Polaroid
Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 120 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 57

↓↓
"Triệu Tâm Nguyệt." Cao Cầm Nhã nhớ rất rõ ràng, chính cô cũng không có nhớ lầm, bà ấy càng không thể nào sẽ lừa gạt mình, hơn nữa bà ấy còn biết chuyện của mẹ cô.

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Có cái gì chứng minh bà chính là chị của mẹ tôi sao?" Cô đã xem qua hình chị của mẹ khi tưởi còn trẻ, cũng chính là ở trong những tư liệu kia thu thập được.

Triệu Tâm Nguyệt đưa tấm hình đã từng đưa cho Cao Hùng xem qua trước mộ, giao cho Cao Cầm Nhã.

"Bà thật sự là dì sao?" Trong mắt Cao Cầm Nhã hàm chứa nước mắt, cô thật sự cho là, mình có thể sẽ không bao giờ nữa nhìn thấy dì ruột của mình.

"Tiểu Nhã, mọi chuyện của mẹ con dì đều biết. Lúc dì ở mộ đã gặp cha con rồi." Trong mắt Triệu Tâm Nguyệt cũng có nước mắt. Trước kia làm sao bà lại không nhìn kỹ chứ?

"Tiểu Nhã, con và mẹ con rất giống nhau." Triệu Tâm Dương rất đẹp, mà Cao Cầm Nhã cũng hoàn toàn di truyền ve đẹp từ Triệu Tâm Dương

"Dì, mẹ chết như thế nào, dì cũng đã biết rồi sao?" Triệu Tâm Nguyệt gật đầu một cái, nhưng chuyện đã qua nhiều năm như vậy, chỉ cần Triệu Tâm Dương an nghỉ vậy là tốt rồi.

"Con giúp mẹ báo thù, đuổi người phụ nữ kia đi. Nhưng là mẹ lại không về được." Triệu Tâm Nguyệt khi biết được những chuyện này, trừ đau lòng vẫn là đau lòng.

"Đứa nhỏ này, Lưu Phỉ Phỉ coi như có xấu xa đi nữa thì bà ấy cũng đã coi con như con gái ruột thịt, nuôi hai mươi mấy năm, coi như con có hận bà ấy thì bà ấy cũng là người mẹ đã nuôi dưỡng con đó! Mẹ con là một người rất lương thiện, chuyện nó thích làm nhất, chính là chuyện mà nó cho là đúng, cảm thấy phải làm như vậy mới được. Con cho rằng gần đây những chuyện con làm, là đúng sao? Dao Dao là em họ của con, coi như trước kia con không biết, nhưng mà hiện tại, con cũng nên biết đi!" Triệu Tâm Nguyệt khuyên nhủ Cao Cầm Nhã, hi vọng cô không làm ra những chuyện sai lầm nữa.

"Nhưng mà, bà ấy đã hại chết mẹ con, nếu như không phải là vì bà ta..., mẹ con bây giờ sẽ vẫn còn sống trên cõi đời này." Cao Cầm Nhã làm thế nào cũng không thể quên, cô đã gặp chuyện tai nạn xe cộ ấy rất nhiều lần, kể từ sau khi khi biết Triệu Tâm Dương là mẹ ruột của mình, mỗi đêm cô đều mơ thấy ác mộng.

Trong giấc mơ đều là cảnh Triệu Tâm Dương bị xe đụng bay. Mà ở nơi không xa, Lưu Phỉ Phỉ ôm trong ngực một đứa bé, khóc không ngừng, khóc đến tê tâm liệt phế.

