Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc

Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 42
5 sao 5 / 5 ( 15 đánh giá )

Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc - Chap 32 - Do dự

↓↓

Hồ Hân vẫn giữ im lặng, tôi quắc mắt đứng lên, quên mất chân mình bị thương: "Sớm muộn gì tôi cũng sẽ biết! Con bà đã nói cho tôi một phần, còn lại, tôi có thể điều tra!"

bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!





Hồ Hân vẫn như cũ, khóe miệng mang theo nụ cười tự tại, nhợt nhạt lắc đầu.





Tôi cũng cười, tuy rằng nụ cười cứng ngắc: "Nếu không còn gì, Hồ phu nhân, tạm biệt."





Nói xong, sải bước ra ngoài. Đau đớn dưới chân giúp tôi giữ lấy bình tĩnh.





Nhưng là, cần đến đau đớn để duy trì bản thân dường như có chút bi thảm.





Tôi mở cửa đi ra.





Thư kí của tôi cũng không ở ngoài. Tôi nhìn xung quanh một hồi vẫn không thấy bóng dáng cô ta đâu, chắc là đã đến gara lấy xe.





Tôi xoay xoay mắt cá chân, tuy không cúi đầu xem nhưng cảm giác được lúc này nó đã sưng đến mức nào.





Nhịn một chút là được – tôi tự nói với chính mình, khi đến thang máy, vừa lúc cửa mở.





Vương Thư Duy từ trong đi ra.





Anh ta nhìn thấy tôi, đi chậm lại một chút. Tôi làm như không thấy, xoay người, cất bước, hướng đến cửa thang máy bên kia.





Tôi đi chậm, rất nhanh Vương Thư Duy đuổi kịp. Đến trước mặt, anh ta lấy trong tay một gói to đưa cho tôi.





Tôi cúi đầu nhìn, thì ra là thuốc giảm đau.





Bất tri bất giác, tôi dùng sức nắm chặt lại.





"Cách nửa giờ bôi một lần, có thể bớt sưng giảm đau!" Vương Thư Duy thản nhiên nói.





Đến gara, ngồi vào trong xe, cả một đường tôi vẫn nắm trong tay tuýp thuốc giảm đau.





Xuyên qua kính chiếu hậu, thư kí nhìn tôi: "Lâm tổng, có việc gì sao? Sắc mặt chị không được tốt."





Tôi giật mình định thần lại, hướng cô ta lắc đầu, nhanh chóng ném tuýp thuốc trong tay xuống như phải bỏng.





Tuýp thuốc lăn trên nền thảm, tôi thu hồi tầm mắt, vỗ vỗ mặt mình, hỏi ngược lại: "Giúp tôi liên hệ Khâu Chí Tân chưa?"





Đã liên lạc. Khâu Chí Tân ở khách sạn bốn mùa chờ chúng ta."





Khách sạn chỉ cách khu tài chính 5 phút lái xe. Xe xuyên qua dòng người tấp nập, hướng khách sạn. Những bóng cây chiếu trên mặt kính, tôi nhìn cảm thấy hơi chói mắt.





Giờ phút này, ánh mắt thấy không rõ, trái tim dường như cũng mù mờ.





Tôi chần chờ một lát, khom người, đem tuýp thuốc giảm đau nhặt lên.





******





Đến khách sạn bốn mùa, vào quán café, Khâu Chí Tân đã đợi sẵn ở đó. Không chỉ một mình ông ta, còn có Hoàng Hạo Nhiên.





Nhìn đến người vốn không nên xuất hiện ở trong này, Hoàng Hạo Nhiên, tôi do dự không biết có nên đi đến hay không.





Khâu Chí Tâm nhàn nhã nâng chén trà trước mặt, uống một hớp.





Hoàng Hạo Nhiên lại quỳ gối ở một bên.





