Polaroid
Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni

Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 35
5 sao 5 / 5 ( 85 đánh giá )

Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni - Chương 27 - Hãy để anh yêu em

↓↓

"Bây giờ tôi sẽ gọi điện đến hủy cuộc họp cổ đông ngày mai. Các người thả cậu ta ra, như vậy là bằng lòng rồi chứ?".

bạn đang xem “Tầng phía dưới bầu trời - Hàn Ni” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Cũng coi như cô Hân đây mau lẹ".


Lão mỉm cười, chần chờ nhìn Dĩnh Hân gọi điện. Đến lúc chắc chắn rằng cuộc họp cổ đông ngày mai đã bị hủy, mới đồng ý để bọn người kia thả dây trói cho em tôi. Tay thằng bé vừa được tự do, lập tức lao về phía bọn tôi.


"Anh hai, em còn tưởng không có cơ hội gặp anh nữa". Nó thút thít nói.


"Đừng sợ, có anh ở đây rồi, không sao đâu".


Tôi trấn an nó, trong lòng lại dâng lên nỗi hoài nghi mơ hồ. Vừa định ra hiệu cho hai người cảnh vệ hộ tống Dĩnh Hân trở lại xe, đã nghe ĐOÀNG một tiếng, lão già truyền tin ôm súng pháo bắn lên trời. Tôi không ngập ngừng gì, lập tức rút súng đã thủ sẵn bên hông ra, bắn về phía lão ta. Nào ngờ vừa quay người lại đã nghe Dĩnh Hân hét lên một tiếng, sau đó ngã nhoài xuống đất.


"Gia Lạc!". Tôi thét lên với em trai mình, đoạn dùng tốc độ nhanh nhất có thể tước lấy súng trên tay nó.


Thằng bé giằng co với tôi một lúc, gằn giọng thét: "Anh Hai, anh rốt cuộc là trúng bùa mê thuốc lú gì? Chỉ có cô ta chết đi, chúng ta mới được tự do".


"Tự do một cách hèn hạ như vậy, anh không cần".


Tôi đánh thằng bé bất tỉnh, áp nó vào trong xe. Bên kia bọn người lão già nọ cũng đã manh động, liên tục bắn tới. Tôi hỗ trợ hai cảnh vệ vừa bắn đạn phòng thủ, vừa bế xốc Dĩnh Hân lên xe, phát hiện cô ấy đã trúng đạn trên vai.


"Em không sao chứ?". Tôi hỏi.


"Không sao. Không phải chỗ hiểm. Anh lái ra khỏi đây đi, bọn họ đuổi tới nữa thì khổ đấy". Hân mấp máy môi trả lời.


"Cuộc họp cổ đông ngày mai...".


"Anh an tâm, cuộc họp vẫn diễn ra như dự tính. Trước khi đi em đã gọi cho cảnh sát rồi".


Gương mặt tái xanh của Hân nở ra một nụ cười thỏa mãn, tôi bất chợt cũng bật cười. Cô gái này, cả ông trùm của tổ chức cũng dám trêu chọc được sao?


Nhưng tôi không đắc ý được lâu. Đúng lúc đó, một viên đại bắn xuyên qua cửa kính xe, nối tiếp theo đó là hàng loạt đợt bắn khác. Tôi lấy thân mình che cho Hân, vừa ra dấu cho viên cảnh vệ phóng xe đi thẳng. Bánh xe nổ tung, loạng choạng tông vào gốc cây ven đường khiến tôi đổ cả mồ hôi hột. Trận đánh này tôi suýt thua toàn diện nếu không có sự xuất hiện đúng lúc của tiếng còi cảnh sát.


Lúc tiếng súng đã yên ắng hẳn, tôi mới có thể bình tâm lại, quan sát cơ thể cô gái nằm dưới mình. Em bị thương ở vai, lẽ ra không nghiêm trọng lắm, tại sao cả người lại đầy máu như vậy?


"Hân, em bị thương ở đâu?". Tôi khẩn trương xoay người em lại, không tìm thấy vết thương, nhưng sao trong đôi mắt em lại toàn nước thế này?


"Hân...".


Tôi không gọi được nữa, cảm giác như mọi năng lượng trong cơ thể mình đều tan biến đi mất, bất lực ngã xuống cạnh em. Cánh tay em run rẩy đặt lên tấm lưng ướt đẫm của tôi. Phải đến lúc đó, tôi mới có cảm giác lưng mình ran rát.