"Tiểu Nhã, nếu như mẹ con còn sống, cũng không hi vọng con sẽ làm ra những chuyện như thế này. Có một số việc là do trời định, cho dù con muốn dùng cách nào để thay đổi, cũng không thể nào thay đổi được. Giống như là hai người nam nữ yêu nhau cũng vậy. Nếu như bọn họ thật sự yêu nhau thì không có bất kỳ ai có thể tách họ ra được. Cha và mẹ con chính là một ví dụ tốt nhất, mẹ con yêu cha con rất nhiều. Thật ra thì chỉ cần con suy nghĩ lại thật kỹ là có thể hiểu. Mẹ con có thể ở có thể ở cùng với cha con sau khi ông ấy đã kết hôn với một người phụ nữ khác, còn mang danh là kẻ thứ ba, len lén sống chung. Nếu như không phải là mẹ con thật sự rất yêu cha con thì đã không thể nào làm như vậy, đúng không? Cha mẹ con rõ ràng rất yêu nhau, bọn họ rõ ràng có thể ở chung một chỗ, nhưng trời cao lại làm cho bọn họ rời xa nhau, bởi vì kiếp này tuổi thọ của mẹ con chỉ có dài như vậy, nếu như không xảy ra chuyện Lưu Phỉ Phỉ cướp con đi như vậy thì cho đến lúc này mẹ con cũng sẽ không còn. Con hiểu chưa? Nếu những chuyện này, đã xảy ra, như vậy thì cứ để cho nó qua đi, mẹ con nhất định hi vọng con sẽ sống thật vui vẻ, tìm được người chân chính yêu con, có thể cho con tất cả, cho dù con có muốn sao trên trời, cũng sẽ nghĩ biện pháp hái xuống cho con, nếu như anh ta đã không thương con, con lại nghĩ cách ép người ta thì cũng sẽ không thể sống chung với nhau được. Như vậy con đã hiểu chưa?" Cầm Nhã hiểu rất rõ, nhưng mà cô lại không cam lòng, tại sao người khác được hết tất cả những điều tốt đẹp nhất, mà cô lại không thể chiếm được bất kỳ cái gì?

“Nhưng mà cháu lại không cam lòng." Cô nói thật.

"Tiểu Nhã, trên thế giới này không có cái gì là công bằng hay không công bằng, khi Thượng đế tạo ra con người cũng sẽ cho mỗi người một vận mệnh. Công bằng đều đưa đến tay mỗi người. Chỉ là điều tốt đến với con lúc này có lẽ là ít, sẽ đến trễ một chút. Còn những người khác tới sớm hơn một chút mà thôi. Như vậy đã hiểu chưa? Dì hi vọng con có thể hiểu được. Mẹ con chỉ có một đứa con gái là con, chắc hẳn bà ấy cũng hi vọng con có thể sống thật tốt, cũng sẽ không hy vọng con có nhiều tiền, xinh đẹp hơn người, chỉ cần con sống vui vẻ mà thôi. Còn con, trong khoảng thời gian này con vui vẻ sao?"

Cao Cầm Nhã lắc đầu một cái, thời gian này trôi qua không có chút vui vẻ nào. Mỗi ngày đều cảm giác mình giống như đang ở trong một cơn ác mộng vậy.

"Cho nên, con phải học cách sống thật vui vẻ, sau khi dì ra về, sẽ tìm Dao Dao và Hình Dực nói chuyện, để cho bọn nó không tố cáo con lên tòa án, như vậy, con cũng có thể sớm được ra ngoài." Lúc này, Cao Cầm Nhã lại lắc đầu một cái.

"Dì, dì không cần phải đi tìm bọn họ đâu, Thượng Đế khi tạo ra mỗi người, cũng đã xét đến tất cả công bằng, phân phát đồng đều cho chúng ta, chỉ là tới sớm hay muộn thôi. Có lẽ với cháu là tới trễ một chút, vô luận là nghèo khó hay là phú quý, người sống trên thế giới này, vui vẻ mới là quan trọng nhất, có lúc thấy những người nghèo kia, trên mặt bọn họ luôn là nụ cười ngây thơ xinh đẹp. Cháu đã từng hy vọng dường nào có thể giống như bọn họ, bọn họ có thể sống cuộc sống vui vẻ hạnh phúc như vậy, có thể tìm được cuộc sống vui vẻ thuộc về bọn họ dù có bần cùng khốn khổ. Hiện tại con phải ở đây, mặc dù có phải đợi bao lâu, cháu cũng chấp nhận, cháu thật sự biết mình sai lầm rồi. Ở chỗ này có lẽ không hoa lệ như thế giới bên ngoài, không hào hoa như thế giới bên ngoài, không thể nhìn thấy những cảnh đẹp bên ngoài. Nhưng mà cháu sẽ ở đây học, học cách tìm kiếm vui vẻ trong bình thản. Đợi đến khi cháu được ra ngoài, cháu sẽ không còn là Cao Cầm Nhã trước kia nữa, cháu sẽ trở thành một Cao Cầm Nhã hoàn toàn mới, sống cuộc sống mới thật vui vẻ." Triệu Tâm Nguyệt gật đầu một cái, ôm Cao Cầm Nhã vào trong ngực.

