XtGem Forum catalog
Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường

Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 10
5 sao 5 / 5 ( 29 đánh giá )

Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường - Chương 07

↓↓
Bên ngoài phòng đợi của sân bay, Nhan Cát Tường nhìn bảng giờ giấc treo ở đại sảnh, rồi lại nhìn nam nhân bên cạnh đang uống cà phê trong quán cà phê lộ thiên.

So với những người trong phòng đang lo lắng chờ máy bay hạ cánh kia, nam nhân trước mắt này lộ ra vẻ vô cùng nhàn nhã như đi chơi, nhàn nhã đến mức quả thực không giống như tới đón máy bay, mà giống như đặc biệt tới nơi này thưởng thức cà phê.

“Ngươi thật sự xác định ngươi tới đón máy bay?” Cô hoài nghi liếc nhìn đối phương nói.

“Nếu không ngươi cho rằng ta không có chuyện gì làm chạy tới nơi xa xôi này” Cầm lấy tách cà phê trong tay, Phí Ôn Đình ưu nhã uống một ngụm.

bạn đang xem “Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cao quý!

Trong đầu Nhan Cát Tường hiện lên cái từ hình dung này. Nếu như không phải tính cách hắn còn phải xen xét lại, chỉ bề ngoài cùng cử chỉ mà nói, hắn tuyệt đối đủ điều kiện trở thành bạch mã hoàng tử trong mắt nữ nhân.

“Ngươi đang suy nghĩ gì?” Cô xuất thần, khiến cho hắn nhíu mày hỏi.

“Ngươi.” Cô vô thức nói, cho đến khi lời đã ra khỏi miệng, mới kịp phản ứng mình nói cái gì.

“Ngươi đang nghĩ tới ta?” Gương mặt vốn còn đang chảy dài trong nháy mắt chuyển thành nở nụ cười, Phí Ôn Đình tâm tình vô cùng tốt nhìn Nhan Cát Tường.

Vốn muốn phủ nhận, nhưng khi nhìn đến hắn lộ ra nụ cười như thế, cô vẫn là thuận theo tâm ý, đàng hoàng gật gật đầu, dù sao, mới vừa rồi cô nghĩ trong đầu đích thực là liên quan đến hắn.

Phí Ôn Đình lướt tay qua mặt bàn, cầm tay của đối phương, ngón tay thon dài, nhẹ nhàng ma sát bàn tay mang vòng tay trắng tinh của Cát Tường, “Cát Tường, ta thích ngươi nghĩ tới ta.” Thanh âm của hắn mang theo một chút ngọt ngào cùng nụ cười.

Vừa mê người, vừa đáng yêu.

Hắn như một hoàng tử hay thay đổi, dung mạo trước sau bất đồng. Theo tâm tình bất định mà biến hóa các loại diện mạo.

Trong nháy mắt, lòng của cô có một chút cảm giác rơi vào tay giặc, rơi vào tay giặc khi hắn tươi cười ôn nhu như vậy.

“Cát Tường, sau này, ngươi chỉ cho nghĩ tới chuyện của ta.” Thanh âm của Phí Ôn Đình tiếp tục từng giọt từng giọt truyền vào tai cô, đến trong đầu cô.

Chỉ nghĩ chuyện của hắn? “Ta…”

“Được không?” Hơi thở như hoa, loại thanh âm hoa lệ, như thì thầm nỉ non.

Chuyện như vậy, làm sao có thể đáp ứng! Không được, phải từ chối, từ chối! Cô ở trong lòng lớn tiếng nói.

“Được không? Cát Tường…” Thanh âm như lưới, bao phủ tất cả thần kinh của cô, mà trên mặt hắn là nụ cười cùng mong đợi, làm cho cô không nỡ dời mắt.

“… Được.” Lời nói, cứ như vậy thốt lên (hố hố, nói mà)

Sau đó một giây, Nhan Cát Tường ngay sau đó muốn ôm đầu ai oán.

Trời ạ! Cô vừa nói cái gì! Muốn chết, muốn chết, cô rõ ràng không muốn nói như vậy a!

