Hoa vô lệ - Suly
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 69
5 / 5 ( 109 đánh giá )
- Bây giờ cô tính sao đây.
- Sao là sao, chẳng qua tôi chỉ vô tình là vỡ nó thôi.
- Vô tình rồi không biết thái độ nhún nhường à. Nhân viên vụng về bê bối.- Thừa Ân chống tay vào hông vênh mặt nhìn cô thách thức.
bạn đang xem “Hoa vô lệ - Suly” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Này anh trai ...- Song Linh cũng không vừa, mặt hất hất lên làm cương – Trưởng phòng là to à, cùng lắm ngày mai tôi đền cho anh là được chứ gì. Đàn bà vừa thôi...hừ - Cô quay ngoắt mặt bỏ đi.
- Này...- Thừa Ân quýet không thua, cậu bước nhanh theo sau kéo cô lại.
- Sao nữa, anh zai..- Song Linh nhăn mặt kéo dài giọng.
Tinh....***
Đột nhiên cậu nhớ đến xấp văn bản cần dịch trong phòng, mắt Thừa Ân sáng lên, hàng mày nhướng nhướng lên đểu giả :
- Cô đi đâu không định làm việc à?
- Việc, thưa xếp em làm hết rồi ạ.- Song Linh cười nhe ra – Em đi được chưa xếp.
- Ai bảo cô là hết việc, đi vào đây.
Thừa Ân quay lưng đi trước, vẻ mặt nham nhở " Em gái đụng nhầm địa chỉ rồi...".
Qủa này đúng là đì rồi...Song Linh thở hắt ra, phải nhịn thôi vì hắn là cấp trên của cô mà. Cô nhăn nhó theo sau...vẻ không cam chịu.
...
Phịch...
Một xấp văn bản đặt lên trước mặt Song Linh, Thừa Ân chống tay lên đó, nhìn cô cười cười :
- Cô hãy dịch cho tôi chỗ này, đến sáng mai là phải có bản dịch chi tiết hiểu chưa.
Cậu ngồi xuống ghế ngả gười ra sau thư giãn, mặt kênh kênh đó thật ngứa mắt.
Song Linh hít thở mạnh rồi cười hề ra :
- Được, được chứ xếp.
- Tốt , - Thừa Ân cười hài lòng, tay phẩy phẩy như đuổi cô – Còn đợi gì nữa, ra ngoài.
Đúng là quá đáng mà...Song Linh hít mạnh đến nỗi thành tiếng cố ghìm cơn tức trong lòng, bây giờ cô đang là nhân viên dưới cấp hắn nên không thể ra mặt được. Song Linh ôm xấp giấy tờ lộm cộm đó ra ngoài...
Chưa đến cửa Thừa Ân đã lên tiếng :
- À này.
- Gì nữa xếp – Song Linh quay đầu lại bức bối.
Thừa Ân đứng dậy, cầm xấp mẫu thiết kế trong ngăn kéo tiến về phía Song Linh đặt lên chồng văn bản kia nói :
- Gíup tôi photo luôn, mỗi kiểu 5 bản nhé. Cảm ơn...- Không những nói, miệng Thừa Ân còn mím mím như đang cười, mắt lại còn đá lông nheo nữa chứ...
Ôi điên lên mất...Gia Linh cắn răng mà cười :
- Vâng.
Cô có phải hậu cần đâu mà phải làm mấy việc này cơ chứ....Nhẫn, nhẫn, cô vào đây làm việc để luyện tính nhẫn nại mà. Hừm...
......
Nhã Kỳ đứng trước căn bịêt thự của Tuyết Y khá lâu...cô nhìn đăm đăm lên đó ánh mắt thù hằn dù trong lòng vẫn còn muốn độc chiếm lấy Tuyết Y...
Nhã Kỳ đưa tay nhấn chuông...
Không đợi bao lâu, người gúp việc đã xuất hiện, bà mở cổng miệng hỏi :
- Cô đến gặp cậu Y à?
Nhã Kỳ chau mày:
- Biết rồi còn hỏi gì nữa, anh ấy có nhà không?