Cô rốt cuộc đã hiểu rõ, cái cô thiếu hụt chính là tình thân, thật ra thì những thứ cô muốn cũng không nhiều, chỉ là muốn một chút xíu ấm áp mà thôi.

Cao Cầm Nhã lần đầu tiên cảm giác, được ôm vào trong ngực thì ra có thể ấm áp như vậy, có thể thư thái như vậy, lần đầu tiên cô cảm thấy tình thân thật vĩ đại.

"Dì, Dao Dao đã sinh rồi sao?"

"Sinh rồi, sinh được một bé gái xinh xắn, chờ Dao Dao hết cữ, dì sẽ bảo Dao Dao đưa Điềm Điềm ghé thăm con một chút. Hai chị em con, cũng đã gặp mặt vài lần, nhưng trước kia lúc gặp mặt, có lẽ cũng không vui vẻ gì. Nhưng lần này dì thật sự hi vọng, hai chị em có thể có quan hệ tốt hơn. Dì tin tưởng mẹ con trên trời có linh thiêng, nhìn thấy bộ dáng hiện tại của con, cũng có thể an tâm." Vỗ vỗ lưng Cao Cầm Nhã, Triệu Tâm Nguyệt cười vui vẻ, thật ra thì chỉ cần tìm cho nó một con đường, là nó có thể tự mình đi ra được thôi.

"Hết giờ thăm nom rồi" Một viên cảnh sát đi tới, thấy hai người bọn họ ôm nhau, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Cao Cầm Nhã cười. Trước kia anh chỉ nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo của cô, nhưng bây giờ mới là lần đầu tiên nhìn thấy Cao Cầm Nhã cười.

"Dì, dì về đi! Giúp con nói lời xin lỗi với Dao Dao! Còn cả Cung Hình Dực nữa." Cao Cầm Nhă buông lỏng Triệu Tâm Nguyệt ra, nụ cười trên mặt vào lúc này giống như gió mùa xuân, thổi tới trên mặt ấm áp và thoải mái.

"Được! Có thời gian dì sẽ tới thăm con nữa, sẽ mang đến đồ ăn ngon cho con." Ở trong này, đồ ăn nhất định không tốt, bà vẫn nên mang một chút thức ăn đến cho cô thì hơn.

"Dì, cháu muốn ăn mì của Dao Dao làm, nghe người làm của nhà họ Cung nói ăn rất ngon!"

"Được! Chờ Dao Dao hết cữ, dì nhất định để nó làm cho cháu! Dì đi về trước đây!" Triệu Tâm Nguyệt lúc này mới buông Cao Cầm Nhã ra. Cho dù không muốn như thế, bà cũng vẫn phải rời đi, lần này đến đây cũng không uổng phí, ít nhất là đã khiến Cao Cầm Nhã hiểu ra rất nhiều điều.

Cao Cầm Nhã đi theo cảnh sát, trở lại phòng đơn của mình, thế nhưng lại đột nhiên ngừng lại.

"Anh cảnh sát!" Cô đột nhiên nói với người cảnh sát dẫn mình đi vào. Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện kể từ khi đến đây.

"Chuyện gì?"

Tằng Tử Kiêu không biết tại sao cô lại đột nhiên nói chuyện với mình.

"Tôi nghĩ, về sau tôi có thể không cần ở trong phòng đơn nữa, ở chung với mọi người là được rồi!" Lời của cô..., khiến cho người cảnh sát đứng bên cạnh giật này mình. Khi mới vừa vào đây, cô vẫn luôn la hét vì sao đột nhiên lại muốn ở cùng với những người khác?

