bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Làm gián đoạn cuộc nói chuyện giữa tôi và Diêu Khiêm Mặc là tiếng chuông di động.
Tôi đến một bên nhận điện thoại.
Là thư kí của tôi: "Lái xe họ Hồng đã về, ngay ngoài gara."
"Cám ơn."
Tôi nói xong, cúp máy, hướng phía bên ngoài.
Khi sắp đến lối vào ban công, tôi bị Diêu Khiêm Mặc gọi lại: "Vi Linh, đi gặp Lộ Tây sao?"
Tôi không trả lời, dừng một chút, tiếp tục bước.
Như địa điểm thư kí nói cho tôi, tôi rất nhanh tìm được vị lái xe họ Hồng này.
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt nghi ngờ. Tôi tự giới thiệu: "Vivi Lin" Đồng thời vươn tay, "Xin chào. Còn nhớ rõ không? Mấy hôm trước tôi có gọi điện cho ông."
Ông ta rất nhanh nhớ lại, ngay sau đó lo lắng nhìn những người xung quanh.
Những người lái xe đều tò mò nhìn chúng tôi bên này, trong đó, tất nhiên còn có người lái xe đã từng cự tuyệt 10 vạn của tôi.
Tuy vị lái xe này không đáp ứng điều kiện của tôi, nhưng tôi đã sớm đem 10 vạn chuyển vào tài khoản của ông ta, ông ta cũng không trả về - có hành vi ngầm đồng ý này, tôi không lo ông ta sẽ chạy đến nói với Hồ Hân gì đó.
Thật ra như vậy cũng tốt, ông ta sẽ không bị lương tâm cắn rứt vì bán đứng chủ, càng có được một số tiền không nhỏ.
Nhưng nếu ông ta muốn bí mật báo với Hồ Hân, tôi sẽ đem biên lai chuyển số tiền đó gửi cho bà ta, miếng cơm manh áo của ông ta sẽ khó mà giữ được.
Tôi nhìn lái xe họ Hồng, biết ông ta đang lo lắng cái gì, liền nói: "Ông Hồng, chúng ta tìm chỗ vắng vẻ một chút nói chuyện."
Ánh mắt ông ta bối rối, gật đầu lung tung, theo tôi đi đến một lùm cây, xuyên qua con đường đá cuội ra ngoài hội trường.
Người ở đây rất ít.
*****
"Vị tiểu thư này, cô lúc đấy trong điện thoại cái gì cũng nói không rõ, lần này lại tới tìm riêng tôi, là vì chuyện gì?"
Tôi cười vô hại: "Làm một cuộc giao dịch."
"Không cần lo lắng, cũng không có gì to tát. Tôi chỉ muốn ông chứng thực một chuyện. Yêu cầu duy nhất là, giữ bí mật với tất cả mọi người."
Tư liệu của ông ta cho biết ông ta mới làm việc ở nhà họ Hồ 3 năm mà thôi.
So với số tiền tôi sẽ trả, rất đáng giá.
"Ngày 17 tháng 2, ông chờ Hồ phu nhân cùng một vị ..." Tôi dừng lại, lo lắng tìm từ, " ...Tiên sinh, đi tảo mộ."
Vị lái xe họ Hồng hạ ánh mắt cố gắng nhớ lại.
Nhìn biểu tình của ông ta lúc này tôi đã nắm chắc mười phần, giao dịch này có thể hoàn thành thuận lợi.
Chiến tranh trên thương trường rất nhiều, nếu nói là đánh cờ, không bằng nói là hai bên đánh giá nội tâm người đối diện. Đọc được suy nghĩ của người khác là cách tốt nhất đạt được lợi ích từ trong tay người đó. Nước Mỹ mang Tâm lý học vào giảng dạy trong thương mại chính là xuất phát từ điều này.
Đáng tiếc, tâm lý học là môn tôi yếu nhất. Thậm chí tôi còn tìm bác sỹ tâm lý phụ đạo. Sau khi về nước một năm ngắn ngủi, tôi không còn cần nữa. Sư phán đoán của tôi, chậm rãi chính xác dần.
Sự tiến bộ này của tôi, tất cả đều là công của chú rể ngày hôm nay, tất nhiên, còn có cô dâu.
****
"Có thể nói cho tôi biết không, vị tiên sinh kia là người thế nào?"
Ông ta không trả lời tôi.
Ông ta đang lo lắng, có lẽ, lo lắng có nên nói cho tôi biết hay không, lại có lẽ ông ta suy nghĩ nên ra cái giá thế nào.
"Ông không cần nói với tôi bây giờ, suy nghĩ xong liên hệ với tôi. Về phần điều kiện ... tùy ông đề xuất."
Nói xong tôi bước đi.
Ông ta biết cách liên lạc với tôi, tôi không buộc ông ta, cho ông ta thời gian suy nghĩ, thậm chí giá cũng là do ông ta đặt. Điều kiện như vậy không hề bình thường.
Tôi chỉ đi vài bước ông ta liền gọi lại.
"Điều kiện, tùy ... tùy tôi quyết định?"
Nhanh hơn so với tôi tưởng tượng. Tôi nhếch mày cười, quay lại.
Từ trong túi rút ra một tờ chi phiếu, chi phiếu trắng, trực tiếp ký tên ở cuối cùng, đưa cho ông ra, "Đúng, tùy ông quyết định."
Rất nhanh, ông ta cầm lấy một góc chi phiếu, cầm rất chặt, cho đến khi ngón tay trắng bệch, khẽ cắn môi: "Mọi người ... Hồ gia đối với tôi tốt lắm. Nhưng ... con tôi sinh bệnh, tôi cần gấp tiền. Tôi không hề có ý phản chủ."
Tôi mỉm cười, gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.
"Tôi không biết tên của ông ta, nhưng tôi từng nhìn thấy ông ta trên tuần san pháp luật Singapore kì I. Là gương mặt trang bìa."
Tôi lập tức cầm di động, chuẩn bị gọi điện thoại tra xem nhân vật này là ai.
"... còn một người ..." Ông ta tiếp tục nói.
Chương trước | Chương sau