pacman, rainbows, and roller s
Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi

Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 18
5 sao 5 / 5 ( 95 đánh giá )

Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi - Chương 14 - Hai vạn dặm dưới đáy biển

↓↓

- Bây giờ cậu ấy rất tốt, chỉ ở cách chúng ta hơi xa một chút thôi. – Lãnh Phong lau nước mắt.

bạn đang xem “Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Xa đến mức cả đời này cô cũng chẳng gặp được anh ấy đâu. Đồ tiểu hồ ly tinh, anh trai tôi mất rồi. Anh ấy thật không công bằng, không để lại cho chúng tôi một lời nào, nhưng lại để cho cô nhiều như vậy. – Thương Minh Tinh khóc rống lên.


- Thương Minh Tinh – Bạch Nhạn đứng bật dậy, mặt sầm xuống – Em biết chị không thích em và anh trai chị qua lại, bây giờ bọn em đã chia tay rồi, em đã cưới người khác, chị còn gì không vừa ý nữa. Chị muốn trù thì trù em, không được trù ẻo anh trai chị. Minh Thiên anh ấy rất khỏe, rất khỏe, rất khỏe...


Lãnh Phong nắm tay cô:


- Bạch Nhạn, em bình tĩnh lại đi.


Không biết cô lấy sức lực từ đâu để đẩy anh ra, ánh mắt lạnh giá:


- Anh cũng cùng một giuộc với chị ấy. Nói cho hai người biết, tôi không tin những gì hai người nói, tôi không tin. Tôi phải gọi điện cho Minh Thiên.


Người cô chao đảo, đi thẳng ra cửa rồi chạy thẳng xuống dưới lầu.


Cô chạy như điên, khi Lãnh Phong và Thương Minh Tinh định thần lại đuổi theo cô thì cô đã chạy đi rất xa rồi.


Bạch Nhạn cắm cúi chạy, trên đường gặp một đồng nghiệp. Đồng nghiệp chào hỏi cô, cô như không nghe thấy.


Rẽ, lên lầu, chạy thẳng vào phòng phẫu thuật.


- Bạch Nhạn, không phải em đang ở chỗ bác sĩ Lãnh sao? – Y tá trưởng ngạc nhiên nhìn cô.


Chẳng nói chẳng rằng, Bạch Nhạn đi tới mở tủ quần áo lấy túi xách ra, tay cô run bắn không mở được khóa túi, cô bèn tức tốc quay người lấy kéo cắt đôi chiếc túi ra.


Cô run rẩy lấy bông hồng được bọc trong màng bọc ra rồi mở ra từng chút một.


Hoa hồng giấy đã không còn, chỉ còn những mảnh giấy đỏ. Cô đau đáu nhìn.


- Bạch Nhạn...


Lãnh Phong xua tay với y tá trưởng đang hết sức sửng sốt rồi thận trọng bước vào trong.


Cô không nhúc nhích.


Lãnh Phong hoảng hốt mở to mắt, nhìn thấy một giọt máu rơi lên đám giấy, anh vội nâng mặt cô lên. Cô cắn chặt môi khiến bờ môi hiện lên hai dấu máu, máu từ trong miệng rơi xuống.


- Bạch Nhạn, mau bỏ ra. – Anh cuống quýt véo má cô.


Cô nhìn anh bắt ánh mắt hốt hoảng, đờ dại rồi từ từ nhả răng ra.


- Bạch Nhạn... – Lãnh Phong đau lòng lấy một miếng băng gạc lau miệng cho cô.


- Không cần phải cố gắng, không cần phải chống chọi, không cần phải làm một con gián kiên cường nữa... – Cô nhìn Lãnh Phong lẩm bẩm, cảm thấy trái tim mình tan ra thành từng mảnh, người cô bỗng nhẹ bẫng, nhẹ bẫng...


Không cần nữa.


Không cần học giỏi, không cần ngoan ngoãn, không cần tự trọng, không cần cố gắng tìm cho mình một mái ấm, không cần đi tìm một người mình thích, không cần tham lam một hơi ấm, không cần phải sống thật vui vẻ.


Tất cả đều đã không cần nữa.