"cô quyết định rồi sao?" Cao Cầm Nhã gật đầu một cái. cô phải học cách chung sống với mọi người. Trước kia cô ở đây đơn độc một mình, hiện tại cô phải học được cách sống chung.

"Được rồi!" Mặc dù trong khoảng thời gian ngắn, Tằng Tử Kiêu cũng không có biện pháp tiếp nhận sự thay đổi của cô, nhưng mà đây cũng là một chuyện tốt, anh cũng nên vì chuyện này mà vui mừng.

"Cám ơn!" Tằng Tử Kiêu đưa Cao Cầm Nhã vào một phòng giam khác. Nếu như là trước kia, cô nhất định sẽ không đến đây. Những người đó lần trước đều bị cô mắng một trận,nếu như cô trở về đó khó có thể đảm bảo là họ sẽ không đánh cô một trận.

"Anh cảnh sát!" Tằng Tử Kiêu đang muốn xoay người rời đi. Cao Cầm Nhã lại gọi anh lại.

"Còn có chuyện gì sao?" Tằng Tử Kiêu không hiểu, rốt cuộc cô còn có chuyện gì.

"Có thể nói cho tôi biết, anh tên gì không?" âm thanh của cô ở nửa câu sau đột nhiên nhỏ đi một chút.

"Hả...." Tằng Tử Kiêu chưa kịp phản ứng.

"Anh tên là gì?" cô lặp lại một lần nữa, nụ cười trên mặt vẫn không giảm.

"Tằng Tử Kiêu." Cao Cầm Nhã cười cười với anh.

"Cám ơn!" Trong khoảng thời gian này, chỉ cần có người tới tìm cô, đều là anh đưa cô ra ngoài gặp họ. Hình như những người khác không dám đến gần cô. Đối với anh, trong lòng cô ngoại trừ cảm kích, còn có một loại tình cảm mà chính cô cũng không rõ ràng lắm.

"không cần khách khí!" Anh đơn giản đáp lại một tiếng sau đó vội vàng xoay người lui ra ngoài.

"Tiểu tử, xem ra cậu có số đào hoa." Tằng Tử Kiêu mới vừa trở lại chỗ ngồi của mình, mấy tên đồng nghiệp đã bắt đầu trêu chọc.

"đi đi đi, nên làm cái gì thì làm đi!" Tằng Tử Kiêu không thèm để ý đến mấy người bọn họ, không phải chỉ có phụ nữ nói lắm chuyện thôi sao? Vì sao ngay cả đàn ông mà cũng lắm chuyện như vậy?

"Nhìn xem, còn xấu hổ này!" Đồng nghiệp bên cạnh thấy anh có chút kỳ cục, tiếp tục trêu đùa.

"Đúng này! Chỉ là cô ấy cũng không tệ, hôm nay có thay đổi thật lớn. Lại có thể biết tự động yêu cầu sống cùng mọi người trong phòng giam." Trước kia, ánh mắt của cô ấy vẫn luôn lạnh lẽo, hại bọn họ cũng không dám đến gần. Nhưng mà cô ấy thật sự là mỹ nữ tuyệt đối là mỹ nữ. Ngay cả mấy nữ cảnh sát trong trại giam này cũng không ai có thể so sánh với cô ấy.

"Đúng vậy! Thấy cô ấy cười. nói thật ra thì khi cô ấy cười lên cũng tương đối dễ gần. Khi mới vào trại giam này, có ai dám đến gần cô ấy chứ." Anh ta cũng chỉ có gặp cô có một lần, đã bị sợ không dám gặp nữa. May mắn là có Tằng Tử Kiêu đội trưởng của bọn họ.

"Hôm nay cô ấy gặp ai vậy? Người này hình như có ảnh hưởng rất lớn đến cô áy." Tiểu Lư vẫn tương đối tò mò chuyện này.

