Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy

Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 98
5 sao 5 / 5 ( 119 đánh giá )

Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy - Chương 37 - Sở thú

↓↓
Đồ của nó cũng không có gì nhiều, chỉ có quần jean, áo pull,....... và thấy thứ khác. Nói chung là chỉ mang phong cách cá tính. Mi thì có vẻ ưng ý còn Lam thì lại thích mặc váy nên cô nàng không chịu mặc. Tới khi nó buông một câu "Mày không mặc thì lấy đồ cũ mà mặc nhá, sạch dơ gì thì cũng tự chịu đi!!". Thà mặc đồ của nó còn hơn là mặc đồ dơ


Cô nàng giật ngay mà mặc vào. Mi thì mặc chiếc áo lệch vai cùng một chiếc quần short ngắn. Quần đó là mama mua cho nó, mà nó không thích mấy cái quần ngắn ngắn đó, nên lấy mặc ở nhà cho mát thôi, từ khi chuyển qua nhà hắn thì nó không dám động vào cái quần đó nữa. Mi mở tủ thấy nên chộp ngay. Mặc vào khoe chân dài trắng không tì vết


Còn nó thì vẫn vậy, áo pull quần jean, tóc cột cao. Đơn giản vì nó thích style cá tính chứ không thích mấy kiểu "yểu điệu thục nữ". Điều đó đối với nó là "NEVER"


Khổ nổi nó không thích mặc váy, nên mama nó không mua, nhiều lần thấy mấy cái váy xinh ơi là xinh, thích ơi là thích nhưng mà mua về thì nó lại bỏ xó nên thôi. Cho nên bây giờ không hề có váy cho Lam. Cô nàng mặc quần jean, áo pull giống nó. Nhưng mái tóc được xỏa xuống kéo hai bên vai.

bạn đang xem “Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cả ba bước xuống nhà làm tim ai xao xuyến.


-Thấy Mi mặc đồ vậy được không?- Mi chạy đến chỗ tên Long đang đứng như trời trồng.


-Ơ......ờ........đẹp...


Chắc lần đầu tiên chàng Long rung động trước con gái, nên khi thấy Mi mặc đồ có chút hở hang anh chàng lại đỏ mặt. Chứ trước giờ tiếp xúc với con gái nhiều, nói mấy câu làm vừa lòng con gái thì Long đâu thiếu, vậy mà bây giờ lại ngại nói ra một câu khen Mi.


Cô nàng nghe chàng khen khoái chí lắm. Cứ cười cười. Trong khi đó thì Duy tự dưng buộc miệng nói ra một câu mà anh chàng cũng không biết là mình đang nói gì


-Lam dễ thương quá!


-Ơ......Cảm ơn- cô nàng mặt đỏ lựng, chỉ biết buông ra một câu cảm ơn mà lại ngại ơi là ngại


Lúc này thì tên Duy mới tỉnh ra, không ngờ chính mình lại buông ra câu đó, anh chàng cũng đỏ mặt không biết nói gì.


Còn hắn thì muôn thuở cũng vậy, cả đời chẳng biết khen ai bao giờ. Cái hình ảnh của nó lúc này hắn cũng thấy nhiều rồi nên cũng không có cảm xúc gì nhiều. Nó thì cũng không cần ai khen cả, nhưng thấy Mi và Lam được khen thì nó lại muốn nghe hắn nói gì đó. Thật là khó chịu "Con người gì mà chẳng có cảm xúc, cứ như cục đá vậy!!"


-Bây giờ chúng ta đi sở thú đi!!- Nó đề xuất ý kiến


-Xem bạn của cô ở trong đó hả?- một lần nữa, không khen nó được một câu bây giờ lại còn đâm chọt


-Bạn của anh á!!!! Cái đồ đáng gét này, này nào anh không chọc tôi thì anh ăn không ngon hả??


-Thôi! Hai cái người này, Lam thấy được đó. Đi sở thú chơi. Lâu lắm rồi không đi sở thú, không biết có con gì mới không!!


Lam bịt miệng nó lại, kéo đi. Và như vậy, điểm dừng đầu tiên sẽ là sở thú thành phố.


Cái sở thú lớn cực, mà cũng không phải là sở thú. Ở đây là khu bảo tồn động vật quí hiếm với quy mô lớn. Nhiều động vật có nguy cơ bị tuyệt chủng đều được hội về ở đây. Khách tham quan du lịch, cả du khách nước ngoài đến đây rất đông.


Ở đây, chỉ có những con vật nguy hiểm thì mới được nhốt trong những khu vực riêng, còn những con vật vô hại thì được thả cho tự do chạy nhảy. Khu vực đầu tiên mà tụi nó đi qua là khu vực các con vật trên cạn. Ở đây khỉ có, gấu trúc có, hổ trắng có, ........ những con thú quí hiếm đều có mặt ở đây.


Khỉ ở đây đều được thả tự do, con thì đu cây, con thì chạy rong vòng. Nó nhìn mà khoái chí. Nó cứ như là lần đầu được đi sở thú vậy.