Không có Minh Thiên dõi theo từ phía xa, tất cả đều chỉ là vô nghĩa.


Trước đây, khi một mình quá kham khổ, rất muốn bỏ cuộc, cô từng nói với Minh Thiên, cô là một cánh bèo lênh đênh trên biển khơi, tốt hay xấu đều không cần phân biệt. Minh Thiên lắc đầu cười nói, chúng ta là một, chẳng qua bị chia thành hai nửa. Nếu em không tốt, chắc chắn anh cũng sẽ không tốt.


Bây giờ Minh Thiên đã nhắm mắt lại rồi, không cần cô nữa rồi.


Cô tốt hay không tốt thì còn liên quan gì tới ai?


Sở dĩ con gián đánh mãi không chết, là bởi vì nó không thể chết, nó có người nó thích, nó phải khiến người nó thích yên lòng, ấm ức tới đâu, đau khổ tới đâu đều phải nhẫn nhịn, cho dù lưng có bị ép tới không thể đứng thẳng dậy, chỉ cần có thể ngẩng đầu thì nó vẫn phải cười.


Với cô, Minh Thiên là người yêu, là anh trai, là bố, là bạn, là gia đình, là hơi ấm, là niềm hy vọng, là ngày mai.


Minh Thiên không về nữa, cô không sợ hãi, không đau, cô chỉ vỡ tan, giống như bông hồng bằng giấy, đã rách rồi thì không thể ghép lại được nữa.


- Bạch Nhạn? Bạch Nhạn? Bạch Nhạn? – Lãnh Phong lay lay Bạch Nhạn, hoảng hốt phát hiện ra đồng tử của cô không có tiêu cự, hơi thở càng lúc càng yếu ớt.


- Minh Thiên bị tai nạn như thế nào? – Cô hỏi trong vô thức.


- Máy bay rơi. – Anh hươ hươ tay, muốn thu hút sự chú ý của cô.


- Vậy thì chắc là đau lắm. – Cô khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm dừng trên mặt anh rồi lịm đi.


- Bạch Nhạn, em thở đi, thở đi... – Anh vỗ nhẹ lên mặt cô.


Bạch Nhạn nhìn anh chằm chằm, rồi đột nhiên ọe ra một ngụm máu tươi, thấm hết lên áo Lãnh Phong.


Mặc cho ngực áo thẫm đỏ, Lãnh Phong đỡ cô lên rồi lấy tay áo lau miệng cho cô.


- Bạch Nhạn...


Cô ngoan ngoãn gục đầu lên vai anh, rất yên tĩnh.


- Bạch Nhạn...


Anh cẩn thận đỡ cô dậy, muốn để cô ngồi xuống.


Cô từ từ ngẩng đầu lên, mắt mở trừng trừng rồi đột nhiên cười ha ha, nắm chặt tay anh hớn hở như một đứa trẻ:


- Em biết là Minh Tinh lừa em mà, chị ấy không thích em, không thích hai chúng ta ở bên nhau nên cố tình nói anh không quan tâm tới em nữa. Minh Thiên sẽ không mặc kệ em đâu, phải không nào?


Khóe miệng Lãnh Phong co giật một cách khổ sở.


- Minh Thiên, sao anh không nói gì?


- Bạch Nhạn, em có nhận ra anh không? – Lãnh Phong run run hỏi.


Bạch Nhạn bỗng hoảng hốt rụt tay lại:


- Anh là ai?


Cô lo lắng nhìn ra xung quanh:


- Minh Thiên đâu?


- Bạch Nhạn, Minh Thiên... không còn nữa.


Người Bạch Nhạn run lên hai cái, trước mắt tối sầm, ngã nhào xuống đất.


**


Quan mới nhậm chức chí khí ngùn ngụt.


Sếp Khang nhận chức chủ tịch huyện Vân không giong cờ mở quạt, thậm chí còn không mở cuộc họp nào. Anh bảo văn phòng huyện ủy bố trí một chiếc xe rồi cùng Giản Đơn và mấy vị phó chủ tịch đi thị sát từng tấc đất của huyện Vân trong suốt một tuần.