"Hình như là dì của cô ấy! nói với cô ấy rất nhiều chuyện. Có thể cảm nhận thấy được rằng cô ấy là người thiếu thốn tình cảm gia đình." Cảm giác đầu tiên mà cô ấy để lại cho anh, chính là cảm giác thiếu thốn tình cảm của những người thân yêu. Bình thường khi Cao Hùng đến, hình như cũng không nói gì nhiều đã rời đi, mỗi lần nói đều là một chút chuyện tiền bạc. Đối với cô ấy căn bản cũng không có bất kỳ trợ giúp nào, chỉ làm cho cô ấy càng thêm phiền não.

"Ồ! Tôi thấy cô ấy còn thiếu ít tình yêu. Đội trưởng, dù sao anh cũng độc thân, tôi cảm thấy hai người có thể đấy." Tiểu Dương đứng bên cạnh nói.

"Muốn làm sao đây? Trở về cương vị của mình đi, nếu như không có việc gì làm thì tất cả đều chạy mười vòng rồi trở lại đây cho tôi." Bọn họ đều không để người đội trưởng như anh đây trong mắt, đội trưởng không phát uy, cho dù anh là mèo bệnh sao?

"Tôi còn có chuyện! Tôi đi trước!" không đến mấy giây, tất cả cảnh sát vừa đứng ở đây đều nhanh chóng tản đi không có một bóng người. Thế nhưng anh lại không tự chủ được ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Cao Cầm Nhã ở trong phòng giam kia.

Cao Cầm Nhã ngồi bên trong phòng giam, nghe đối thoại của bọn họ, chỉ nở nụ cười nhạt nhòa. Người tên Tăng Tử Kiêu này thật sự không tệ. Mấy ngày nay nếu như không có anh, cô sẽ càng cô đơn hơn.

Hảo cảm đối với anh lại tăng lên nhiều.

Nhìn sang bạn cùng phòng, tất cả đều đang nhìn cô. cô cũng mỉm cười nhìn bọn họ, vào lúc này, cô cười cực kỳ thân thiện, sao với Cao Cầm Nhã trước kia thật sự là khác biệt một trời một vực. Chỉ là không biết, cô đã thật sự thay đổi hay chỉ là giả mà thôi?.

Tại nhà họ Cung. . . . . .

"Cái gì? Mẹ, mẹ nói Cao Cầm Nhã là con gái của dì nhỏ sao, là chị họ của con?" Tống Tâm Dao cảm thấy chuyện này đến thật bất ngờ.

Hơn nữa, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý một chút nào. Khi mới vừa bắt đầu quen biết, quan hệ, cảm giác đối cới Cao Cầm Nhã cũng không tốt lắm, nhưng bây giờ nghe được tin tức cô ấy lại là chị họ của mình, cô thật sự không dám đi tin tưởng, Cao Cầm Nhã sẽ là chị của cô.

"Ừ! Mẹ cũng mới biết từ hôm qua!" Triệu Tâm Nguyệt nhớ tới người em gái đáng thương của mình, trong lòng liền khó chịu.

Ngay cả khi nó chết, người làm chị như bà, cũng không ở bên cạnh, để cho một mình nó đơn độc rời khỏi trần thế như vậy.

"Mẹ, mẹ đã điều tra rồi sao?" Tống Tâm Dao cảm thấy chuyện này vẫn nên điều tra rõ ràng thì tốt hơn.

"Chẳng lẽ mẹ lại đi nói dối con sao? Tiểu Nhã, nó rất giống với dì Tâm Dương, thật sự rất giống, căn bản là từ một khuôn đúc ra." Nếu như không phải bởi vì dáng dấp hai người bọn họ thật sự rất giống nhau bà cũng sẽ không khẳng định hai người bọn họ người là mẹ con như vậy.

Những chuyện mà bà không hỏi, Cao Cầm Nhã đều đã hỏi lại bà rồi.

"Thiên hạ rộng lớn, nhiều người giống người như vậy, chúng ta vẫn nên điều tra lại thì hơn!" Cung Hình Dực cũng có chút lo lắng, nếu như là nhận lầm thì quá tốt!

