Ring ring
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 62
5 sao 5 / 5 ( 78 đánh giá )

Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Chương 38

↓↓
Nhưng tâm lí của hắn cũng phần nào hiểu rõ được một việc, chỉ sợ là Phó Tự Hỉ này đã thật sự nắm bắt được toàn bộ trái tim của Hạ Khuynh rồi…

bạn đang xem “Khuynh Nhiên Tự Hỉ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Nhìn vào thái độ mà Hạ Khuynh đối với cô ấy, thật sự là chưa bao giờ xảy ra với những cô nàng nhân tình trước đây.

Hạ Khuynh trìu mến nhìn Phó Tự Hỉ "Tên này gọi là Vương Thần, em cũng không cần quá để ý đến hắn. Chúng ta đi đến chỗ khác nào!" Dứt lời anh nắm chặt tay cô đi đến một chỗ vắng vẻ.

Phó Tự Hỉ nhìn thấy cả trai lẫn gái tại nơi này ai ai cũng ăn mặc rất ít vải, căn bản không dám nhìn loạn, chỉ cúi đầu đi theo anh.

Vương Thần cũng không thèm để ý đến thái độ của Hạ Khuynh, nhìn theo bóng lưng hai người họ một lúc lại quay sang chiêm ngưỡng những cô nàng diện bikini nóng bỏng lượn qua lượn lại trên bãi biển.



Hạ Khuynh mang cô đến một nơi cách khá xa đám người lúc nãy thì mới dừng lại "Hai người chúng ta cùng du ngoạn, không cần để ý đám người bọn họ."

Phó Tự Hỉ gật gật đầu "Hạ Khuynh, em muốn cùng biển chơi trò trốn tìm!"

Hạ Khuynh phì cười, đại khái cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của cô, anh ngồi xổm xuống vén tà váy của cô lên, bắp đùi trắng trẻo mịn màng lộ ra. Móng vuốt sói lần lên trên lại được dịp sờ soạng một phen "Em cẩn thận một chút, coi chừng lại làm ướt váy."

cô nhìn sóng biển ập đến, thích thú cười haha "sẽ không đâu, em rất lợi hại đấy nhé!"

"Em? cô bé ngốc!"

"Em không ngốc!" nói xong cô liền cởi giày chạy đến vùng nước cạn, sau đó lại quay đầu lại nhìn anh "Hạ Khuynh Hạ Khuynh anh xem, em sẽ không để cho nước biển vây vào váy đâu!"

Tầm mắt của anh dán chặt trên người cô.

Phó Tự Hỉ đội một cái mũ đi biển rộng vành, mặc một cái áp pull trắng đơn giản cùng một cái váy dài màu sắc trang nhã, tà váy theo làn gió tung bay phấp phới…

‘Tình nhân trong mắt đều hóa Tây Thi’ thật sự là không hề sai một chút nào!

Trong mắt Hạ Khuynh giờ phút này đều ngập tràn hình ảnh của Phó Tự Hỉ, anh cảm thấy hiện tại chỉ cần cô ngây ngốc đứng yên một chỗ thì cũng trở thành một cảnh tượng tuyệt đẹp!

Phó Tự Hỉ theo dòng sóng biển dập dìu lại nhích lên lùi xuống vài lần, thật sự không để nước biển làm dính ướt váy.

"Hạ Khuynh có thấy em lợi hại không, hì hì!"

Anh cũng cười rồi hùa theo cô khen ngợi vài câu.

Cô rất vui vẻ, sau đó lại nghĩ đến cái gì, nhìn anh hỏi "Hạ Khuynh, tại sao nước biển xa xa thì lại màu xanh, đến khi lại gần thì lại không còn màu xanh vậy?"

Hạ Khuynh ngước nhìn bờ biển xa xa, sau đó quay đầu nói "Bạn học tiểu Hỉ, anh hỏi em một câu, biển có những gì?"

"…"

"Bạn học tiểu Hỉ!"

cô phản ứng, nhận ra được "Bạn học tiểu Hỉ" là đang chỉ chính mình, đáp

"Ơ!"

"Biển có những cái gì?"

cô nàng nghĩ nghĩ một lúc lại trả lời "Có cá."

"Trả lời chính xác. Cá sẽ thở ra bong bóng… sau đó nước biển sẽ trở thành màu xanh lam."

"Vậy bong bong có màu xanh lam?"

"Đúng vậy."

cô đã hiểu lý do tại sao rồi. "Hạ Khuynh, em đã hiểu rồi!"

Hạ Khuynh cũng cởi giày bước đến trước mặt cô "Tiểu Hỉ ngoan lắm, cho anh ôm một cái nào!"

"…Nhưng chúng ta cứ đứng bất động ở đây thì sẽ bị biển bắt được mất!"

Anh bế cô lên cao "Như vậy thì chúng sẽ không bắt được nữa."

Phó Tự Hỉ ban đầu bị anh làm cho hoảng sợ, sau đó thích thú cười khanh khách, cô cúi đầu nhìn anh "Hạ Khuynh, nhưng quần của anh sẽ bị ướt mất."

"Mặc kệ nó."

