Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 2 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 60

↓↓
Mộc Nhược Lan trở lại Cung gia, liền trở về phòng thu thập đồ của mình, bà không thể trách cung Hình Dực, nếu như là bà..., bà cũng sẽ tức giận, tức giận bà đã đẩy Tống Tâm Dao xuống cầu thang.

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Bà nhìn ra, Cung Hình Dực thực sự rất yêu Tống Tâm Dao, khi thấy sợi dây chuyền trên cổ Tống Tâm Dao, bà nhớ tới hơn hai mươi năm trước, khi bà đưa sợi dây chuyền đó cho Cung Hình Dực đã nói qua với anh, chỉ cần trao sợi dây chuyền này cho người phụ nữ mà anh yêu, chỉ cần sợi dây không rớt xuống, như vậy người phụ nữ đó, sẽ cả đời làm bạn với anh, mà Tống Tâm Dao chính là người phụ nữ đó.

"Cô, chúng ta thật sự phải rời đến biệt thự ở khu phía Tây sao?" Mới ở nơi này được một buổi tối, nhưng cô đã thích nơi này, thật không muốn đi chút nào.

Cô càng muốn trở thành nữ chủ nhân ở đây, thay thế vị trí của Tống Tâm Dao trong lòng cung Hình Dực.

“Cháu trở về phòng dọn dẹp một chút đi, cũng nên về nhà, lần này cháu cùng ta ra ngoài, vốn chính là đưa ta đi tới đây, hiện tại nhiệm vụ cũng đã hoàn thành, vậy thì trở về đi thôi!" Mộc Nhược Lan ban đầu là cho rằng Tống Tâm Dao chỉ bởi vì một chút mục đích gì đó mà gả cho Cung Hình Dực, giữa hai người bọn họ căn bản cũng không có tình yêu.

Nhưng mà hiện tại bà chân chính phát hiện, bà sai lầm rồi, hai người bọn họ thật sự yêu nhau, bà căn bản là không thể tách hai người bọn họ ra.

"Cô, thật vất vả mới tới thành phố O một chuyến, cháu muốn chơi thêm mấy ngày nữa mới trở về." Nếu đã như thế này, cô cũng không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn đi về phòng thu dọn đồ đạc, dù không muốn đi thế nào vẫn phải đi chứ không đến lúc đó bị đuổi ra ngoài thì thật khó coi.

Nhìn đồng hồ, trở lại trong phòng, lấy quần áo tối hôm qua còn chưa thu thập xong bỏ vào trong túi. Len lén đi ra khỏi phòng, cô nhìn chung quanh, phát hiện không có người nào ở đây, nhanh chóng chạy tới lầu ba, thấy một căn phòng cửa cũng không có khóa, nhìn chung quanh, thấy không có người liền len lén đi vào. Vừa vào nơi đó, cô liền sợ ngây người, nơi này chính là một phòng thay quần áo vô cùng rộng lớn, tất cả quần áo bên trong đều là hàng hiệu. Lại tiến vào một chút, tất cả trang sức đeo tay đều bày ở phía trên.

Cô chọn ra những thứ mình yêu thích, bỏ vào trong túi. Lại lấy thêm hai cái đồng hồ cũng bỏ vào trong túi, tin tưởng những thứ này có thể đổi lấy thật nhiều tiền, coi như ở chỗ này lấy cái gì, cũng phải lấy ít đồ đi ra ngoài mua.

Ít nhất cũng sẽ không thiếu cái gì, chỉ tiếc là không có cách nào lấy được nhiều quần áo. Túi quá nhỏ, nhiều quần áo xinh đẹp như vậy, căn bản là không bỏ vào được.

Xem ra cô phải len lén tìm một thời gian thích hợp tới đây lấy vài món mới được.

"Tiểu thư, cô ở nơi nào? Mới vừa rõ ràng còn ở trong phòng, thế nào lập tức đã không trông thấy người?" Nghe tiếng bước chân truyền đến từ phía bên ngoài, cô vội vàng trốn vào phía sau hàng quần áo.

Thấy âm thanh đã cách xa, lúc này mới đi ra giữa gian phòng, xem một chút chung quanh không có ai, mới an tâm bỏ đi ra ngoài.

"Cháu ở chỗ này làm cái gì?" Mới vừa đi không xa, liền nghe thấy sau lưng chuyển tới giọng nói của Mộc Nhược Lan.