"Con có biết, vì sao mẹ biết Cao Cầm Nhã là chị họ của con không?" Tống Tâm Dao lắc đầu một cái, Triệu Tâm Nguyệt đem tất cả chuyện đã xảy ra ở nghĩa trang ngày hôm qua kể lại cho mọi người nghe.

"Nếu là như vậy thì không thể sai được rồi!" Về chuyện tình lần này, thật đúng là có quá nhiều sự tình cờ, nhưng mà Triệu Tâm Nguyệt đã tìm và gặp được họ ở mộ, xem ra đã được xác nhận rồi.. Cao Cầm Nhã vẫn có quan hệ với nhà họ Tống. Chỉ là, nếu như mà biết rõ sớm hơn một chút cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy!

"Hình Dực, Dao Dao!" Cung Thiên Kích cầm lịch vạn niên đi tới, phía trên có vài chỗ đã được ông dùng bút đỏ đánh dấu.

"Ông nội! ( Ông nội! )" Hai âm thanh đồng thời vang lên!

"Ừ! A. . . . . . Thông gia, bà cũng ở đây à! Lần này thì tốt rồi!" Cung Thiên Kích nhanh chóng đi tới bên cạnh Triệu Tâm Nguyệt, cầm lịch vạn niên, nói với bà: "Thông gia, bà xem lịch đi, phía trên này là mấy ngày tôi chọn, đều là những ngày rất thích hợp kết, chúng ta cùng ngồi xuống chọn một ngày lành tổ chức hôn lễ cho hai đứa nó, đừng kéo dài thêm nữa, tôi thật sự sợ lại xảy ra chuyện gì nữa!"

"Ông nội!" Cung Hình Dực không biết nói gì, ông đang lo lắng sẽ gặp chuyện không may, hay là ước gì gặp chuyện không may thế!

"Hai người các con đó! Đính hôn lần đầu tiên, không thành, lần thứ hai thì ở đau nhảy ra một người phụ nữ phá đám. Kết hôn đi! Nếu không thì chưa tổ chức hôn lễ, con đã làm vợ chưa cưới tức giận mà bỏ chạy rồi! Ông không hi vọng lần sau lại xảy ra chuyện như vậy nữa! Chờ Dao Dao hết cữ rồi thì mau tổ chức đi. Lão già như ông đây cũng sẽ an tâm!" Cung Thiên Kích thật sự không yên tâm. Nếu như còn tiếp tục như vậy, ông sẽ không chịu nổi nữa!

"Ông chọn đi!" Cung Hình Dực cũng lười quan tâm. Hiện tại, Tống Tâm Dao đã ở bên cạnh anh, kết hôn sớm một chút cũng tốt. Chỉ hi vọng là tháng cữ trôi qua thật nhanh, như vậy có thể cô sẽ không nghĩ đến chuyện trở về.

"Dao Dao, có đói bụng không?" Anh quan tâm hỏi Tống Tâm Dao, mà hai người Triệu Tâm Nguyệt và Cung Thiên Kích đang ngồi ở trong phòng bọn họ xem ngày.

"Hình Dực, anh thật sự dự tính là khi em vừa hết cữ sẽ liền kết hôn sao?" Còn khoảng mười ngày nữa là đứa bé đầy tháng, cô cũng hết cữ rồi.

"Em xem, ông nội rất nóng lòng!" Cung Hình Dực thật ra thì cũng rất sốt ruột.

"Nhưng. . . . . ." Cô nhớ bác sĩ đã nói qua, sau khi hết cữ, còn phải tu dưỡng hai tháng, mới có thể sinh hoạt vợ chồng.

"Nhưng mà cái gì?" Cung Hình Dực đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, thấy cô hình như có gì muốn nói.

"Nhưng. . . . . ." Cô rất ngượng ngùng, không thể nói ra khỏi miệng, chuyện này nếu như vừa nói ra khỏi miệng, Cung Hình Dực nhất định sẽ suy nghĩ nhiều .

"Nói đi!"

"Chính anh tự mình đi hỏi bác sĩ ấy!" Cô cúi đầu đỏ bừng cả mặt.