Hạ Khuynh chờ thủy triều lui rồi mới đặt cô xuống.

cô bắt chước học theo động tác của anh, giúp anh xoắn ống quần lên "Quần áo mà ướt sẽ bị cảm lạnh đấy!"

Anh nhìn động tác của cô, đột nhiên tâm tư trở nên xao động "Nào tiểu Hỉ đến đây, anh cõng em chơi trốn tìm cùng biển nhé!"

Phó Tự Hỉ kinh ngạc nhìn anh.

Ngày trước ba Phó đã từng cõng cô, cô cảm thấy bờ vai của ba rất rộng và vững chắc, tựa vào thật là thoải mái! Hạ Khuynh không cường tráng bệ vệ như ba, nhưng cũng mang lại cảm giác tràn ngập an toàn hệt như ông vậy!

Hạ Khuynh trông thấy cô suốt nửa ngày không nhúc nhích thì quay đầu lại xem, nhìn thấy cô nàng trưng ra bộ dáng chực sắp khóc.

"Hạ Khuynh, em béo như vậy… anh cõng được không?"

"nói em ngốc chính là rất ngốc mà! không được nói thêm gì nữa, mau leo lên, nhanh!"

"Em không có ngốc mà…" Phó Tự Hỉ cố nén xúc động sắp rơi nước mắt, tháo mũ xuống, chậm rãi trèo lên lưng anh.

Hai luồng mềm mại của cô áp chặt lên lưng anh. Hạ Khuynh trong lòng thầm vui sướng, phúc lợi thật tốt!

"Này bé cưng, không phải ban nãy em nói rằng em rất lợi hại hay sao? Mau nói cho anh biết, bây giờ chúng ta nên đi hướng nào?"

Qua lại mấy câu, Hạ Khuynh cảm thấy thủy triều càng ngày càng dâng cao, vừa muốn nói gì đấy lại bị Phó Tự Hỉ cướp lời "Hạ Khuynh, biển lại trở lên hung dữ muốn đánh chúng ta, chúng ta mau đi thôi!"

Anh phì cười, cõng cô đi đến vùng cạn hơn, cũng không dám buông bảo bối phiền phức này xuống, ôm chặt cô đi dạo dọc theo hướng bờ biển…

Bên này, Phó Tự Hỉ không hề có tâm tư ngắm nhìn cảnh biển, chỉ chăm chú ngắm sườn mặt điển trai của anh, trong tầm mắt lúc này đây đều chỉ có anh.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô bỗng nhào lên khẽ cắn vào tai anh một ngụm!

Hạ Khuynh chợt sựng người, bước chân dừng lại.

Chờ đến khi Phó Tự Hỉ ý thức được bản thân đã làm ra chuyện gì, vừa thẹn vừa sợ mặt nhuộm đỏ đến tận mang tai, vội vội vàng vàng giải thích:

"A cái kia… không… không phải… em không cố ý!"

"Bé cưng, em có cảm tưởng như thế nào?"

Bị anh hỏi như vậy, Phó Tự Hỉ lại ngượng ngùng không thôi. Chính cô cũng không biết phải như thế nào, tự dưng lại đi cắn anh!

Hạ Khuynh khẽ cười:

"Đây là bé cưng đang muốn cùng anh thân mật?"

"Em không biết…. Hạ Khuynh, anh đừng nói nữa mà…." cô đem mặt vùi sâu vào vai anh.

"Ngoan, anh sẽ không cười em nữa."

"Hạ Khuynh, vì cái gì mà anh lại luôn thích ‘ăn’ em?"

"Bởi vì anh thích em. Còn nữa, cái đó không phải là ‘ăn’, cái đó gọi là ‘thân mật’. không chỉ muốn thưởng thức em thôi đâu."

Yên lặng nửa ngày sau, cô càng ôm chặt lấy anh hơn "… đột nhiên em muốn ‘ăn’… ân, được không?"

Hạ Khuynh hài lòng cười đến so với ánh mặt trời còn xán lạn hơn.

"Anh luôn luôn sẵn lòng phục vụ!"


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Trâm – Nữ Hoạn Quan

Trâm – Nữ Hoạn Quan

Dù mới ra mắt nhưng Trâm – Nữ Hoạn Quan đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong

21-07-2016 17 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Muốn Nói Yêu Em

Muốn Nói Yêu Em

Trích đoạn:Trên đời này đứa nhỏ không cha không mẹ có rất nhiều, Tống Tiểu Tây

20-07-2016 43 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Hình phạt nặng nhất

Hình phạt nặng nhất

Có một câu chuyện cổ kể về một người theo đạo Do Thái mà lại rất thích chơi

01-07-2016
Lời chưa nói

Lời chưa nói

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Đông qua xuân

24-06-2016
Thiết chúa đại phong

Thiết chúa đại phong

Chúa Trịnh ngày nào cũng yến tiệc, ních đầy bụng những sơn hào, hải vị. Người

24-06-2016
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Muỗi và sư tử

Muỗi và sư tử

Một con Muỗi rất muốn trở thành Chúa sơn lâm, bèn nghĩ: "Trong khu rừng này Sư tử là

24-06-2016