Còn hắn thì không xem thú mà........xem nó. Lúc nó cười khi được chạm vào mấy con thú, lúc nó nhăn mặt khi chưa kịp động vào mà con thù đã bỏ chạy toán loạn....... nhìn nó sao mà dễ thương quá!!! Đôi khi hắn cũng không biết được rằng trái tim mình đang nghĩ gì nữa.


-Áááá.........


Tiếng nó hét rần trời. hắn vội quay qua tìm lý do. Trời đất, không biết nó chọc phá mấy con khỉ như thế nào mà bị con khỉ nắm tóc nó kéo. Gỡ mãi không ra. Đã vây còn khỉ lại càng nắm mạnh hơn.


-Cái con khỉ đáng gét kiaaaaa. Thả ra mau....á á á


Tìm đủ mọi cách mà con khỉ cứ như trêu ngươi nó vậy. Nó càng hét con khỉ lại càng khoái chí, cười khẹt khẹt. Mi, Long, Duy, Lam chẳng có ai dám nhào vào kéo con khỉ ra, sợ cũng bị hậu quả giống nó.


Hắn kiếm ở đâu một cái cây. Đi đến gần nó, vừa vung cái cây lên con khỉ đã buông tóc nó ra mà bỏ chạy (hic, bạo lực quá)


Lúc này nó mới thấy biết ơn hắn quá trời! Hắn mà không tới thì chắc con khỉ giật nó hói luôn quá. Sợ chỗ này rồi, cả đám kéo nhau qua khu vực các loài vật trên không.


Chim gì cũng có, tất cả đều được thả bay lượn khắp nơi. Nó muốn bắt một con, nhưng đến gần con nào là con đó lại chạy hết. Tìm đủ mọi cách, dụ dỗ, cho đồ ăn, lén lút bắt từ đằng sau........ nhưng cho dù cố gắng thế nào thì nó cũng không chộp được.


Vậy mà hắn lại huýt gió một chút, mấy con chim lại đậu xuống trên vai hắn, nhìn thích chết đi được. Vậy mà hắn chẳng chịu cho nó con nào. Nó chạy tới thì hắn lại thả cho bay hết. Bực mình thật!


Mi thì cùng với tên Long nói chuyện rôm rả. Lam với Duy thì lại đi mua thức ăn cho mấy con chim.


-Áááá...........


Lại tiếng hét thất thanh.... Nhưng lần này chủ nhân của tiếng hét đó không phải là nó mà là .......của Mi. Trời đất! Con nhện bự ơi là bự đang bò trên vai Mi. Con nhỏ đang trong tình trạng "chết lâm sàn". Hét xong đứng như trời trồng, không dám cử động.


Tên Long không biết nên làm gì, bởi vì con nhện này thuộc loài cực độc. Bị nó cắn cho một phát là chỉ có "chuyển hộ khẩu vào nhà xác". Cả đám đang hoang mang, không biết nên làm gì thì chợt!


Một con chim đại bàng từ đâu xà xuống, chộp ngay con nhện. Phù! May quá, cả đám nhẹ nhõm. Quyết định rút khỏi đây, không dám đi tiếp nữa. Ở đây nguy hiểm quá!


Mặc dù có chút luyến tiếc. Nhưng vụ con khỉ với con nhện thì nó cũng không dám ở đây thêm nữa. Và nó nhận ra một điều là: khỉ không thân thiện như nó tưởng.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình là một truyện ngôn tình của tác giả Mễ Nhạc được đăng tải

22-07-2016 9 chương
Y Sinh Thế Gia

Y Sinh Thế Gia

Thêm một truyện ngôn tình hay của tác giả Diệp Chi Linh được đăng tải miễn phí mời

20-07-2016 17 chương
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Cao thủ

Cao thủ

- Mày có thấy ai... khả nghi trên xe không? Trà chun mũi lại: "Khả nghi ư? Làm gì có!"

28-06-2016
Đĩ hay là gái bao?

Đĩ hay là gái bao?

Tôi cặp kè với hai người đàn ông cùng một lúc. Họ chu cấp cho tôi thừa thãi tiền

30-06-2016
Bố...!!!

Bố...!!!

Nhìn trên tay bố còn mấy chục ngàn tiền lẻ, con không lấy trả lại cho bố, bố cũng

29-06-2016
Khát vọng về cha

Khát vọng về cha

Khi không còn có mẹ, giữa nỗi đau lớn và mất mát vô kể ấy, con hiểu mình là niềm

29-06-2016
Hoàng tử Mèo

Hoàng tử Mèo

Từ nhỏ, tôi đã thích mèo. Thích một cách cuồng si. Nhưng tiếc là, bố mẹ tôi lại

28-06-2016
Băng qua cánh đồng

Băng qua cánh đồng

Băng qua một cánh đồng, để biết những ước mơ và hiện thực nó hay như một cánh

24-06-2016
Dạ cổ

Dạ cổ

Tiếng hát ai oán trong đêm, như kể lể về lòng người bẽ bàng. Còn ám ảnh

25-06-2016

pacman, rainbows, and roller s