Cô muốn một hôn lễ hoàn chỉnh, mà không phải vào lúc này. Mọi người đều nói một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, nếu như đêm tân hôn, không thể đầy đủ, trong lòng cô cứ có cảm giác, sẽ lưu lại chút gì đó thiếu thiếu.

"Em trực tiếp nói với anh là được rồi, cần gì phải phiền phức chạy đến bệnh viện hỏi bác sĩ chứ. Anh sẽ không cười em, được không?" Cung Hình Dực hình như cũng có thể đoán ra một chút, nhưng lại không biết đến cùng là chuyện gì.

"Anh hứa không? Không cho cười em!" Cung Hình Dực gật đầu một cái, Tống Tâm Dao lúc này mới ghé vào lỗ tai anh nói nhỏ mấy câu sau đó lại cúi đầu.

"Thật?" Tống Tâm Dao gật đầu một cái, ôm lấy Điềm Điềm đang tỉnh lại.

"Ông nội, hôn lễ định vào ngày mười tám tháng sáu đi!" Cung Hình Dực cũng không muốn, đến đêm tân hôn lại không thể động phòng với vợ của mình.

"Tại sao? Chúng ta vốn đang tính toán định ngày mùng tám tháng sau mà." Cung Thiên Kích không hiểu, không phải nó nói để cho ông tự chọn sao? Thế nào lập tức đã quyết định rồi.

"Ông quên tháng sau có công ty bên Mỹ qua đây sao, có thể sẽ không sắp xếp được thòi gian đâu!" Chỉ cần anh muốn, cũng sẽ không không có thời gian. Nhưng mà bây giờ anh muốn, có một hôn lễ hoàn chỉnh.

"Được rồi! Cháu cũng đã quyết định như vậy, thì đến mười tám tháng sáu đi! Nhưng mà, trong lúc này, tốt nhất cháu không cần phải đi làm. Nếu như có chuyện gì xảy ra thì không hay đâu!" Trái tim của ông sẽ không chịu nổi một lần giày vò như vậy nữa. Nếu như tiếp tục như vậy ông có thể cũng sẽ bồi thêm cái mạng già của mình.

"Yên tâm đi!" Anh tin tưởng sẽ không còn có bất cứ chuyện gì xảy ra với bọn họ nữa.

"Chúng ta đi xuống trước, Dao Dao con nghỉ ngơi cho tốt, nếu như muốn ăn cái gì thì nói với mẹ, mẹ sẽ làm cho con." Mấy ngày ở cữ này là quan trọng nhất, nếu như có một chút xíu sơ xuất gì, sẽ lưu lại bệnh cho sau này.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử là một truyện võng du được đăng tải miễn phí tại KhoTruyenHay.Gq

19-07-2016 105 chương
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Tạm biệt tình đầu

Tạm biệt tình đầu

Giới thiệu: Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi

09-07-2016 1 chương
Sai lầm của quạ

Sai lầm của quạ

Từ trên mỏm núi cao có con đại bàng lao xuống cắp một con cừu non bay đi. Một chú

24-06-2016
Chiếc chăn máu

Chiếc chăn máu

Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. "Vệ tinh" xung quanh cô nhiều không kể xiết,

30-06-2016
Vệt máu

Vệt máu

- Tại sao lại có vệt máu khô ở đây? – Trúc buột miệng. - Mẹ ơi... Vai con gái run

29-06-2016
Khi tình đã cạn

Khi tình đã cạn

Vợ chồng thằng bạn lấy nhau được 10 tháng thì xảy ra xích mích rồi chia tay. Trong

23-06-2016
Hồng nhan bạc phận

Hồng nhan bạc phận

Chưa đầy 16 tuổi em đã rực rỡ như một bông hoa nở sớm. Em không giống các bạn trang

29-06-2016
Em yêu anh, phẩy!

Em yêu anh, phẩy!

Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người

30-06-2016
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Mời bạn cùng đọc truyện huyền huyễn Dưỡng Thú Thành Phi tại website thichtruyen, nhớ

24-07-2016 199 chương