Ngang qua thế giới của em - Trương Gia Giai

Ngang qua thế giới của em - Trương Gia Giai


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 20 đánh giá )

Ngang qua thế giới của em - Trương Gia Giai - Chương 3 - Mối tình đầu - Sự hỗn loạn của riêng một người

↓↓

Tôi:

bạn đang xem “Ngang qua thế giới của em - Trương Gia Giai” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Lâu rồi cậu không gọi cho tôi.


- Ha ha, không còn tiền mua thẻ điện thoại nữa.


- Nghèo nhỉ? Tôi chia cho cậu một ít nhé.


- Thôi khỏi chia tiền, chúng ta chia tay đi.


- ...Tôi thích chia tiền hơn.


- Tôi nói thật đấy, Trương Gia Giai, chúng ta chia tay thôi!


- ...Tôi thích chia tiền hơn.


- Trương Gia Giai, nhớ giữ gìn sức khỏe.


- ...Chia tiền, chia tiền.


- Rảnh thì chịu khó gọi về cho mẹ cậu, bác ấy chắc là rất nhớ cậu.


- ...Chia tiền, chia tiền!


- Trương Gia Giai, có nhớ tôi không?


- ...Chia tiền, chia tiền.


- Đừng khóc nữa. Còn nhớ ngày tôi nhờ người đem đồ ăn sáng đến cho cậu không? Đến giờ tôi vẫn chưa biết cậu có ăn hay không


- ...Tôi có ăn.


- Trương Gia Giai nhớ đừng bỏ bữa sáng. Mà này, nếu cho cậu chọn lại, cậu sẽ thi vào trường nào?


Tôi thầm nghĩ, chẳng trường nào cả, tôi sẽ chọn một cô thôn nữ, sẽ động phòng, trồng cây, tưới phân trong khu nhà hai tầng xây bằng đất ấy, suốt đời không thèm mua thẻ điện thoại làm gì.


- Trương Gia Giai, chia tay rồi không cần gọi điện thoại cho tôi nữa.


Cô ấy gác máy.


Lúc gác máy, tôi đã quên khóc nhưng hình như tôi nghe thấy cô ấy khóc.


Năm năm sau, tôi nhận được tin Khương Vi và bạn tôi kết hôn. Tôi mừng phong bì một nghìn năm trăm tệ. Mười lăm tờ một trăm tệ phẳng phiu, thẳng thớm, không một nếp gấp.


Rốt cuộc tôi đã trả lại cô ấy mười lăm tờ một trăm tệ chỉ giữ lại miếng giấy bọc thanh Singum Doublemint màu xanh lục.


Miếng giấy bọc thanh Singum Doublemint màu xanh lục cũng phẳng phiu, thẳng thớm, không một nếp gấp.


Trong suốt năm năm, tôi đến chơi nhà hoa khôi ba lần. Tấm hình chụp cô ấy được đặt ngay ngắn trên chiếc bàn kê bên phải phòng khách.


Bên cạnh bức ảnh là một cuốn sổ tay, chậu hoa và một ít hoa quả.


Phía trước bức ảnh là mấy nén nhang. Tôi hút thuốc còn cô ấy ngửi hơi nhang, mà tốn lắm, một lúc những mấy nén.


Cô ấy "hoành tráng" là thế, nhưng tôi thấy buồn vô hạn.


Tôi biết cuốn nhật ký ghi rằng cô ấy nhờ người mang bữa sáng cho ai, mang tiếng xấu vì ai, và cô ấy đã lừa một tên ngốc đòi chia tay thế nào. Cô ấy là một kẻ chi li, cái đồ tiểu nhân, ban ơn có mục đích.


Sổ nhật ký kẹp cả tờ kết quả bệnh lý của cô ấy.


Tôi nghĩ, tôi phải cảm ơn nó vì nhờ nó mà tôi khỏi tốn tiền mua thẻ điện thoại.


Tôi nghĩ, tôi phải căm thù nó vì nếu không có nó, tôi đã chẳng đau buồn thế này.


Lần nào tôi cũng ở lại ăn cơm với mẹ cô ấy.