Thái độ kênh kiệu của Nhã Kỳ làm bà hàng lông mày của bà nhíu lại nhìn cô từ trên xuống dưới, mịêng nói :
- Có nhưng cô là ai mới được?
- LÀ người tình của Hàn thiếu được không – Nhã kỳ khó chịu trừng trừng nhìn bà rồi lách qua người vào nhà tự nhiên.
Bà Nga vội đóng cửa đi nhanh theo sau Nhã Kỳ, thân làm người giúp vịêc nên cũng chẳng giám hó hé gì nhiều với khách của chủ, nhỡ đâu cô ta là người quan trọng thì chết.
...
- Chú thua rồi nhé...làm sao bây giờ.
Tuyết Y nhướng mày nói :
- Chú nhường thôi, lại đi.
Đúng là Tuyết Y đang nhường thật, cậu muốn câu khách để có việc mà chơi, chứ không thắng mãi cũng chán.
Ren trề môi :
- Được chơi thì chơi. Chú gà lắm.
Nhã Kỳ sững người nhìn cảnh tượng trước mắt...
Hàn Tuyết Y chơi với trẻ con...Đây đúng là tin gây chấn động các chị em phụ nữ và cả những người khác nữa, miệng Nhã Kỳ nhếch lên cười không tin vào mắt mình, cô khẽ tằng hắng :
- Ừ hừm...
Hai người 1 trẻ một lớn vẫn chẳng quan tâm, hướng ánh mắt về màn hình siêu mỏng trên tường tay ấn ấn...
Bà Nga từ sau đi tới, kính cẩn cúi đầu :
- Cậu chủ, có khách tới.
- Vâng – Tuyết Y vẫn không dời mắt khỏi trận đấu, miệng nói – Chờ tôi 1 lúc.
- Vâng.- Bà Nga quay xang Nhã Kỳ đang chau mày khó chịu, chìa tay về hướng phòng khách nói :- Mời cô qua kia chờ.
Nhã Kỳ nuốt nóng vào lòng, cười nói :
- Hàn thiếu à...
Vừa nghe giọng đã biết ngay địa chỉ, cậu đanh giọng nói :
- Có việc gì?
Nhã Kỳ nửa khóc nửa cười vì giọng nói lạnh như tiền của Tuyết Y đối với mình, cô nói :
- Là bạn bè, không đến thăm nhau được sao?
Khoé môi Tuyết Y hơi cong cười như chế nhạo, vẫn không quay lại nhìn Nhã Kỳ mà nói :
- Bạn bè à...- Cậu đặt máy xuống, miệng nói cùng động tác – Đợi chú 5 phút.
- Vâng – Ren ngoan ngoãn quay xang cười gật đầu nhìn Tuyết Y.
Nhã Kỳ loáng thoáng nhìn thấy gương mặt cậu bé kia...hàng mày kẻ vẽ kĩ lưỡng của cô khẽ nhíu lại...nhìn qua Tuyết Y. Mới thoạt đầu nhìn thôi mà đã giống nhau đến thế. Chẳng nhẽ...Nhã Kỳ cau mày
, đó là con ai mới được cơ chứ.
- Xang bên kia nói chuyện đi.
- Dạ - Nhã Kỳ gật đầu cười đi sau Tuyết Y.
...
Tuyết Y ngồi xuống, vắt chân chữ ngũ nhìn thẳng vào mắt Nhã Kỳ hỏi :
- Chắc hẳn em đến đây không phải đơn giản chỉ muốn thấy tôi đấy chứ?
- Nếu đúng như vậy thì sao – Nhã Kỳ hỏi ngược lại,
Tuyết Y bật cười :
- Gía trị gương mặt của tôi cao quá nhỉ. Nói đi – Cậu giữ lại vẻ mặt cương nghị nói – Có chuyện gì nhanh lên, tôi chỉ còn 4 phút cho em thôi đấy.
- Nghe nói vụ tai nạn của Mĩ Chi có liên quan đến anh?
- Ừm – Tuyết Y gật đầu.