"Cô, thì ra là cô ở nơi này a! Không phải là cháu muốn đi lên đây tìm cô i sao?" Thật là dọa cô giật mình, cho rằng có người phát hiện cô trộm đồ rồi chứ.

"Cháu thu dọn xong rồi sao?" Mộc Thanh Thanh gật đầu một cái.

"Nếu thu thập xong, vậy thì đem đồ xuống dưới, chúng ta đi thôi." Mộc Thanh Thanh gật đầu, liền đi xuống lầu lấy hành lý của mình, cất trang sức đeo tay vào trong một chỗ bí mật. Ít nhất sẽ không để cho có nhát hiện, vậy là được rồi.

"Không phải đã dọn dẹp xong rồi sao? Tại sao vẫn chưa ra." Mộc Nhược Lan thấy nửa ngày cô vẫn chưa xuống lầu, lại chạy tới.

"Không có, chỉ là một ít đồ rớt ra, phải bỏ vào." Thu dọn xong, kéo rương hành lý đi ra khỏi phòng, trên đất lại rớt ra một sợi dây chuyền mới lấy từ trên lầu xuống.

Khi người làm vào dọn dẹp phòng, liền thấy sợi dây chuyền kia, lập tức giao cho quản gia, quản gia vội lên lầu kiểm tra một hồi, quả nhiên thiếu đi rất nhiều dây chuyền, còn có hai chiếc đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ.

Ông tính lập tức báo cho Cung Hình Dực, nhưng mà hiện tại Cung Hình Dực vẫn còn ở trong bệnh viện chăm sóc Tống Tâm Dao, có thể cũng không có thời gian dư thừa đi trông nom những chuyện này, không thể làm gì khác hơn là đem chuyện này tạm thời nán lại.

Tất cả đều chờ Cung Hình Dực cùng Tống Tâm Dao trở lại rồi hãy nói.

*

Ngủ hai ngày hai đêm, Tống Tâm Dao rốt cuộc cũng tỉnh, Cung Hình Dực coi như cũng bớt được chút lo lắng.

"Dao Dao, em cảm thấy như thế nào?" Cung hình Dực lo lắng hỏi.

"T oàn thân đau nhức, còn có. . . . . ." Hạ thân của cô cũng rất đau, giống như bị xé rách .

"Còn có cái gì? Nếu như nơi nào đau nhất định phải nói." Cung Hình Dực nắm tay cô. Anh đã căn dặn tất cả mọi người trong bệnh viện, không để cho cô biết chuyện sinh non.

"Phía dưới rất đau!"

"Không có chuyện gì! Bác sĩ nói là từ trên lầu rơi xuống nên bị thương, hai ngày nữa sẽ tốt hơn thôi." Cung Hình Dực chỉ có thể chăm sóc cô thật tốt.

"Em nhớ được bọn họ có nói tới đứa bé, không phải là em mang thai chứ? Nhưng mà sao lại không có?" Trước khi hôn mê cô đã nghe thấy bác sĩ nói, đứa bé không cứu được.

Là cô lại mang thai, mà khi ngã từ trên cầu thang xuống, cũng làm mất luôn đứa bé sao?

"Không có, em nghe lầm, là bác sĩ sát vách nói người phụ nữ kia sảy thai." Anh không muốn làm cho cô đau lòng, không muốn nhìn thấy sự bi thương của cô.

"Có thật không?" Cung Hình Dực gật đầu một cái.

"Có đói bụng không, ăn chút cháo đi, là mẹ nấu cho em đó." Triệu Tâm Nguyệt hai ngày nay lại ngày ngày đưa cháo tới cho cô.

"Là mẹ em nấu sao?" Cung Hình Dực lại gật đầu, cô vẫn nhớ mùi vị ở nhà.

"Ăn cháo này em chắc chắn là mùi vị của mẹ làm."

"Ăn ngon không?" Cô gật đầu một cái, tiếp tục đút cho cô ăn.

"Ăn ngon thì ăn nhiều hơn một chút, nhanh chóng có thể khỏe lại rồi!" Tống Tâm Dao gật đầu, ăn cháo anh tự mình đút cho cô.

Nhưng mà đối với chuyện đứa bé này, cô vẫn còn có chút hoài nghi. Lúc hôn mê, ở trong giấc mộng hỗn loạn cô nhìn thấy một đứa bé đang vẫy tay về phía cô, tuy nhiên cô không biết, rốt cuộc nó là ai.