Lần nào ở lại ăn cơm với mẹ cô ấy, hai bác cháu cũng nói rất nhiều chuyện, đều là những chuyện vui, hai bác cháu cười nghiêng ngả.


Mỗi lần đến chơi nhà cô ấy, tôi không khóc dù chỉ một giọt nước mắt. Nhưng hễ ra khỏi cửa, tôi không cầm lòng nổi, ngồi phịch xuống vệ đường, nức nở rất lâu, rất lâu.


Suốt một thời gian dài, tôi tiếp tục bỏ bữa sáng. Những lúc như thế tôi đều nghĩ đến cô gái ấy.


Cô gái:


- Cậu chưa ăn sáng phải không?


Tôi:


- Không ăn. Biến!


- Sao thô bỉ thế?


- Cứ thô bỉ thế đấy!


- Có người nhờ tôi mang cho cậu.


- Ai nhờ?


- Người ta không muốn nói. Cậu không ăn thì thôi.


- Không muốn nói nghĩa là không cần trả nợ đúng không?


- Đã cho thì cần gì trả nợ.


- Ha ha ha, người ta tốt bụng thế!


Tôi vừa chén bánh rán, uống sữa đậu nành vừa nghĩ bụng "người ta" đúng là đồ nghèo kiết, bữa sáng mà đem cho thứ này.


Lúc đưa bữa sáng cho tôi, hoa khôi nghèo kiết như "người ta". Lúc thi đại học, hoa khôi nghèo kiết như Lu Lu.


Lúc gọi điện thoại, hoa khôi nghèo kiết như tôi.


Máy nghe nhạc đang phát ca khúc Tình yêu trọn đời.


Tôi ngừng hút, tàn thuốc rơi xuống. Tôi khóc không thành tiếng, nhưng nước mắt cứ thế rơi lã chã.


Trong ti vi có tiếng ai đó nói: "Lạ thật, gã đó trông chẳng khác gì một con cẩu."


Cẩu gì mà cẩu, các người thấy cẩu ăn bánh rán, uống sữa đậu nành bao giờ chưa?


Ngăn kéo vẫn đầy ắp thẻ điện thoại. Nước mắt rơi ướt những tấm thẻ. Tôi thầm nghĩ: "Cẩu gì mà cẩu, các người đã thấy cẩu gọi một đống thẻ điện thoại bao giờ chưa?"


- Trương Gia Giai, có nhớ tôi không?


- ...Chia tiền, chia tiền


- Đừng khóc nữa. Có nhớ ngày tôi nhờ người đem đồ ăn sáng đến cho cậu không? Đến giờ tôi vẫn chưa biết cậu có ăn không.


- ...Tôi có ăn.


- Trương Gia Giai, nhớ đừng bỏ bữa sáng. Mà này, nếu cho cậu chọn lại cậu sẽ thi vào trường nào?


Tôi thầm nghĩ, chẳng trường nào cả, tôi sẽ chọn một cô thôn nữ, sẽ động phòng, trồng cây, tưới phân trong khu nhà hai tầng xây bằng đất ấy, suốt đời không thèm mua thẻ điện thoại làm gì.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu là một truyện ngôn tình sủng kể về một cô tiểu thư đã đến

21-07-2016 10 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Khi lướt qua nhau - Sênh Ly

Văn án: Anh là một người con trai như thế, cứng nhắc, không thích giao du, đượm vẻ u

09-07-2016 1 chương
Con đường tắt

Con đường tắt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1) Mở ra được một nửa

27-06-2016
Bạn già

Bạn già

........Đến bây giờ mới nói câu "Xin lỗi...". Liệu có quá trễ

25-06-2016
May mà có em

May mà có em

May mà có em, đời còn dễ thương... *** Quỳnh lấy vé máy bay về Việt Nam một cách

30-06-2016
Hạnh nhân đắng

Hạnh nhân đắng

Gia Anh chăm sóc tôi vô tư và trìu mến. Đến nỗi có đôi lần tôi tự hỏi liệu tình

24-06-2016

80s toys - Atari. I still have