Chính trong lúc toàn thể trên dưới huyện Vân đều đang mỏi mắt chờ trông tân chủ tịch huyện, Khang Kiếm đã mở cuộc họp triệu tập lãnh đạo toàn huyện từ cấp trưởng phòng trở lên.


Mở đầu cuộc họp, Khang Kiếm không đọc một bài diễn văn nhạt như nước ốc mà đi thẳng vào vấn đề chính. Anh đưa ra mấy kế hoạch lớn.


Đầu tiên, anh muốn xây dựng một nhà hát tiên tiến nhất ở huyện Vân. Huyện Vân là quê hương của Việt kịch, đây là một ưu thế. Bây giờ nghệ thuật truyền thống đang được ưa chuộng, người hâm mộ Việt kịch ở mọi miền đất nước đều không ngại đường xá xa xôi lặn lội tới huyện Vân tham quan. Anh muốn mở rộng ưu thế này. Xây dựng nhà hát, mở lớp đào tạo Việt kịch, diễn các vở kịch kinh điển, đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền, dựa vào ưu thế này để thúc đẩy ngành dịch vụ và du lịch vủa huyện Vân.


Xem một vở kịch chỉ mất một buổi tối, làm thế nào để du khách lưu lại dài ngày? Khang Kiếm nói, huyện Vân non xanh nước biếc, sông hồ dày đặc, cỏ cây tươi tốt, nếu khai thác một vành đai du lịch nông nghiệp ở khu vực ngoại thành huyện thì có thể giải quyết được vấn đề này. Hiện giờ ở thành phố đang mốt du lịch nông trại, mùa xuân ngắm hoa cải, hoa đào mận rực rỡ, mùa hè ngắm biển lúa vàng mênh mông, mùa thu vào vườn hái quả, mùa đông đạp tuyết tìm mai. Lại đào thêm mấy trăm mẫu ao cá cho người thành phố du lịch theo kiểu tự túc, học người xưa buông cần câu để tu thân. Những dự án này đều sẽ nhanh chóng thấy được hiệu quả, vốn đầu tư không cần quá lớn. Đợi tới khi kinh tế của toàn huyện tiến thêm một bước mới thì sẽ tăng cường thu hút đầu tư, đẩy mạnh công nghiệp.


Cuối cùng, Khang Kiếm nói, trong vòng ba năm kinh tế huyện Vân phải đứng đầu trong bảng xếp hạng của Tân Giang.


Mỗi cán bộ có mặt tại cuộc họp đều bừng bừng nhiệt huyết trước bản kế hoạch của Khang Kiếm. Đó không phải là những mơ ước hão huyền, mà thực sự là những lợi ích có thể nhìn thấy trước mắt. Nhưng trước đây tại sao lại không ai nghĩ tới.


Xét cho cùng thì lãnh đạo trẻ tuổi từng trải sự đời đúng là nhìn xa trông rộng!


Mấy vị giám đốc Sở Du lịch, Sở Văn hóa, Sở Xây dựng có mặt tại hiện trường đều vỗ ngực cam đoan với Khang Kiếm rằng sau khi tan họp, họ sẽ đưa ngay bản kế hoạch này lên đầu lịch công tác của năm nay.


- Về vấn đề tiền vốn, tôi sẽ làm việc với cấp trên, mọi người cứ mạnh dạn thực hiện. – Khang Kiếm uống một ngụm trà cho ngọt giọng, tâm trạng sục sôi.


Lần ra mắt đầu tiên của chủ tịch Khang coi như đã thành công rực rỡ.


Buổi tối trở về nhà khách Huyện ủy gọi điện cho Bạch Nhạn, tâm trạng của sếp Khang cực kỳ phấn khởi.


Nói gì thì nói, huyện Vân tuy chỉ là một huyện nhỏ, nhưng tới đây làm việc có thể tự mình làm chủ, không phải kiêng dè đủ thứ như trước đây, điều đó khiến nhiệt huyết của anh dâng trào. Điều duy nhất không thỏa mãn là tối đến không được ngắm và ôm bà xã nên hơi lạnh lẽo.