“Thật tốt!” Trên mặt của hắn, có một loại thỏa mãn cô chưa bao giờ nhìn thấy, “Sau này, ta cũng chỉ nghĩ đến chuyện của Cát Tường.” Hắn kéo tay cô, tới bên môi của mình, giống như lễ nghi cung đình, trịnh trọng ở trên lưng bàn tay cô ấn xuống một nụ hôn.

Lời nói vừa rồi có chút ít, giống như thề thốt, giống như hứa hẹn.

Mà nụ hôn của hắn, giống như một loại minh chứng.

Lòng của cô thẳng thắn nhảy lên một cái, mạnh mẽ đến mức ngay cả cô cũng cảm thấy không giải thích được.

Thật là nhanh, tim đập thật là nhanh, hơi nóng, bắt đầu từ bên tai ngay sau đó lan đến toàn thân.

Mặt của cô nhanh chóng đỏ rực, mà hắn, ngắm gương mặt đỏ rực của cô, hài lòng cười.

“Ngươi…” Không được tự nhiên giật mình xoay cổ tay, Nhan Cát Tường đem tay rút về.

Phí Ôn Đình khẽ cau mày, nhưng ngay sau đó lại khôi phục như thường, nở nụ cười như cũ.

Chậm rãi buông tay, hắn cầm lấy chiếc thìa nhỏ màu bạc trên bàn, nhẹ nhàng khuấy cà phê.

Một màn vừa rồi kia giống như ảo ảnh, nếu như không phải trên khóe miệng của hắn còn nụ cười mơ hồ, cô thậm chí hoài nghi mới vừa rồi có phải ảo giác của mình hay không.

“Ngươi hôm nay tới đây đón người nào?” Cô tự tìm chuyện để nói, nghĩ lấy phương thức nói chuyện để giảm bớt không khí nặng nề kia một chút.

“Hai rất người nhàm chán.” Hắn nhẹ buông tròng mắt, nhìn cà phê trong chén đang vẽ ra một vòng gợn sóng.

“Nhàm chán?” Cô kinh ngạc, sắc đỏ trên mặt hơi thoáng tan đi.

“Bởi vì bọn họ luôn nói những lời rất nhàm chán.” Phí Ôn Đình cũng không chút để ý đáp.

Lời của hắn lại chỉ làm cho cô càng thêm nghi ngờ, “Ngươi muốn đón người, đến tột cùng là ai a?”

“Cha mẹ của ta.” Hắn nhẹ nhướng mắt, cười khanh khách ngắm nhìn cô, “Một đôi cha mẹ rất không thú vị.”

“…” Không thú vị? Nhan Cát Tường hết chỗ nói rồi. Hắn thật sự nên dùng những từ như thế này hình dung cha mẹ của mình sao?

Buổi chiều 4 giờ 20 phút, máy bay đúng lúc đã tới.

Sau đó trong những người ở phi trường, Nhan Cát Tường cuối cùng cũng gặp cha mẹ đối phương.

“A Đình a!” Người chưa thấy, tiếng đã tới, sau đó một bóng đen liền hướng Phí Ôn Đình phi tới. Vốn là, người tới dường như muốn cho người kia một cái ôm thật lớn, bất quá bởi vì Phí Ôn Đình rất “tiêu sái” tránh được, cho nên khiến đối phương trực tiếp chụp một cái vào khoảng không.

“Thiệt là, tốt xấu gì cũng phải cho ta một cái tính cảnh phụ tử gặp lại.” Phí phụ không tình nguyện thu hồi hai cánh tay, như trách cứ nhìn con.

Ưu nhã phủi vạt áo, Phí Ôn Đình thản nhiên nói: “Ta không thích.” Hắn từ trước đến giờ không thích cùng người khác đụng chạm, đối với Cát Tường là ngoại lệ.

“Ai…” Phí phụ vẻ mặt bất đắc dĩ thở dài, là hắn biết con hắn chính là đáp án này.

“A Đình, ngươi xem, đây là quà mẹ mang về cho ngươi, ngươi nhìn xem ngươi có thích hay không.” Phí mẫu cũng trên mặt kích động, chuẩn bị đem quà trong túi ngay tại đấy đưa cho con trai thưởng thức.

“Mẹ, về đến nhà ta tự nhiên có thể nhìn.” Hắn khoát khoát tay, ngăn động tác của mẫu thân lại.

