Snack's 1967
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 62
5 sao 5 / 5 ( 68 đánh giá )

Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Chương 38

↓↓
Phó Tự Hỉ nghĩ nghĩ gì đấy rồi ngạc nhiên nhìn anh.

"thật sự anh sẽ không nhìn sao?"

"Em nói thử xem?" Hạ Khuynh bắt lấy hai bàn tay nhỏ bé của cô, kề mặt sát lên hai gò má hồng hào.

Phó Tự Hỉ cúi đầu nhích lui ra một tý.

bạn đang xem “Khuynh Nhiên Tự Hỉ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Anh… anh không nên nhìn đâu nha!"

Hạ Khuynh vẫn còn chưa biết, khi cô trở nên ngượng ngùng thì sẽ có những hành vi như vậy, hoàn toàn khác xa với vẻ ngây ngốc mọi ngày. Thôi được rồi, đành phải xuống nước một chút với bé cưng vậy!

"Được được, anh không xem. Vậy thì anh về phòng trước, sau khi mặc quần áo vào em đến phòng anh nhé!"

Phó Tự Hỉ còn nghe được trong giọng nói của anh có chút luyến tiếc.

Thấy cô trân trân ra nửa ngày không phản ứng, anh lại gọi: "Bé cưng!"

cô nàng bấy giờ mới sựt tỉnh gọi hồn quay về "A, Hạ Khuynh! Em vẫn nghe thấy mà!"

Anh tì cằm lên cái trán trơn mịn của Phó Tự Hỉ, cười đến quyến rũ "Anh nói cho em nghe, vậy… em cho anh nhìn nhé, được không nào?"

Vừa dứt lời, Phó Tự Hỉ đã vội vàng nhích ra, rồi vội vàng lấy chăn quấn kín người, chỉ chừa lại cặp mắt to long lanh dè chừng mà nhìn anh.

Hạ Khuynh nhìn thấy vậy liền phì cười, vỗ vỗ cái mông nhỏ của cô

"Bé thỏ nhát gan!"

Đột nhiên bị anh vỗ như vậy Phó Tự Hỉ không nhịn được mà khẽ rên một tiếng…

Tiếng rên quyến rũ này lại khiến anh nhớ đến chuyện tối hôm qua, mờ ám nhìn cô khen ngợi "Bé cưng, biểu hiện tối hôm qua của em thật tốt, ngay cả tiếng rên cũng rất tuyệt…"

Phó Tự Hỉ bị anh trêu như vậy thế là đỏ bừng từ mặt đến cả ngón chân, toàn thân quấn chặt trong chăn cũng chẳng dám động đậy.

Hạ Khuynh sợ cô bé này xấu hổ ở lì trong phòng không dám ra ngoài nên cũng không khi dễ cô nữa, cố nén cười bước ra khỏi phòng. Vừa ra khỏi cửa liền tựa vào ván cửa bật cười khoái trá.

Khi Phó Tự Hỉ thẹn thùng quả thật trở nên rất quyến rũ nữ tính.

Sau khi anh ra ngoài được một lúc, Phó Tự Hỉ mới xốc chăn ngồi dậy, cắn môi nhìn lên trần nhà.

Tuy rằng có nhiều chuyện cô không biết, nhưng trực giác nói với cô rằng tối hôm qua anh và mình đã làm "một số chuyện rất rất xấu hổ."

Lại nói về cái quá trình kia, cả cơ thể cô bị anh châm lửa nóng đến bốc cháy, cảm giác bị anh giày vò vần qua vần lại vừa khó chịu lại vừa thoải mái đến mức không diễn tả được. Khi ấy cô mơ mơ màng màng chỉ biết thút thít gọi tên anh, nhưng cô cảm nhận được, Hạ Khuynh cũng rất thoải mái…

một hồi lâu, cô đứng dậy ôm con gấu bông Đại hùng "Mẹ ơi, rốt chuyện là đã xảy ra chuyện gì?"

Thế là cô nàng trân trân nhìn Đại hùng mất cả nửa ngày, sau đó mới xuống giường đi mặc quần áo vào. Lúc mặc quần dài, chỗ riêng tư bị cọ xát vào vải làm cô cảm thấy hơi đau đau.