Anh và Bạch Nhạn vẫn còn đang tân hôn mà lại chẳng được má ấp môi kề, cách xa nhau mấy trăm kilomet, sao có thể không nhớ nhung?


Buổi tối nằm cuộn mình trong chăn buôn điện thoại với bà xã, miễn cưỡng có thể bù đắp một chút nhớ mong!


Sau khi nhấc máy, đầu tiên Bạch Nhạn sẽ nũng nịu một hồi, sau đó báo cáo với anh mọi chuyện diễn ra trong ngày. Tiếp đó anh cũng nói qua chuyện của mình. Bạch Nhạn còn trẻ quá, công việc của anh nặng nề, khô khan và nhiều áp lực, anh không muốn phá hỏng tâm trạng của cô.


Xong phần công việc, họ sẽ tự động hạ nhỏ âm lượng. Những lời nói ra lúc này, nếu người ngoài nghe được sẽ cảm thấy cực kỳ kinh khủng và vớ vẩn.


- Khang Kiếm, anh nhớ em không?


- Nhớ chứ!


- Nhớ chỗ nào?


- Chỗ nào cũng nhớ.


- Anh nhớ không chịu nổi nữa thì phải làm sao?


Máu huyết Khang Kiếm sôi trào:


- Anh sẽ hôn lên ảnh của em.


- Ảnh lạnh lắm, có gì để hôn đâu.


- Thế thì anh dồn tinh lực lại để dành lúc về Tân Giang hôn luôn một thể.


- Cái đó mà cũng để dành được á? – Bạch Nhạn tò mò hỏi.


Khang Kiếm há miệng thở dốc, không còn lời nào để nói.


Cúp máy rồi, sếp Khang phải lăn lộn trên giường chán chê mới có thể xua đi cái nóng rừng rực trong người. Tính ra thì anh đã sắp đến huyện Vân được mười ngày rồi, cuối tuần này nhất định phải về huyện Vân, nếu không anh sẽ phát điên mất.


Hôm sau, Khang Kiếm xử lý công việc xong thì Giản Đơn nói buổi tối chưa có kế hoạch gì. Anh gật đầu rồi gọi điện cho bà Bạch Mộ Mai.


Cũng nên tới thăm bà ta một lát, vì việc công mà cũng vì việc riêng.


Nhận được điện thoại của Khang Kiếm, bà Bạch Mộ Mai cũng không chút ngạc nhiên, họ hẹn nhau cùng ăn tối ở một nhà hàng kế bên khu tập thể Văn hóa.


Tiết trời vừa vào xuân, bà Bạch Mộ Mai bèn cởi chiếc áo bông dày bình bịch để mặc một chiếc áo khoác chít eo, cổ quấn khăn choàng, tóc xõa dài, trông rất phong tình.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Con nhớ mẹ!

Con nhớ mẹ!

Người ta bảo mẹ không đẹp, người ta bảo mẹ không có đôi mắt đẹp. Nhưng với con,

25-06-2016
Ngày sinh nhật

Ngày sinh nhật

Từ khi nó sinh ra đã không có ngày sinh nhật. Kể cả trong giấy khai sinh. Lúc nhỏ nó

01-07-2016
Ám ảnh

Ám ảnh

(khotruyenhay.gq) Rồi nhiều đêm sau đó, có đêm anh bất chợt tỉnh giấc thì thấy Thương

01-07-2016
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Cafe yêu

Cafe yêu

Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì? *** Ciao cafe - Điều em sẽ làm

27-06-2016
Sau tất cả

Sau tất cả

Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười,

23-06-2016
Bà chị khó tính

Bà chị khó tính

"Kẻ mạnh là kẻ làm được những gì mình thích, kẻ yếu là kẻ chỉ làm được những

01-07-2016
Bước hụt

Bước hụt

Ngày báo tin đậu đại học, nó vừa vui vừa lo, xa ba mẹ, gia đình, nó không dám chắc

23-06-2016
Đêm hấp hối

Đêm hấp hối

Nhắm mắt, hít thở thật sâu, Linh cầm lưỡi dao lam đặt lên cổ tay phải... *** Linh

29-06-2016