"Ba! Ba! Con ... Con biết sai tôi, con rất yêu vợ mình, chỉ là nhất thời hồ đồ mới gặp phải người đàn bà đi. Ba, xin ba ..."





Mặc kệ Hoàng Hạo Nhiên cầu khẩn như thế nào, Khâu Chí Tân thậm chí liếc mắt một cái cũng không thèm.





Tôi khó xử, tiến không được, lùi không xong. Khâu Chí Tân ngẫu nhiên ngẩng đầu, thấy tôi, vẻ mặt lạnh lùng thay đổi trong nháy mắt, lập tức cười: "Vi Linh đến rồi, mau tới đây!"





Ông ta hướng tôi vẫy tay, tôi thở dài, đi đến.





Hoàng Hạo Nhiên nghe thấy tên tôi, liền quỳ gối nơi đó, không tiếp tục lên tiếng, cũng không nhúc nhích, lưng cứng lại.





Tôi cung kính chào một tiếng "Khâu tổng." Sau đó ngồi xuống.





Hoàng Hạo Nhiên cúi đầu, tôi không nhìn thấy vẻ mặt anh ta, nhưng có thể tưởng tượng được, lúc này có bao nhiêu khuất nhục.





Khâu Chí Tân rót cho tôi chén trà, sau đó nhìn về phía Hoàng Hạo Nhiên: "Tại sao không tiếp tục cầu? Hả?"





Ông ta hỏi thoải mái, Hoàng Hạo Nhiên trong phút chốc như rụt bả vai lại.





"Ba ... ba ..." Hoàng Hạo Nhiên ngập ngừng một câu.





Thấy tôi cầm chén trà nhưng không uống, Khâu Chí Tân cười hỏi: "Thế nào? Không hợp khẩu vị? Đây chính là trà Long Tĩnh tốt nhất."





Tôi cười có lỗi: "Cháu quen uống café. Không quen uống trà."





Khâu Chí Tân hiểu ra: "Thật tiếc chén trà ngon." Nói xong nhận lấy chiếc chén từ tay tôi, giơ thẳng lên đỉnh đầu Hoàng Hạo Nhiên dội xuống.





Hoàng Hạo Nhiên run rẩy. Tôi nhìn thấy ngón tay anh ta trên đầu gối đã nắm thành quyền.





Khuất nhục.





Khâu Chí Tân thản nhiên, không đem chén trà trả lại cho tôi, nói với nhân viên phục vụ ở một bên: "Đổi cho vị tiểu thư này một ly café."





Hoàng Hạo Nhiên rốt cuộc không khống chế được, đứng mạnh lên, lao về phía Khâu Chí Tân. Lúc gần như anh ta nắm được áo Khâu Chí Tân, tên vệ sĩ ở một bên bỗng tiến đến, giữ chặt anh ta lại.




Chương trước | Chương sau

↑↑
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Văn án: Hơn mười năm trước có một âm mưu bị phát hiện, người duy nhất thoát

10-07-2016 66 chương
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Nước mắt của cá

Nước mắt của cá

Ở một vùng biển xa xôi, có một con cá lớn rất đẹp nhưng lại cô đơn, hàng ngày nó

01-07-2016
White

White

(khotruyenhay.gq) Nghe kể rằng... phòng 101... dãy C... khu quân sự tôi đang học... từng có

01-07-2016
Mảnh ghép trái tim

Mảnh ghép trái tim

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Hẹn hò trục trặc

Hẹn hò trục trặc

Quang còn khác với hầu hết những thằng con trai bình thường ở một sự đãng trí quái

25-06-2016
Thiên thần của tôi

Thiên thần của tôi

Bệnh viện lớn hay trạm xá thì có gì khác nhau, chỉ cần hàng ngày được khoác áo

24-06-2016
Bác sếp ấy

Bác sếp ấy

(khotruyenhay.gq) Câu chuyện có thật về một người lãnh đạo... *** Bác làm sếp lâu

29-06-2016

Old school Swatch Watches