Phó Tự Hỉ bắt đầu trở nên hoảng sợ, vội vàng lau rửa qua loa rồi nén đau mặc quần vào, đi ra ngoài lại thấy cửa phòng Hạ Khuynh không đóng. cô bước đến thò cái đầu nhỏ vào tìm kiếm anh.

"Hạ Khuynh…"

Lúc đó, Hạ Khuynh đang nghe điện thoại, nhìn thấy cô, bèn ngoắc tay ý bảo cô đi vào rồi lại nói với người bên đầu dây kia "Có gì khi gặp rồi nói cụ thể sau."

Anh cúp máy, sau đó vươn tay ôm cô vào lòng "Bé cưng của anh đói bụng sao?"

Phó Tự Hỉ gật gật đầu, sau đó lại gối đầu lên bờ vai anh, nhỏ giọng khẽ nói "Nhưng… em đau…"

Anh hiểu được cô muốn nói gì "Lúc bước đi cũng đau?"

"Ừ… đụng tới liền rất đau!" cô ngẩng đầu nhìn anh, thì thào hỏi "Em lại bị bệnh nữa rồi, có phải không anh?"

Hạ Khuynh sủng nịnh cọ cọ lên cái mũi nhỏ nhắn của cô "Bé cưng ngốc của anh, làm sao mà anh lại để cho em sinh bệnh được. Ngoan, từ từ sẽ hết đau thôi… Nếu không hôm nay chúng ta không đi ra ngoài nữa, ở nhà nghỉ ngơi nhé?"

Phó Tự Hỉ lắc lắc đầu "Có lúc đau, có lúc không còn đau nữa. Hạ Khuynh Hạ Khuynh, em muốn đi ra biển chơi!"

Cả ngày hôm qua cô vẫn chưa được ra biển chơi, hôm nay thật sự rất muốn đi!

"Được được, em nói muốn như thế nào thì liền làm như vậy!" Anh nhìn xuống quần thể thao của cô "Để anh bảo mẹ tìm cho em một cái váy, mặc quần sẽ dễ bị ma sát làm đau."

Phó Tự Hỉ gật đầu đáp ứng.

cô biết, nếu nhìn thấy cô không thoải mái thì Hạ Khuynh sẽ rất đau lòng.

Kế đó Phó Tự Hỉ lại nhớ đến chiếc váy đỏ mà ngày hôm qua đã đi mua cùng Lương San, híp mắt cười khanh khách.

"Hạ Khuynh Hạ Khuynh, ngày hôm qua Tả Phóng đã tặng cho em một cái váy màu đỏ, nhìn rất là đẹp nhé!"

Sắc mặt anh đanh lại, mãi đến nửa ngày sau mới có phản ứng "Mang trả lại hắn ngay cho anh!"

Phó Tự Hỉ sửng sốt.

Anh tiếp tục dạy dỗ cô "Em là của anh, không được nhận bất kì đồ vật gì của những thằng đàn ông khác!"

Phó Tự Hỉ cái hiểu cái không, cũng gật gật đầu, sau đó lại hỏi tiếp "Vậy anh sẽ mua váy khác cho em sao?"

"Hỏi thừa!" Anh lại dùng sức miết hai gò má phúng phính, ngữ khí có chút ác liệt "Đương nhiên là anh phải chăm sóc em cả đời."

cô mặc anh cứ miết vẫn thích thú cười hì hì "Hạ Khuynh, anh thật là tốt!"

"Cám ơn em, chính anh đến bây giờ cũng không biết tại sao bản thân lại tốt như vậy." Cuối cùng, anh vỗ nhẹ lên mặt cô, sau đó nắm tay cô dắt ra ngoài, giọng nói lại trở nên ôn nhu "đi ra ngoài ăn sáng nào, chắc chắn bé cưng mũm mĩm của anh đã đói bụng lắm rồi đây này!"

….

Lương San nhìn thấy hai người bọn họ đi ra, không hiểu tại sao tâm tư bỗng trở nên biến hóa, hiện tại lại cảm thấy hai đứa trẻ này vai kề vai vô cùng xứng đôi vừa lứa, phi thường đẹp mắt!

