Hoàng Hạo Nhiên ngay cả một sợi tóc ông ta cũng chưa nắm được đã bị một quyền của tên vệ sĩ này làm cho lảo đảo.
bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lúc anh ta bị lôi ra ngoài còn không quên gào lên: "Họ Khâu! Còn có cô! Họ Lâm! Tôi sẽ để các người chết không được tử tế!!!"
Khâu Chí Tân tự rót cho mình một chén trà, uống một ngụm thở dài: "Vi Linh, để cô chê cười rồi! Khâu gia chúng ta lại có thể nhận vào một thằng không có giáo dục như vậy."
Trong lòng tôi thổn thức, sắc mặt lại không đổi, nói sang chuyện khác: "Khâu tổng, vì sao không làm theo giao hẹn của chúng ta, tham dự cuộc họp ban giám đốc?"
"Họp ban giám đốc vốn không có ý nghĩa gì, không hấp dẫn bằng ở đây uống trà."
Ông ta đoàng hoàng trả lời.
Tôi chỉ có thể đoán, cũng không hy vọng mình đoán đúng: "Có phải là vì ... Hồ Hân? Bà ấy liên lạc với chú?"
Ông ta cười cười, nụ cười như là cam chịu. Tuy rằng như thế, ông ta vẫn trấn an tôi: "Vi Linh, cô yên tâm, tôi sẽ đứng về phía cô. Hồ gia đã sắp hết thời, điểm này trong lòng chúng ta đều rõ ràng."
Cuộc gặp mặt lần này, Khâu Chí Tân đã ngửa bài. Nhưng cổ phần trong công ty ông ta đều đã bán cho tôi, cho dù không giúp, cũng sẽ không đứng ở phía Hồ Khiên Dư.
Điều này, tôi có thể khẳng định.
*******
Lúc đầu tôi tính sau khi gặp Khâu Chí Tân xong sẽ đi gặp Hà Vạn Thành, nhưng nghĩ đến lúc đó ông ta cùng xuất hiện với Hồ Hân, tôi liền bỏ đi dự định này.
Hà Vạn Thành nổi danh là lão hồ ly quả danh bất hư truyền, ông ta không nói rõ sẽ giúp ai làm cho người ta phải mất công cân não.
Nhưng là, lúc trước Hà Vạn Thành giới thiệu Lý Huy Trạch cho tôi, tôi đã nghĩ ông ta chẳng qua là làm cho có lệ, nhưng bây giờ nghĩ lại, Lý thị quả thật đối đầu với Hồ gia. Mà Lý Huy Trạch đối với tôi cũng thật sự có lợi.
Ông ta rất phức tạp, tôi không đối phó được, chỉ tạm thời gác sang một bên, không muốn hao tâm tổn sức.
Cùng Khâu Chí Tân uống trà đến chạng vạng, ông ta mời tôi ở lại ăn tối. Cũng nói con gái mình sẽ đến.
"Cô cùng con gái tôi tuổi không kém nhau nhiều lắm, an ủi nó một chút cũng tốt."
An ủi? An ủi thế nào? Hôn nhân của cô ta thảm bại đến nước này không phải một tay tôi tạo thành sao?
Từ bi giả mèo khóc chuột?
Tôi ghét dối trá, nhưng đồng thời phát hiện chính mình lại là người dối trá nhất.
Bữa tối được một nửa, Khâu tiểu thư khoan thai đến chậm. Là một người rất đẹp, nhưng vô cùng tiều tụy. Tôi chỉ có thể thầm tiếc cô ấy yêu một người đàn ông không đáng.
Ăn cơm xong về nhà cũng muộn, đèn đường đã bật lên rực rõ.
Tôi không gọi Tiểu Lưu ra mở cửa, tự dùng chìa khóa của mình.
Phòng khách không bật đèn nhưng phòng bếp có ánh sáng. Tiểu Lưu đang nấu canh chờ tôi về uống. Tôi không bật đèn, xuyên qua hành lang dài đi đến phòng bếp.
Tuy rằng tôi tôi không thích cặp mắt soi mói của cô ta, nhưng cô ta có tài nấu ăn và mát xa rất tuyệt. Hơn nữa có thêm một người, cuộc sống của tôi cũng bớt phần lạnh lẽo.
Đến phòng bếp, tôi vừa định đi vào lại nghe thấy giọng nói từ bên trong vọng ra, không thể không dừng lại.
"Vâng, ngày ba bữa đúng giờ, nhưng mà ..."
" ... Khẩu vị vẫn không tốt lắm ... Tôi đều làm theo sách bổ sung dinh dưỡng. Vâng, Vâng, tôi sẽ chú ý."
"Mỗi ngày đều nói chuyện với Lý tiên sinh ... Không có gì đặc biệt ... À, đúng rồi, hôm nay bọn họ cãi nhau một trận."
"Cô ấy vẫn chưa trở về. Được ... Nếu đến lúc đó cô ấy còn không trở về, tôi sẽ gọi cho ông ..."
Dự cảm không tốt bao trùm lấy tôi.
Giọng nói của cô ta, một tiếng lại một tiếng đâm vào trong tai.
Giọng nói đó rõ ràng không lớn nhưng dường như lại xuyên thấu đi vào, cho đến khi cô ta gác máy, tôi vẫn ngốc nghếch đứng sau cửa.
Khi cô ta đi ra phòng bếp, nhìn thấy tôi liền sửng sốt run lên, đem di động giấu về phía sau.
"Cô đã về rồi! Tôi ..." Âm lượng của cô ta rất lớn, nụ cười cứng ngắc.
Tôi lạnh lùng nhìn: "Vừa rồi gọi điện cho ai?"
Cô ta co lại một chút, đáy mắt kinh ngạc lạ thường.
"Đừng lo, nói cho tôi biết. Tôi cũng muốn biết ai quan tâm đến chuyện ăn uống của mình như vậy." Giọng nói tôi cố gắng ôn hòa, không làm cho cô ta sợ hãi.
Cô ta cắn môi, chậm rãi cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Tôi thở dài, đến gần khẽ vỗ vai: "Tôi sẽ không trách cô."
Cô ta vẫn không chịu nói.
Tôi tính đến một khả năng khác, có lẽ cô ta không sợ tôi trách cứ, mà là sợ ... Tôi tiếp tục: "Chuyện này, tôi cũng sẽ không để cho người bảo cô giám thị tôi biết."
"..."
"Người đó cho cô tiền? Phải không? Cô nói cho tôi biết người này là ai, như vậy cô không những được số tiền người đó đưa, tôi cũng sẽ cho cô một số tiền nữa."
"......"
Chương trước | Chương sau