Hoa vô lệ - Suly
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 69
5 / 5 ( 16 đánh giá )
Trước khi tên kia ý thức được câu nửa như hăm doạ, nửa như lời khuyên của một bậc tiền bối với kinh niệm lâu năm trên thương trường dành cho mình thì Tuyết y đã ra ngoài... qua đám nhân viên thường vụ khác, ai cũng ngước lên nhìn người đàn ông anh tuấn đấy...không thể nén sự bàn tán xì xầm.
Một vài nữa cảnh sát chưa chồng cũng như đã có, vẫn phải suýt xoa chắt lưỡi khen "Chưa thấy nghi phạm nào lại tuấn nhã như vậy...".
Vẫn với nét quý nhã...mặt cầu hơi gẩng cao...ngũ quan sáng lạng từng bước chân toát lên khí chất cao quý...gương mặt nhìn nghiêng hay thẳng đều rất rất good~...Nếu cậu là phạm nhân chắc chắn sẽ có rất nhiều nữ cảnh sát xung phong được chăm sóc mất...
bạn đang xem “Hoa vô lệ - Suly” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tuyết Y kéo tay áo vest nhìn lên đồng hồ....đã 4h rồi, vậy là đứa bé đó sắp đi học về...bước chân có nhanh hơn vội ra ngoài lấy xe còn kịp giờ...
...
Không thừa không thiếu nửa phút.
Xe cậu vừa dừng bánh cửa trường đã mở ra...Tuyết Y bước xuống xe, khoanh hai tay dựa vào cửa mắt dõi vào đám đông tìm mục tiêu mình cần...
Thật không lẫn đi đâu được, tất cả các đứa trẻ đều cười đùa bên tay bố mẹ, riêng chỉ có một cậu bé, chầm chậm bước đi một mình ra ngoài, có hai đứa trẻ khác cũng đi cùng nhưng chúng nó tíu tít nói còn Ren thì im lặng lắng nghe không đáp...
Dáng dấp trẻ con cùng gương mặt lạnh như tiền của nó thật chẳng liên quan chút nào...đúng là ông cụ non.
Ren vừa nhìn thấy Tuyết Y, miệng cậu bé hơi cười tiến lại gần.
Tuyết Y ngồi xuống đón nó :
- Cháu muốn đi chơi không?
Ren nhìn quanh xem có mẹ mình đến đón không, nhìn mãi mà chả thấy, chắc lại bận nên đến muộn rồi.
Cậu suy nghĩ vài phút rồi mới gật đầu :
- Cũng được, nhưng cháu chỉ có 2 tiếng cho chú thôi.
Tuyết Y phì cười, không hiểu sao lúc bên thằng bé mọi áp lực trong cậu giường như giảm đi rất nhiều...rất thanh thảnh.
- Mà mẹ cháu không đến đón à.
- Chắc mẹ chỉ đến muộn thôi.À chú có số mẹ cháu không?
- Ừ có...- tuyết Y lấy địên thoại trong túi ra..
- Ren...- Tử Di từ xa chạy lại phía hai người. Cô nhíu mày nhìn xang Tuyết Y – Sao anh lại ở đây?
- Ừ, đi ngang qua thấy thằng bé chưa có ai đưa về nên định..
- Cảm ơn..- Tử Di chưa để Tuyết Y nói hết câu đã cắt ngang – Chào chú rồi về con.
Tuyết y quay xang nhìn Ren hất hất mặt kín đáo xang Tử Di, thằng bé hiểu ý rất nhanh nói :
- Mẹ, con muốn đi thư giãn.
Cố lắm Tuyết y mới nhịn được cách nói chuyện già khú của thằng bé này...đi chơi thì nói đi chơi đi lại còn "thư giãn".
- Để lúc khác được không , mẹ có việc bận rồi – Tử Di ngồi xuống hứa hẹn với con.
- Lúc nào em trả bận.
Ren gật đầu đồng tình :
- Mẹ biết ngày nào mẹ cũng đón con muộn ít nhất là nửa tiếng còn lại toàn là 1 đến 1tiếng rưỡi không.,
Tử Di cứng họng nhìn hai người, đúng thật là vậy, tại cô mới về nên công việc tồn động của giám đốc cũ đều do cô đảm nhiệm hết vậy mới có tình trạng trạng trễ nại này.
Miệng dở khóc dở cười :
- Ồ...tại..
- Em nhịn làm một ngày có chết được đâu.
Cũng phải...Tử Di thở hắt ra, cười hiền nhìn con :
- Được rồi. Vậy con múôn đi đâu.
- Đến trung tâm giải trí đi mẹ.
- Ừ.
Tử Di cầm tay con đứng lên, thấy Tuyết Y cũng đứng dậy vẫn chưa chịu về, cô nhìn nhìn cậu như sinh vật lạ:
- Anh còn không về đi, đứng đây chờ đợi gì nữa.