Diện mạo Hạ Khuynh anh tuấn xuất sắc, Phó Tự Hỉ mặc dù có hơi mũm mĩm nhưng nhìn cũng thật là đáng yêu, đặc biệt khi cười đôi mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết nhìn đẹp vô cùng.

Vả lại, gương mặt Hạ Khuynh tương đối thâm trầm băng lạnh, còn tiểu Hỉ thì ngược lại, khắp người đều tỏa ra tia nắng ấm áp, tràn đầy sức sống.

Hạ Khuynh dắt tay Phó Tự Hỉ đi đến trước mặt Lương San, trêu chọc trào phúng nói "Thưa mẫu thân đại nhân, đây là Phó Tự Hỉ ­ bạn gái của con, mẹ đã gặp qua rồi!"

Phó Tự Hỉ đương nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lên tiếng chào Lương San.

"Phu nhân, chào buổi sáng!"

Lương San trừng mắt liếc Hạ Khuynh một cái, sau đó lại thay đổi sắc mặt chuyển hướng sang Phó Tự Hỉ cười cười "Chào tiểu Hỉ, nói cho ta nghe xem tối hôm qua con có ngủ ngon không nào?"

Sau khi hỏi xong bà lại phát hiện mình đã thất thố, hỏi như vậy hình như có chút ám muội a!

Dĩ nhiên Phó Tự Hỉ sẽ không nhận ra hàm nghĩa của câu hỏi đó nên rất thật thà mà trả lời "Con ngủ rất ngon ạ."

"Vậy chúng ta ăn sáng đi. Còn nữa, mẹ thấy ăn bên ngoài cũng không tiện cho lắm, nên đặt chỗ trước sẽ tốt hơn. không phải Tự Hỉ rất thích ăn bánh bao sao? Mẹ đã đặt bàn ở đấy rồi."

"Bạn gái của con cần phải được chăm sóc thật tốt!" Hạ Khuynh cười bắt lấy bàn tay đang chơi đùa của Phó Tự Hỉ.

Lương San trông thấy bộ dáng mờ mịt của Phó Tự Hỉ đương nhiên biết cô vẫn chưa tiêu hóa được tình hình, bà hất tay Hạ Khuynh rồi nắm lấy bàn tay cô "Nào tiểu Hỉ đến đây chúng ta cùng đi ăn sáng. Ta khẳng định từ nãy đến giờ con đã rất đói bụng!"

"Cảm ơn phu nhân."

Phó Tự Hỉ cảm thấy thật là kì quái. Trước kia khi ở trước mặt phu nhân, Hạ Khuynh không bao giờ đối xử tốt với cô, vậy mà bây giờ lại tốt như vậy a. Chẳng qua… tuy rằng có chút quái lạ nhưng cô thấy rất vui! Ở trước mặt phu nhân cô cũng chẳng dám cùng Hạ Khuynh nói chuyện.

….

Tâm tình vui vẻ đương nhiên sức ăn sẽ rất tốt. Phó Tự Hỉ một lúc ăn hết 8 cái bánh bao!

Thời điểm muốn ăn đến cái thứ 9 thì lại bị Hạ Khuynh ngăn cản.

"Đừng chỉ mãi ăn bánh bao, em ăn thêm những món khác xem nào!" nói xong anh gắp vài món khác trên bàn vào chén cô.

Đây là lần đầu tiên Lương San nhìn thấy con trai đại thiếu gia nhà bà chịu hạ mình hầu hạ chăm sóc người khác, tâm tư không khỏi một trận cảm thán, con trai lớn đúng là con của người ta mà!

Sau khi ăn xong bữa sáng, bà cũng chẳng muốn làm cái bóng đèn quấy rầy đôi trẻ nên nói rằng muốn đi chăm sóc mấy bồn hoa kiểng. Hạ Khuynh lại hỏi mượn bà một cái váy dài rồi để Phó Tự Hỉ thay ra, sau đó dắt tay cô đi dạo bờ biển.

….

Vương Thần sau khi giúp Cố Dĩ Huy an bày thỏa đáng nên cũng có chút thời gian nhàn nhã.

Còn Chu Phi Lương vào thời diểm cuối năm thật sự rất bận rộn nên không thể đến đây cùng bọn họ, tối hôm qua hắn đánh điện thoại gọi cho Vương Thần nói rằng Hạ Khuynh muốn tìm thêm vài cô nàng chân dài cùng đi nghỉ dưỡng.