"Dực, anh đã bao lâu không ngủ rồi hả ?" Tinh thần của anh thật là tệ.

"Anh không sao, chỉ cần em tỉnh lại là tốt rồi!" Cô hôn mê hai ngày hai đêm, anh liền ở lại chỗ này hai ngày hai đêm, cho đến khi cô tỉnh lại.

"Anh thật là ngốc." Đưa tay khẽ vuốt ve ánh mắt của anh, mắt cũng có chút sưng lên, còn nói không có việc gì.

"Chỉ cần em khỏe lại, anh cam nguyện làm đứa ngốc." Kéo tay cô qua, ở phía trên đặt xuống một nụ hôn, cực kỳ dịu dàng.

"Anh ngủ một lát đi!" Nhìn anh không có một chút tinh thần nào cô rất đau lòng.

"Không ngủ, cùng em tâm sự đi!" Cung Hình Dực sợ sau khi mình ngủ, những y tá kia đi vào sẽ nói lỡ miệng.

"Ngủ đi! Hiện tại toàn thân em đau nhức, sẽ không chạy đi đâu, tựa vào chỗ này ngủ một lát đi!" Tống Tâm Dao đang ôm mặt anh, thực sự chỉ hi vọng anh ngoan ngoãn đi ngủ, lấy lại chút tinh thần.

"Vậy em hãy nói chuyện với anh đi, đã hai ngày không được nghe âm thanh của em rồi, vậy mà em cũng không nói chuyện với anh một chút sao. Cùng anh hàn huyên một chút đi, được không?" Anh thật sợ, sau khi mình ngủ sẽ có người tư tưởng xấu chạy tới nói với cô chuyện sinh non.

"Được rồi! Anh muốn nói chuyện gì nào?" Cô thật không hiểu rõ, thế nào anh lại lập tức muốn cùng tán gẫu với cô, nhìn đôi mắt sưng đỏ của anh, cô thật sự rất đau lòng.

"Vợ, em có giận mẹ không? Trách bà đã đánh em? Trách mẹ đã đẩy em từ trên lầu xuống không?"Anh muốn biết, Tống Tâm Dao nghĩ như thế nào?

"Rất vô ích, nếu chuyện đã xảy ra, em cần gì phải giận mẹ chứ? Mẹ cũng chỉ là muốn có một nàng dâu tốt, có thể chăm sóc cho anh thật tốt, yêu mến anh, có đúng không?" Nhìn Cung Hình Dực, cô nói ra ý nghĩ trong lòng, cô thật sự cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới trách bà.

Đây vốn là chuyện đã xảy ra, coi như bà chưa từng làm như thế, có thể cô cũng chưa ngã xuống lầu, nhưng tất cả đều đã xảy ra, cho dù trách ai cũng không thể vãn hồi tất cả!

"Bà xã, thật là quá ngốc!"

"Không phải chính anh yêu thích em ngu ngốc sao?" Tống Tâm Dao vuốt nhẹ mặt Cung Hình Dực, nhẹ nhàng cười.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Ngọng nước mắm

Ngọng nước mắm

Hai đứa yêu nhau chắc không ai trong xóm trọ biết, mọi người vẫn thấy nó gọi anh

24-06-2016
Không thể nói yêu em

Không thể nói yêu em

Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao

23-06-2016
Gái già

Gái già

Kim ngồi phịch xuống giường sau khi đi dự đám cưới của một người bạn cùng phòng.

30-06-2016
Yêu thêm lần nữa

Yêu thêm lần nữa

Ngày chủ nhật... Điện thoại reo. Một dãy số không có trong danh bạ. Ngạc nhiên và do

01-07-2016
Cá nhỏ ngược dòng

Cá nhỏ ngược dòng

18 tuổi con đi, quên câu hỏi hôm nào mẹ bỏ ngỏ nơi trụ đá bến sông, mười năm sau

28-06-2016
Không thể nói yêu em

Không thể nói yêu em

Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao

23-06-2016
Mưa cuối mùa

Mưa cuối mùa

Đó là ngày mưa dài giăng phố cổ. Con đường Hà Nội nhòe theo lối. Nguyên đếm từng

01-07-2016

XtGem Forum catalog