- Ơ...- Tuyết Y lại quay xang nhìn Ren cầu cứu.
- Mẹ, cho chú ấy đi cùng đi, dù sao càng đông cũng càng vui mà.
Tử Di nhìn Ren chằm chằm...từ khi nào, con cô lại có thiện cảm ra mặt nói đỡ cho Tuyết Y vậy nữa không biết. Rõ ràng nó rất kị cậu cơ mà. Nghĩ nhưng cũng chẳng nói làm gì, Tử Di gật đầu bừa :
- Đi đi.
Ren quay xang đá lông nheo với Tuyết Y, miệng nói bằng khẩu hình không thành tiếng :
- Ôk.
Tuyết Y khẽ cười, cầm tay cậu dắt đi...
...
Lý do vì sao Ren lại thay đổi thái độ với Tuyết Y 180* như vậy là vì trẻ con ngây dại bị sói già lừa một cú ngọan mục...
" Mặt Tuyết Y buôgn buồn, giọng nói có vẻ xúc động nhìn lên bia mộ trước mặt – Cháu thấy cô gái đó giống mẹ cháu chứ?
Ren đưa đôi mắt to tròn nhìn lên tấm ảnh, cậu bé ngỡ ngàng vô cùng khi nhìn hai người giống như hai giọt nước vậy, đầu cậu bé gật gật.
Tuyết Y khẽ cười tiếp – Cháu có muốn nghe chuyện về cô ấy không?
Ren ra vẻ người lớn am hiểu – Dù sao cháu cũng đang rảnh.
Gịong Tuyết Y chầm chậm kể đều – Chú và cô ấy gặp nhau ở một nơi rất đẹp...- Ánh mắt Tuyết Y đăm đắm buồn như thật - ...Rồi một ngày cô ấy chợt bỏ đi, mọi thứ trong chú như sụp đổ hoàn toàn...chú đã đi tìm, đi tìm cô ấy rất lâu nhưng không được. và khi chú nghe tin cô ấy đã theo một người khác giàu có, đẹp trai hơn chú lúc đây tất cả hi vọng của chú đều tan biến...rồi đến khi gặp mẹ cháu, chú không thể kìm được nổi cảm xúc của mình...Tất cả quá khứ nh
Ren nhìn Tuyết Y đầy thương cảm. Không ngờ người đàn ông này olại có cuộc tình ** le như vậy, giọng cậu bé như an ủi – Vì vậy nên chú mới hận đàn bà phải không.
Câu hỏi ngô nghê của đứa trẻ làm Tuyết Y tí sặc cười, may là năm tháng tu luyện sắc mặt của cậu cũng đã đến đỉnh cao nên mới nhịn lại được, đầu hơi gật buồn bã :- Phải, chú muốn họ phải đau khổ như chú đã từng... rồi đến khi gặp mẹ cháu, chú không thể kìm được nổi cảm xúc của mình...Tất cả quá khứ như hiện về trước mắt chú ...
- Cháu hiểu rồi...- Ren lên tiếng, cậu bé níu lấy tà quần của Tuyết Y nói – Xin lỗi, vì cháu đã hiểu lầm về chú và đã có những câu nói vô lễ.
Tuyết Y cúi xuống nhìn cậu bé kháu khỉnh, lắc đầu cười hiền như bụt (đang đóng vai bụt ) :
- Không sao.- Cậu xao đầu đứa trẻ rồi ngồi xuống khẽ cười – Vậy từ nay chú cháu mình coi như không có gì xảy ra hết nhé.
- Vâng- Ren cười cười gật đầu.
Đáy mắt Tuyết Y lộ lên vẻ đắc ý...Mọi chuyện vào tay cậu đều trở nên dễ dàng hết. Không có việc gì khó cả. Chỉ cần vài câu sứơt mướt đau thương là có thể lừa được người rồi nhất là với đứa trẻ chưa biết mùi đời này là gì lại càng dễ dàng hơn. Cậu cười cười hiền hậu mà ánh mắt đầy gian tà..."
...
- Mẹ lại kia đi.
Ren chỉ về phía tàu lượn siêu tốc với vẻ mặt hứng khởi nói :
- Con muốn chơi trò kia.
Đúng là trẻ con, cố tỏ vẻ người lớn đến đâu khi nhìn thấy trò chơi cũng đều trở về bản chất vốn có cả. Tử Di nói :
- Được rồi, đi từ từ thôi con.
- Nhanh lên mẹ, chú – Ren chạy trước , hai phụ huynh vội vàng theo sau.
Đến chỗ bán vé, Tuyết Y mua hai vé rồi đưa cho Tử Di. Ren mở tròn mắt hỏi :
- Chú không chơi à?
- Ừ không.- Tuyết Y cười như không.
Vừa nhìn lên cậu đã cảm thấy chóng mặt rồi...trèo lên nó rồi thả trôi xuống chắc cậu chết mất. Tuyết Y mắc chứng sợ độ cao nên mấy trò này với cậu không hề có hứng thú.