“A Đình a, chúng ta đi lâu như vậy, ngươi có nghĩ đến chúng ta hay không?” Một đôi cha mẹ nhìn chằm chằm con nói.

“Nghĩ.”

“Thật sao?”

“Bởi vì ta muốn biết các ngươi rốt cuộc lúc nào mới tính trở lại tiếp quản công ty.” Phí Ôn Đình mặt không chút thay đổi nói, nhưng ngay sau đó cúi đầu nhìn thời gian trên đồng hồ một chút, lại ngẩng đầu, đối với Nhị lão trước mắt nói: “Ta đã tới đón máy bay.” Nói xong, liền xoay người, kéo Nhan Cát Tường ở một bên, hướng cửa đi tới.

A? Cứ như vậy?

Nhan Cát Tường thấy vậy sửng sốt.

Đối phương không phải cha mẹ của hắn sao? Tại sao không có một chút cảm động của thân nhân gặp lại, ngược lại lại như công thức hoá vậy?

“Đợi… đợi một chút!” Cô chợt ngừng lại thân thể kêu lên.

“Sao vậy?” Hắn ngừng cước bộ lại, xoay người lại nhìn cô.

“Như vậy là được?” Cô hoài nghi ngó ngó hắn.

“Đúng.” Hắn đương nhiên gật đầu, “Buổi tối muốn ăn gì?”

“…” Bây giờ, không phải là lúc thảo luận buổi tối ăn gì đi. Điều này cùng với tưởng tượng của cô về đón máy bay khác nhiều lắm, “Tại sao ngươi có thể đối với cha mẹ ngươi như vậy?” Vốn cho là hắn chỉ ở trước mặt mình tùy hứng, bá đạo, lấy mình làm trung tâm, không nghĩ tới ở trước mặt cha mẹ hắn cũng giống như vậy.

“Ta tại sao không thể như vậy?” Hắn kỳ quái nhìn cô hỏi ngược lại.

Cho xin đi, hắn rốt cuộc có phải người Trung quốc hay không a, ít nhất nên có đức tính truyền thống tốt đẹp a. Hai cái tay vô nắm lấy nhau hạ xuống, cô chuẩn bị cho hắn cập nhập một chương trình giáo dục thật tốt, “Đó là bởi vì…”

“Vị tiểu thư này là?” Thanh âm Phí mẫu hơi run run kích động, cắt đứt lời của Nhan Cát Tường.

“A.” Nhan Cát Tường lúc này mới nhớ ra mình chưa tự giới thiệu, “Cháu là đồng nghiệp của Đình, họ Nhan, các bác có thể gọi cháu là Cát Tường.”

“Cát Tường, ” Phí phụ mỉm cười gật đầu, “Tên rất hay.”

Tên rất hay sao? Nhan Cát Tường trong lòng rất có chút bất đắc dĩ.

Mà Phí mẫu ở một bên, thì rất chăm chú nhìn chằm chằm tay của Phí Ôn Đình cùng Nhan Cát Tường đang giao nhau ở một chỗ, sau đó dùng thanh âm run run hỏi: “Ngươi là… bạn gái A Đình sao?” Đứa con trai này của cô, từ trước đến giờ không thích cùng người khác tiếp xúc, cho nên, chủ động nắm tay đối phương, quả thực là kỳ tích. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có từ bạn gái này tương đối phù hợp tình huống.

“Bạn gái?” Nhan Cát Tường thiếu chút nữa đã bị nước miếng của mình làm nghẹn chết.

“Ta biết, A Đình nhà chúng ta tính tình đáng trách một chút, bất quá, ta tin rằng nếu như hắn thật lòng yêu một người sẽ tuyệt đối là một bạn trai rất tốt.” Phí mẫu vừa nói, nhân tiện kích động cầm tay phải rảnh rỗi của Nhan Cát Tường lên, liên tiếp đưa đưa.