Nhã Kỳ nhìn cậu, dò hỏi :
- Vậy mọi chuyện thật ra là sao vậy, tai nạn cô ấy có thực liên quan đến anh không? Chẳng nhẽ anh chịu để yên cho họ đổ oan như vậy à?
Vẫn điềm nhiên như chuyện chẳng phải là của mình, Tuyết Y chỉ nhẹ nhàng cất tiếng nhưng trong chất giọng lại pha chút bóng gió :
- Đương nhiên là tôi không làm...những trò đấy...- Khoé miệng cậu cong cong cười nhìn Nhã Kỳ ánh mắt như đang chỉ trích – chỉ-có- quái-vật mới làm được thôi.
Từng câu từng chữ được Tuyết Y nhấn nhá như đang muốn ám chỉ người trước mặt vậy...Nhã Kỳ tái mét mặt, bàn tay chảy ra chút mồ hôi lạnh, toàn thân run run như sợ chuyện gì đó, cô cố tỏ ra bình thường :
- Đúng vậy, em cũng nghĩ anh không làm những chuyệnd đó. Cho nên em đến đây chỉ muốn xem anh có ổn không thôi.
- Rất tốt, em có thể về được rồi.
Tuyết Y mỉm cười nhún vai như không. Nhã Kỳ nuốt khan nói...nhìn mặt Tuyết Y như vậy, có lẽ nào anh ta đã biết được điều gì đó không. Tốt nhất bây giờ nên rút lui càng sớm càng tốt thì hơn.
Nhã Kỳ đứng dậy :,
- Anh không sao là được rồi. Thôi em về nhé, lúc khác gặp lại.
- Ừ.
...
Yêu phải người tình một đêm - Kim Huyên
Văn Án: Hôn nhân được chỉ định từ trong bụng mẹ biết giải quyết thế nào
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu
Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun
Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng
Chết, sập bẫy rồi - KingKong Barbie
Giới thiệu: Cô sinh viên khoa tiếng Anh năm cuối Tần Khanh vì trượt môn tự chọn nên
Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji
Giới thiệu: Ichikawa Takuji sinh 07/10/1962 tại Tokyo. Ông tốt nghiệp trường đại học
Cuồng lãng chi tình - Bồng Vũ
Văn án: Danh hiệu của hắn "Cuồng lãng toàn phong" cũng không phải hư danh Lịch sử theo
Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch
Truyện Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch là câu chuyện kể về một cặp vợ chồng kết
Anh Không Thích Thế Giới Này Anh Chỉ Thích Em
Trích đoạn:Cô ấy nói: “Cậu không biết à? Năm nào trường C và trường mà F đang
Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ
Trích đoạn: Tiêu Hòa Nhã trừng mắt phòng bị nhìn anh, chẳng qua là người nọ vẫn
Tỏ tình vào mùa thu
Có một người khóc lặng vì tình yêu vừa để mất. Ở một góc đâu đó trong thành
Phía đợi chờ
Hải mở hộp thư đi xem lại, nội dung tin cụt lủn. "Phiên ơi, chân em lạnh như xác
Hoa vàng mấy độ
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để
Nữ tỳ và dê đực
Tỳ nữ này quả thật chưa từng trộm một hạt đậu mạch của chủ nhân, vì thế cô
Tiêu Dao
Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui
Đi qua những ngày nắng
"Đúng là thứ gì cũng hữu hạn, nhưng mình mong niềm vui trong cậu có thể là vô
Thất phu lâm môn - Giản Đơn Nhan
Văn án: Nghe đồn ngàn xuyên vạn xuyên, không bao giờ xuyên vào tiểu thí hài, nhưng là
Cơ hội
Nếu vô tình đánh mất một cơ hội nào đó, ắt hẳn bạn sẽ tiếc ngẩn ngơ và tự
Đeo chuông miệng mèo
Vì mèo mà cuộc sống họ nhà chuột trở nên khó khăn. Ngày nào chuột cũng bị mèo săn
Bình yên nơi những tia nắng
Tôi 22 - trong câu chuyện tình cảm của đời mình, tôi chỉ quen một người, luyến tiếc