Vương Thần nghe vậy lập tức vô cùng hí hửng.

Vốn hắn vẫn thường xuyên đến nơi này nên quen biết rộng rãi, chỉ cần hò hét vài tiếng đã có một đám người ùa ùa kéo tới.

….

Bãi biển đang hoang vắng, đột nhiên lại nhộn nhịp hẳn lên.

Ánh mặt trời như rót mật xán lạn, gió biển từ xa xa thổi vào mang theo hương vị muối biển nồng đượm…

Trai thanh gái lịch đang chơi đùa chuyền bóng trên bãi cát trắng mịn.

Vương Thần nhàn nhã nằm dưới bóng ô che nắng, ánh mắt dán chặt lên những bộ bikini di động hấp dẫn kia…

Từ xa xa, Hạ Khuynh nhìn thấy cảnh tượng nhốn nháo này khẽ nhíu mày.

Tuy là anh bảo tên Vương Thần gọi thêm vài cô ả đến đây, nhưng trong lòng thật sự không hề muốn xuất hiện nhiều người như vậy.

đã vậy, Phó Tự Hỉ có tâm lí e sợ người lạ; thêm vào đó anh chỉ muốn hai người có thế giới riêng tư. nói trắng ra, anh đang muốn tìm dịp đùa bỡn ăn vụng chút đậu hũ của em gái tiểu Hỉ vừa mềm vừa thơm này, so với đám người kia còn thú vị hơn!

Vương Thần đã trông thấy Hạ Khuynh và Phó Tự Hỉ bèn vẫy vẫy tay gọi họ. Chờ đến khi hai người họ đi đến, lại trừng mắt bất mãn gào thét.

"Hạ Khuynh! Tại sao lại như vậy? Bikini nóng bỏng đâu rồi!!!"

Nhìn thấy cô bé đứng bên cạnh anh ăn mặc nghiêm trang kín mít ngoài mong đợi của hắn. Hay thật! Nhìn hệt như mấy cô nàng Ả Rập Xê Út bảo thủ!

"Anh bảo cậu như thế? Đừng có mà tự mình đa tình."

Hạ Khuynh đá một cước khiến cát vung lên, Vương Thần vội vàng nhảy lên tránh sang một bên.

Phó Tự Hỉ rụt rè đứng nép sau lưng Hạ Khuynh, hai tay bấu chặt lấy cánh tay của anh.

Nhận thấy được động tác câu nệ của cô, Hạ Khuynh xoay người ôm chầm lấy cô, sau đó quay về phía Vương Thần chính thức giới thiệu "Đây là bạn gái của tôi, Phó Tự Hỉ, cậu đã gặp qua rồi."

Vương Thần cười đến rất là ý vị thâm trường (hứng thú, thú vị sâu xa) "Gặp qua rồi, gặp qua rồi! thật là ngoan ngoãn, hì hì!"

Nhìn cô nàng, hắn lại không nghĩ là loại hợp khẩu vị của Hạ Khuynh.

Mặc dù cơ thể của cô nàng rất tuyệt nhưng diện mạo vẫn chưa đạt đến tiêu chuẩn kén chọn của Hạ Khuynh. Huống chi từ trước đến giờ Hạ Khuynh vốn không thích những thể loại ngực khủng!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình là một truyện ngôn tình của tác giả Mễ Nhạc được đăng tải

22-07-2016 9 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Ấu thơ tươi đẹp

Ấu thơ tươi đẹp

"Những đêm như thế này em cũng không ngủ. Em sợ khi mở mắt thức dậy đã nhìn thấy

24-06-2016
Thời gian muộn

Thời gian muộn

Thầy Đức vừa bước ra khỏi lớp, Linh liền quẳng ngay cuốn sách Hóa xuống đất rồi

29-06-2016
Người ích kỉ nhất

Người ích kỉ nhất

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Có lẽ tôi

27-06-2016
Tóc đỏ

Tóc đỏ

"Xin mẹ cha hiểu được rằng, niềm vui của con là đây..." Qua thời gian, qua những yêu

24-06-2016