Vấn đề là, bọn họ hoàn toàn không phải a! Nhan Cát Tường có chút nhức đầu muốn giải thích: “Cái kia…”

“Không nghĩ tới, trở lại, A Đình đã có bạn gái.” Phí phụ cũng tiến lên phía trước nói, “Cát Tường, không nghĩ tới bên cạnh con của chúng ta cũng có nữ nhân xuất hiện, A Đình làm phiền ngươi.” Giọng nói, mặc dù không kích động bằng Phí mẫu, nhưng nhìn ánh mắt lộ ra một loại cảm kích trong đó.

Không có… Không có lầm đi! Mặc dù hết sức không muốn đánh vỡ ảo tưởng tốt đẹp của Nhị lão, bất quá Nhan Cát Tường cảm giác mình giờ phút này vẫn là cần thiết làm sáng tỏ một chút hiểu lầm, “Ta nghĩ, các ngươi có thể là…”

“Không chỉ là bạn gái.” Lời của cô, lại một lần nữa bị cắt đứt, bất quá, lần này mở miệng chính là Phí Ôn Đình.

Ba người, sáu con mắt, thoáng chốc toàn bộ tập trung vào bóng dáng cao lớn kia.

“Cô ấy còn là vợ chưa cưới của ta.” Phí Ôn Đình đưa tay nắm trên vai Nhan Cát Tường, thanh âm rõ ràng nói: “Ta sẽ cùng cô ấy kết hôn.”

Một câu nói xong, bốn người trong lúc đồng loạt trầm mặc.

Thật lâu sau… Thật lâu sau… Sau…

“Kết hôn?” Giọng nữ chợt vang lên trong đại sảnh phi trường.

Thiên lôi a, tới đánh cô một phát đi.

Đây là lần đầu tiên Nhan Cát Tường đến dinh thự nhà họ Phí, bất quá giờ phút này cô hoàn toàn không có tâm tình thưởng thức nhà cửa xa hoa,

“Ta lúc nào nói muốn cùng ngươi kết hôn?” Thanh âm tranh chấp, to rõ mà bốc lửa. Đứng bên cạnh chiếc bàn dài trong phòng khách nhà họ Phí, Nhan Cát Tường giận dữ trừng măt nhìn người trước mặt.

“Ta nói rồi.” Phí Ôn Đình đơn giản nói.

“Ta dẫu gì cũng là người đi, ngươi có thể tôn trọng một chút ý kiến của ta hay không? Ta căn bản là chưa có đồng ý chuyện này đi.” Hắn tùy hứng đã sắp làm cho cô chịu không nổi.

“Chẳng lẽ ngươi muốn từ chối sao?” Hắn nhìn cô chằm chằm, hỏi ngược lại.

“Dĩ nhiên!” Cô không hề nghĩ ngợi đáp.

“Tại sao?” Cau mày, hắn tựa hồ không thể tiếp nhận đáp án của cô.

“Bởi vì ta cùng ngươi lúc này căn bản là không có tình yêu a.” Chẳng lẽ ngay đạo lý đơn giản này, hắn cũng không rõ sao?

“Yêu?” Trong mắt của hắn lóe lên nghi hoặc.

“Ngươi yêu ta sao? Không có phải hay không!” Nhan Cát Tường hai tay khoanh lại, nhún vai nói, “Vậy cho nên chúng ta căn bản không có khả năng kết hôn. Huống chi, chúng ta cái vốn cũng không phải nam nữ bằng hữu gì!”

“Chúng ta đang hẹn hò.” Môi Phí Ôn Đình cơ hồ kéo thẳng tắp bật ra.

“Ta căn bản là chưa có đáp ứng đi.” Hắn lúc nào mới có thể tôn trọng cô một chút a.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tạm biệt tình đầu

Tạm biệt tình đầu

Giới thiệu: Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi

09-07-2016 1 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Lời nói dối của cha

Lời nói dối của cha

Để đến hôm nay, khi đã thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Cuộc sống hối hả, vô

29-06-2016
Đêm hấp hối

Đêm hấp hối

Nhắm mắt, hít thở thật sâu, Linh cầm lưỡi dao lam đặt lên cổ tay phải... *** Linh

29-06-2016
Do you believe in love?

Do you believe in love?

Trời lạnh tanh. Em đến sớm mà anh đã ngồi đó từ bao giờ, tay cầm hờ cốc café

24-06-2016
Yêu như lần đầu

Yêu như lần đầu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyenngan "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016