Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy

Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 98
5 sao 5 / 5 ( 31 đánh giá )

Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy - Chương 47 - Lâu đài kinh dị

↓↓
Vừa nghe Nguyệt Mỹ dứt câu, mặt nó tối xầm lại, bắt đầu nhăn nhó.


-Này, mọi người đừng nói với tôi là đi cái đó nha!!!


-Không đi đâu!!- Mi, Lam đồng thanh, sắc mặt cả hai cũng dần đổi từ trắng sang xanh


Con bé Nguyệt Mỹ vừa nghe thế lại rối rít năn nỉ Mi, Lam. Mặc cho con bé năn nỉ nhưng là Mi, Lam không chịu, may quá........ Gì vậy chứ??? Tên Duy và tên Long cũng vào cuộc rồi, cả hai tên đang nhào tới giở giọng tìm mọi cách để Mi, Lam chịu vào cái nơi hắc ám đó. Hai tên này có ý đồ gì đây. Thấy vậy nó vội tiến tới.

bạn đang xem “Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


-Nè, nè, hai người làm gì vậy, đừng có mà dụ dỗ tụi nó, không đi là không đi mà!!


Mặc cho nó nói, hai tên kia xem như "gió thoảng mây bay" ăn nỉ ỉ ôi, rồi sau đó thủ thỉ gì vào tai hai cô nàng, ngay sau đó cả hai liền gệt đầu. Nó trố mắt. Nhất định không chịu đi, mặc dù đã mua vé nhưng nó không bao giờ đi vào cái chỗ quái dị đó đâu. Dẫu biết rằng đó là đồ giả thôi, nhưng thật sự là giả một cách kinh hãi.


Ngồi ăn vạ ở trước cổng lâu đài mặc kệ cứ để cho mọi người vào trong. Quân tới chỗ nó nhẹ nhàng nói


-Mi không đi hả?


-Ừ, không đi, không đi


-Vậy thì Quân ngồi đây với Nhi.


Nó không nói gì, tự dưng lại thấy khó chịu trong người. Vì nó mà Quân không được vào trong chơi, thà Quân cứ vào đi rồi nó ngồi đây cũng được. Nhưng nó biết là cho dủ đuổi như thế nào, nói như thế nào thì Quân sẽ chẳng chịu đi vào mà mặc kệ nó đâu. Hít một hơi thật sâu, nó quay qua nhìn Quân.


-Thôi được, Nhi sẽ đi.......... Nhưng, Quân phải hứa là nắm tay Nhi ra đến cổng, không được bỏ ra, được chứ??


Quân gật đầu lia lịa rồi đưa tay trước mặt nó, nó lưỡng lự rồi cũng đặt tay mình lên tay Quân, cứ tưởng cả đám đi vào trước rồi, ai ngờ lại đứng chờ nó nãy giờ. Đi cùng với tụi nó là một đám các bạn trẻ khác.


Hic, đi mà con mắt nó nhắm tịt hoàn toàn, chỉ biết đi theo Quân, Quân kéo đi đâu nó đi theo đó. Tai thì nghe những tiếng hét kinh khủng của những con ma và những người đang được "chiêm ngưỡng" tại đây. Càng làm cho nó sợ hơn và chắc chắn rằng, trước khi ra khỏi đây thì nó sẽ không mở mắt ra đâu. Tim nó lúc này lại bắt đầu nhoi nhói rồi.


Một lúc sau, vì điều gì đó, nó không biết, nhưng cả đám lại hét lên rồi chạy điên cuồng. Trong lúc hỗn loạn nó bị ai đó đẩy ngã. Quân vừa thấy tay nó rời khỏi thì Quân lập tức với theo và nắm lại kịp.


Vì đó là cửa cuối nên khủng khiếp rất nhiều hơn mấy cửa khác. Cả đám chạy ra ngoải thở hổn hển, thoát được chốn u tối, cả đám mừng rơn


-Nhi có s..........Ơ, Nguyệt Mỹ, là em à? Sao lại là em?


Quân sửng sốt, người nắm tay Quân nãy giờ không phải là nó mà là Nguyệt Mỹ. Thì ra lúc đó Nguyệt Mỹ cố ý đẩy cho nó ngã vì nhỏ biết rằng nó sợ, rất sợ là đằng khác và ngay sau đó Quân nắm lấy tay nhỏ kéo đi. Thỏa mãn với ý đồ của mình Nguyệt Mỹ cười đầy nham hiểm. Hiện giờ nó vẫn ở trong đó.


Vừa ngã xuống, ngực cũng nhói mạnh hơn. Lấy tay ôm ngực kìm nén cơn đau, đến lúc gượng dậy thì thấy không còn ai nữa, lâu lâu đèn lại sáng lên và con ma lại lướt qua cùng những tiếng cười man rợ.


Nó sợ hãi, ngồi thụp xuống, tay ôm lấy đầu, cố gắng chặn những tiếng hét đó không xâm nhập vào đầu mình, nó hoảng cực độ, nó không đủ can đảm để có thể tìm được đường ra. Ngồi run lẩy bẩy, tự trấn an mình chỉ là đồ giả thôi, không phải thật nhưng không thể, tâm trí nó bấn loạn.


-Bảo Nhi!!


Một cánh tay chụp lấy vai nó. Nó hét toáng lên rồi vung tay đánh tới tấp vào thứ đó như một bản năng sinh tồn, miệng không ngừng hét "Bỏ ra"


-Là tôi đây, bình tĩnh lại đi!!


