay là ngày mấy.
"Mẹ, trường học của chúng con được nghỉ, mẹ quên sao!" Kỳ Kỳ chỉ chỉ ngày trên mặt báo.
"Thật xin lỗi, mấy ngày nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, mẹ thật sự đã quên việc này rồi." Tống Tâm Dao đưa tay vuốt ve gương mặt Kỳ Kỳ, thoáng qua trong mắt cô là hình ảnh Cung Hình Dực trước kia che chở trăm bề.
Anh đã từng nói: nếu như trời mưa, anh sẽ là chiếc ô của em, sẽ không để cho em bị ướt. Anh nói: nếu như có một ngày chúng ta đều già rồi, anh hi vọng em sẽ đi trước, như vậy em cũng không cần rơi lệ vì anh, đời này em đã vì anh mà rơi lệ quá nhiều. Về sau, hãy để cho anh rơi lệ một lần vì em được không?
Anh nói: nếu như có một ngày, chúng ta đi không nổi nữa rồi, chúng ta sẽ ngồi ở trong nhà, mỗi ngày anh sẽ đều kể cho em chuyện xưa, những chuyện mà em thích nghe.
Anh nói: cả đời anh, có thể cưới được người phụ nữ tốt như em làm vợ, anh đã không còn cầu mong chuyện gì khác nữa.
Anh nói: đợi đến khi chúng ta đều già đi, chúng ta sẽ đem công ty giao lại cho con cái, chúng ta sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới, chơi cho đến khi chúng ta không thể chơi được nữa mới thôi.
Anh nói: chỉ cần có anh ở đây, anh nhất định sẽ không để cho bất kỳ ai làm tổn thương em; bởi vì anh tin tưởng rằng, anh có thể bảo vệ cho em thật tốt. . . . . .
Nhưng mà, hiện tại người tổn thương cô, chính là anh. Anh vẫn có thể bảo vệ cô sao? Vẫn có thể giống như trước đây, mến yêu cô sao?
Không thể, đã không thể nữa rồi!
"Mẹ!" Kỳ Kỳ đưa tay lau đi nước mắt trên gò má cô, biết cô lại bắt đầu nhớ nhung Cung Hình Dực, biết cô cãn bản cũng không thể trong một kh.oảng thời gian ngắn như vậy mà quên được Cung Hình Dực.
"Kỳ Kỳ. . . . . ." Tống Tâm Dao ôm Kỳ Kỳ vào trong lòng, cô thật không thể hiểu, tại sao anh có thể tuyệt tình như vậy, tại sao anh có thể nói quên liền quên. Tại sao có thể giả bộ làm như không biết, cho dù cô ngã trong vũng máu như vậy anh cũng có thể chẳng quan tâm.
Anh đã từng nói, anh sẽ chạy về đúng lúc để nhìn con ra đời, anh nhất định sẽ về. Bây giờ anh trở về rồi nhưng mà tất cả đều đã thay đổi, anh không còn là Cung Hình Dực yêu cô, cưng chiều cô, bảo vệ cô, thương cô giống như trước kia nữa rồi. Bây giờ anh đã trở thành Phác Tuấn Hi tuyệt tình, vô tâm, lạnh lùng, chẳng quan tâm đến cô. Nếu như anh thật sự muốn làm Phác Tuấn Hi, như vậy thì anh cứ tiếp tục làm đi, coi như Cung Hình Dực của cô đã chết rồi, cũng sẽ không trở lại nữa.
Coi như trong cuộc đời cô, cho tới bây giờ cũng chưa từng xuất hiện một người đàn ông như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu một người đang ông nào. Cho tới bây giờ đều chưa từng có. . . . . .
Nhưng mà thật sự có thể coi như là cho tới bây giờ đều chưa từng có người như vậy sao? Thật có thể coi như tất cả mọi chuyện đêu? Thật có thể là chưa từng xảy ra sao? Cho tới bây giờ cũng không có người đàn ông nào mà cô yêu mến sao?
Nhưng tình yêu này đã thâm nhập vào cốt tủy, thật sự có thể nói quên liền quên sao?
"Mẹ, sau khi khóc, cũng không cần đau lòng nữa, mẹ còn có Kỳ Kỳ, còn có Điềm Điềm, còn có Tử Dật. Còn có em bé trong bụng nữa, chúng con sẽ vĩnh viễn đều ở bên cạnh mẹ." Kỳ Kỳ duỗi bàn tay nhỏ bé ra, nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
Tống Tâm Dao gật đầu một cái, mặc cho Kỳ Kỳ dùng tay nhỏ bé, giúp cô lau nước mắt trên mặt.
*
Phác Tuấn Hi né tránh Thôi Thục Viện chạy tới bệnh viện, đợi ở chỗ ngồi ngày hôm qua, chờ lão viện trưởng xuất hiện. Khi anh đang đợi ông, lại không nhịn được chạy đi hỏi phòng bệnh của Tống Tâm Dao. Khi anh tìm được phòng bệnh của Tống Tâm Dao, bên trong sớm đã trống trơn. Mọi thứ đều đã dọn dẹp sạch sẽ, sau khi hỏi y tá, mới biết cô đã xuất viện rồi.