Dĩnh Hân ngồi dậy, ôm lấy tôi, nước mắt em rơi cả lên gương mặt tôi. Tôi giương tay, muốn nói gì đó để em thôi lo lắng, nhưng chẳng hiểu sao lời cứ nghẹn lại trong cổ họng.


Bên ngoài có tiếng mọi người réo gọi nhau, tôi nghe thoáng đâu đó như tiếng ai đó đang kêu to: "Dĩnh Hân, Thiên Luân, hai người không sao chứ?".


Ôi trời. Có phải tôi sắp chết không mà lại nghe được tiếng Khải Nam thế này?


Tranh sáng tranh tối, trước mặt chập chờn bao nhiêu bóng người, tôi cũng chẳng rõ nữa. Tiếng Dĩnh Hân gào thét gì đó với những người xung quanh khiến tai tôi ù đi. Dùng hết sức mình, tôi đưa tay lên vuốt bờ má bầu bĩnh của em, đau xót gọi từng tiếng.


"Dĩnh Hân, đừng... đừng đau lòng...".


"Sao lại ngốc như vậy? Anh có thể tự mình tránh được mà. Sao lại đỡ cho em?".


Cuối cùng tôi cũng nghe được nãy giờ em đang gào thét cái gì. Có nét cười trên môi. Tay tôi chạm lên môi em, vẽ thành nụ cười.


Thật ra, tôi có rất nhiều điều muốn nói với em, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng đó, tôi mới hiểu trước đây mình đã phí phạm thời gian đến mức nào. Lẽ ra, ngay từ lần em ôm lấy tôi trong công viên đó, tôi đã phải cho em biết. Hoặc giả, cái lần chúng tôi cùng kề nhau trong bóng tối chờ Dĩnh Ngôn, hay lần em ngồi lặng lẽ cạnh tôi trong ngôi nhà ở Phuket... Vốn tôi có biết bao cơ hội, nhưng đến cuối cùng, lời thật lòng muốn nói lại chẳng thể đến tai em nữa rồi.


Ý thức tôi dần rời xa, cánh tay buông thõng xuống. Tôi giống như đang lơ lửng bay lên, cả người nhẹ bẫng, chỉ có thể giương mắt nhìn người đang gào thét ôm tôi vào lòng. Đột nhiên, tôi cảm thấy kết cuộc này cũng không phải là quá tệ.


Dĩnh Hân, thật ra anh luôn muốn được ở bên cạnh em. Trước khi gặp em, cuộc đời anh luôn là bóng tối và mùi tanh của máu. Chỉ đến khi yêu em, anh mới biết thế gian này còn có nhiều màu sắc đến như vậy. Nếu có thể, anh muốn được mãi mãi yêu em.


Cuộc đời em có quá nhiều gánh nặng, hãy để anh san sẻ giúp em. Bao nhiêu kẻ muốn hại em, sẽ có anh bên cạnh bảo vệ em, che chở cho em. Anh biết người em yêu không phải là anh, không sao, anh không quan tâm. Để một mình anh yêu em là đủ rồi.


Tiếc rằng, những lời này, anh không bao giờ có cơ hội nói với em nữa.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Đứa Trẻ Giấy

Đứa Trẻ Giấy

Câu chuyện bắt đầu bằng mẩu tin có thật được công bố trên Thông tấn xã liên hợp

19-07-2016 38 chương
Nghe bằng trái tim

Nghe bằng trái tim

"Nếu đôi tai không thể lắng nghe, hãy cảm nhận bằng trái tim" *** Alice là nhạc công

23-06-2016
Ám

Ám

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Truyện kinh dị số 1" Màn đêm bao trùm

28-06-2016
Ước mơ của mẹ

Ước mơ của mẹ

Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc

01-07-2016
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Mưa cuối mùa

Mưa cuối mùa

Đó là ngày mưa dài giăng phố cổ. Con đường Hà Nội nhòe theo lối. Nguyên đếm từng

01-07-2016
Ba phút

Ba phút

Thế đấy, với một tình bạn như thế, người ta cũng chỉ cần ba phút để làm lành

28-06-2016
Ảo ảnh

Ảo ảnh

Anh bảo anh xin lỗi, anh vẫn còn yêu tôi, anh đã lỡ vụt mất tôi. Sao anh ác độc với

27-06-2016
Cảm xúc tháng 12

Cảm xúc tháng 12

Thời gian trôi nhanh nên người cũng gấp gáp quá chăng. Hôm qua, gặp đôi bạn trẻ hỏi

30-06-2016