Là hắn, lúc vừa chạy ra là hắn đưa mắt tìm nó nhưng không thấy đâu, hắn vội quay trở lại. Bị ông bảo vệ cản nhưng hắn vì lo lắng cho nó nên hắn xô ngã luôn ông bảo vệ.


Vừa nghe hắn nói dứt câu nó liền mở mắt ra, là hắn thật sự là hắn. Nó nhào tới ôm chầm lấy hắn, nó khóc


-Huhu, làm ơn...... cho tôi ra khỏi chỗ này đi...... tôi sợ lắm


-Được rồi, đừng khóc, tôi sẽ đưa cô ra, được chứ............. Bảo Nhi...... Bảo Nhi!!


Nó ngất, vì quá sợ hãi lại thêm cơn đau tim ập đến, và nó ngất đi. Hắn hoảng hốt vội bế nó ra.


Thấy hắn và nó mọi người liền tiến lại. Quân đứng chết lặng, tại sao người chạy vào lúc đó không phải là Quân, tại sao người tìm thấy nó không phải là Quân. Tại sao Quân luôn chậm hơn hắn một bước.


Lúc Quân nhận ra nó chưa ra ngoài được thì Quân cũng chạy vào tìm nó nhưng lại bị ông bảo vệ cản, mà Quân lại không thể đánh người giống hắn nên đành đứng ở ngoài.


Nguyệt Mỹ tức giận khi thấy hắn bế nó "Chị giả vờ sao hả? Làm gì mà ngất chứ!! Không ngờ chị xử lí tình huống nhanh nhỉ!!". Nguyệt Mỹ cho rằng nó đang đóng kịch, làm vậy để cho hắn quan tâm. Nghĩ rồi nhỏ liền nhào tới làm vẻ mặt lo lắng, rối rít


-Chị Bảo Nhi, chị Bảo Nhi....... chị có sao không vậy hả? Mau tỉnh lại đi.....huhu..... chị đừng có bị gì nha!!


Kêu mãi mà không thấy nó dậy, Nguyệt Mỹ quyết định cho ra vài giọt nước mắt để cho thấy mình đang lo lắng. Đưa tay lay nó liên tục.


-Tránh ra!! Cô ta cần không khí


Hắn vội đặt nó xuống chỗ ghế đá. Hắn chỉ nghĩ là nó ngất thôi chứ không nghĩ rằng nó bị đau tim, theo như các sơ cứu bình thường thì trước tiên cần phải có không khí.Mi, Lam cũng bắt đầu lo cho nó. Thế nào Lam cũng lại khóc nữa cho xem.


Một lúc sau nó dần tỉnh lại. Nhưng đầu vẫn còn choáng lắm, mọi người đang lo cho nó, thấy vậy nó liền cố vắt hết hơi nói để trấn an mọi người


-Tôi không sao...... chỉ là sợ quá nên ngất thôi....


Đứng thẳng dậy, đầu nó choáng váng, ngồi phịch xuống. Quân vội nhào tới đỡ lấy nó.


-Nhi có sao không!!


-Không sao........ hơi chóng mặt thôi


Rồi cả đám quyết định ngồi nghỉ lại một lúc cho nó tỉnh táo hơn rồi đi tiếp.Nhưng tình hình chẳng khá hơn được chút nào. Đầu nó ngày càng nhức và quay vòng vòng, tim cũng vẫn còn nhói nên không thể nào đứng lên nổi.


Thế là chuyến đi phải dừng ở đây.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu xoay quanh về trong lúc Chu Mông Mông vì chuyện chênh lệch tuổi

22-07-2016 54 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Cá Mực Hầm Mật

Cá Mực Hầm Mật

Trích đoạn:Ở câu lạc bộ, Gun nổi tiếng là chưa từng qua lại với phái nữ, không

19-07-2016 48 chương
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Văn án: Hơn mười năm trước có một âm mưu bị phát hiện, người duy nhất thoát

10-07-2016 66 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Giới thiệu: Anh, sở hữu một cuộc sống đẳng cấp, phụ nữ đẳng cấp, quyền lực

09-07-2016 147 chương
Nụ hôn thoáng qua

Nụ hôn thoáng qua

Lâm Hạ Vy đang trong chuyến dã ngoại cùng với lớp đại học. Năm nay cô đã là sinh

23-06-2016
Sau tất cả

Sau tất cả

Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười,

23-06-2016
Lá thư cho em

Lá thư cho em

Tôi bỗng thảng thốt: Em đã yêu ai? Từ bao giờ? Em yêu người ấy nhiều đến mức đau

27-06-2016
Miền kí ức về má

Miền kí ức về má

Hay là con ở nhà với cha má hen!, con không đi Sài Gòn học đâu? *** Một buổi chiều

23-06-2016
Bến xe cuối đường

Bến xe cuối đường

(khotruyenhay.gq)...Hình như Hương thích anh. Chuyện đó thật là lạ! *** “Này cô, cô

28-06-2016
Gió tháng 6

Gió tháng 6

Đôi khi tôi biết Gió có rất nhiều điều muốn nói với tôi nhưng rồi lại im lặng,

24-06-2016
Hà Nội trong tôi

Hà Nội trong tôi

Hà Nội rất đẹp. Dù sau này tôi có qua bao miền đất khác thì Hà Nội vẫn là tình yêu

24-06-2016
Em rơi

Em rơi

Có những lúc em đứng chông chênh trên gờ đá bằng một chân, tự thích thú khi chìm vào

24-06-2016

80s toys - Atari. I still have