Thất vọng trở lại trong vườn hoa bệnh viện, ngồi một lát lão viện trưởng liền chống gậy đi tới ngồi xuống bên cạnh anh.
"Thuốc đã mang tới chưa?" Phác Tuấn Hi gật đầu một cái, từ trong áo khoác tây trang lấy ra mấy viên thuốc lấy được tối hôm qua.
"Cậu uống loại thuốc này đã được bao lâu rồi?”
"Khoảng hơn 2 tuần! Nếu như là từ sau khi tôi tỉnh lại từ tai nạn xe cộ thì là hai tuần lễ, trước đó có uống hay không tôi cũng không rõ lắm!" Anh căn bản là ngay cả thân phận của mình cũng đều không nhớ.
"Loại thuốc này, có thể khống chế tâm trí của con người, có thể tạm thời làm cho người ta mất đi tất cả trí nhớ trước kia, nếu như sử dụng nhiều lần, cậu sẽ sinh ra lệ thuộc đối với thuốc này, cho đến ngày cậu chết đi." Loại thuốc này đã sớm đã bị cục y dược cấm rồi, tại sao bây giờ lại xuất hiện, ông có chút không hiểu. Chuyện như vậy phải báo cảnh sát điều tra một chút.
"Ý ông nói là, tôi là vì loại thuốc này mới mất đi trí nhớ trước kia sao?" Lão viện trưởng gật đầu một cái.
"Cậu không thể tiếp tục uống loại thuốc này nữa, cho dù đầu lại đau cũng phải nhịn không thể uống. Nếu như cậu tiếp tục uống nữa, cậu không chỉ sẽ mất mạng, mà chỉ cần uống thêm nữa thì ngay cả chính cậu cũng không thể suy nghĩ được chuyện gì. Loại thuốc này có thể khống chế suy nghĩ của cậu. Giống như là dùng thuốc phiện vậy, nếu như sử dụng nhiều, sẽ sinh ra lệ thuộc đối với nó. Sau đó từ từ bị thuốc khống chế, sau đó sẽ không còn là chính mình nữa." Loại thuốc này dược lực rất mạnh, sử dụng ba lần trở lên, sẽ lệ thuộc vào nó.
"Nếu như ngừng dùng loại thuốc này, sẽ như thế nào? Tôi có thể nhớ ra chuyện lúc trước không?" Bây giờ chuyện anh muốn biết , chính là anh trong quá khứ, mà không phải những điều này.
"Chuyện này phải phụ thuộc vào chính bản thân cậu. Khi cậu vừa mới bắt đầu ngừng dùng thuốc, có thể sẽ rất khó chịu, thậm chí toàn thân sẽ đổ mồ hôi lạnh, có thể toàn thân sẽ giống như có độc trùng cắn vậy, chỉ cần cậu kiên trì mấy lần, là có thể tốt hơn. Trí nhớ sao? Cái này khó mà nói, trước kia có người đã thí nghiệm khôi phục trí nhớ như thế này, khả nãng khôi phục chỉ có 30%. Nhưng mà điều này cũng phải xem chính cậu muốn như thế nào. Nếu như cậu có thể khôi phục trí nhớ thì cũng chỉ có thể chứng minh đoạn ký ức này đối với cậu rất quan trọng, nếu như cậu không khôi phục được trí nhớ, như vậy thì đoạn trí nhớ trước kia đối với cậu chính là không quan trọng. Tiểu tử, xem ra thân phận cậu rất đặc biệt, ta chỉ có thể nói, cậu không thể uống loiaj thuốc này nữa." Lão viện trưởng nhìn ông lão bên cạnh đang được con gái đỡ, từng bước một đi về phía sân cỏ.
"Cậu thấy ông lão kia chưa?" Phác Tuấn Hi gật đầu một cái, không rő lắm tại sao ông muốn nói với mình chuyện này.
"Năm đó ông ấy chính là một trong những người sử dụng thí nghiệm loại thuốc này, đến bây giờ ông ấy vẫn không thể nhớ ra chuyện lúc trước. Ông ấy cũng là một trong những người tham gia nghiên cứu loại thuốc này, nhưng cũng là một trong những người sử dụng thí nghiệm, mặc dù ông ấy chỉ uống có một lần, nhưng ông ấy đã mất đi tất cả trí nhớ." Mà ông, đồng dạng cũng là một trong những người tham gia nghiên cứu loại thuốc này. Ban đầu bọn họ nghiên cứu thuốc này, cũng là vì nhận được thông báo của quốc gia. Nhưng mà loại thuốc này mới nghiên cứu ra không được đến nửa tháng, đã không được phát hành trên thị trường nữa, nó đã cục y dược phát lệnh cấm.
Chương trước | Chương sau