- Chú đang sợ à.- Ren cười cười nói.
- Sợ gì, chú lớn rồi nên không muốn chơi trò trẻ con thôi – Tuyết Y từ chối khéo.
Ren trề môi, cậu bé đưa bàn tay nhỏ xinh trắng nõn chỉ lên phía trên nói
- Mấy người kia cũng lớn rồi mà vân chơi thôi, chú sợ thì nói đại đi. Trò này không phải ai cũng chơi được đâu.
- Thôi, chú ấy không đi thì mẹ con mình vào thôi – Tử Di dục.
Ren cười cười nhìn Tuyết Y vẻ khinh khỉnh khiến Tuyết Y nóng mặt, chẳng nhẽ lại để thằng ranh con hỉ mũi chưa sạch này khinh mình sao. Tuyết Y tằng hắng nói :
- Được rồi, chú cũng chơi.
- Vậy chứ- Ren đá lông nheo nhìn Tuyết Y cười.
Mặt cậu méo xệch dở khóc dở cười mua thêm chiếc vé nữa...
Chân Tuyết Y run run bước vào ghế ngồi, mặt mày biến sắc trông thấy nếu không có những ánh đèn mập mờ chiếu vào chắc cậu đã lộ vẻ sợ sệt và trái tim yêu đuối của mình ra rồi.
Cài lại dây an toàn rồi...hai tay cậu còn níu chặt vào sườn quần mắt cố gắng mở to như không sợ miệng cố ép nở nụ cười.
Ren và Tử Di thì có vẻ thích thú với trò này...hai mẹ con ngồi cùng một xe còn Tuyết Y thì ngồi cùng người lạ nào đó.
Hết một lượt, Tuyết Y cười cười cũng chẳng có gì xi nhê mấy, chỉ hơi choáng một chút nhưng không sao vẫn trụ được, cậu định bwosc chân xuống thì Ren từ xe sau đã nói to :
- Thêm lượt nữa đi chú Y.
Tuyết Y cắn răng quay lại nở nụ cười :
- Tuỳ cháu.
Họ lại thêm lượt nữa, rồi lại đến lượt thứ 3 thứ 4...
...
Anh xin đầu hàng - Mạc Nhan
Giới thiệu: Giang Chấn Vũ và An Mật Nhi tình cờ gặp nhau trong một nhà hàng và cô đã
Thất tịch không mưa - Lâm Vũ Tình
Giới thiệu: Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc.
Anh Không Thích Thế Giới Này Anh Chỉ Thích Em
Trích đoạn:Cô ấy nói: “Cậu không biết à? Năm nào trường C và trường mà F đang
Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
Giới thiệu: Mexico: 6 đại gia tộc hắc bang cùng khống chế 3200 km đường biên giới
Họ Tiêu Anh Cởi Hay Là Tôi Cởi
Tiểu thuyết ngôn tình khá hay mời các bạn cùng đọc miễn phí tại website đọc truyện
Cô dâu mạo danh - Kinny
Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ
Em Có Tin Vào Định Mệnh?
Em Có Tin Vào Định Mệnh? là một truyện ngôn tình của tác giả Dư Lạc Thần, bạn có
Hảo nữ Trung Hoa - Hân Nhiên
Giới thiệu: Người Trung Quốc nói: "Trong mỗi gia đình đều có một cuốn sách, và tốt
Anh là đồ khốn nhưng em yêu anh - Sam
Trích dẫn: Nhìn thấy dấu hiệu nguy hiểm, nó cố gắng đẩy hắn ra nhưng không còn
Miền kí ức về má
Hay là con ở nhà với cha má hen!, con không đi Sài Gòn học đâu? *** Một buổi chiều
Thiên Văn
Những bí ẩn chưa được tháo gỡ, những nhân vật kì lạ xuất hiện trong tập một seri
Sự hào phóng đích thực
Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những
Cô hàng xóm
Một cô hàng xóm phiền tóai, ồn ào. Đó là những gì tôi nghĩ về cô trong hai tuẩn
Ô Long Viện tập 20-Ăn trộm
Đọc Truyện tranh Ô Long Viện tập 20: Ăn trộm. Tiếp theo tập 19, quan huyện mới
Cõng em lên gác
Cô là nhân viên văn phòng, anh làm nghề bốc vác trong thành phố. Sau ngày tốt nghiệp
Hoa hồng vàng
Tôi không còn nghe nàng nói gì nữa, bởi trước mắt tôi chỉ toàn một màu vàng của
Bản năng hàn gắn
Trước sinh nhật ba ngày. Tôi ngồi trong rạp, một tay bốc bắp rang bơ ăn ngon lành, mắt
Người đàn ông sau lưng em
Trở về Việt Nam với vết thương lòng tưởng như không thể nào hàn gắn nổi. Tôi cũng
Nụ cười thiên thần
(truyenngan. com. vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải
