Thẩm Thiên Phong cúi đầu nhìn cái chai màu trắng, đáy mắt có chút ý cười.
bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Nhiều năm trước mình vô tình nói muốn có, không ngờ hắn vẫn nhớ đến bây giờ.
Buổi trưa, Diệp Cẩn theo Tần Thiếu Vũ và Thẩm Thiên Lăng ngồi trên lưng phượng hoàng xuống núi.
Thẩm Thiên Phong ôm đứa trẻ, đứng trên vách núi nhìn ba người đi xa, sau đó xoay người hỏi chân nhân. “Tiền bối giữ ta lại có chuyện gì?”
“Gấp cái gì”. Chân nhân chậm rãi trở về. “Trong lúc rãnh rỗi, ngươi ở đây chơi với đứa trẻ hai ngày đi”
Thẩm Thiên Phong bất đắc dĩ nhìn đứa trẻ trong lòng.
Thẩm Hàm bĩu môi, ai muốn chơi với ngươi.
Chẳng thú vị chút nào, hơn nữa đôi khi còn hung dữ!
Cực kì nhớ cha!
Dưới chân núi, hai con ngựa đang nhàn nhã ăn cỏ, một con đương nhiên là Đạp Tuyết Bạch của Tần Thiếu Vũ, còn một con cao to đen thẫm, bốn vó có màu xanh thẫm mờ mờ, là Lục Thông Ngọc của Thẩm Thiên Phong.
So ra thì con lừa thấp bé bên cạnh nhìn có vẻ ngu xuẩn, đang ngốc nghếch nhe răng lắc lắc đuôi.
Diệp Cẩn: …
Sớm biết vậy sẽ không mua nó, lúc trước chỉ nghĩ thỉnh thoảng xuống núi có gì đó cưỡi thay cho đi bộ thôi, hôm nay nhìn cực kì mất mặt.
“Ngươi cưỡi ngựa của đại ca đi”. Thẩm Thiên Lăng đưa dây cương cho Diệp Cẩn.
“Không cần”. Diệp Cẩn cự tuyệt. “Các ngươi đi trước, ta lên trên trấn mua một con ngựa”
Tần Thiếu Vũ huýt sáo một tiếng, mấy con phượng hoàng lập tức đáp xuống, quắp con lừa bay lên.
Con lừa đen bị doạ hồn vía lên mây, ngao ngao kêu thảm thiết ở giữa không trung.
Một con phượng hoàng khác thấy phiền, vì vậy dùng móng vuốt đạp nó ngất xỉu, bình tĩnh quắp lên núi.
“Được rồi, đại ca sẽ chăm sóc nó cho ngươi”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Đi thôi”
Diệp Cẩn do dự. “Ta…”
“Hắn bỏ ngươi nhiều năm như vậy, cưỡi một con ngựa của hắn thì đã sao?”. Tần Thiếu Vũ ôn hoà chen vào.
Nói cũng đúng! Diệp Cẩn quả nhiên bị chọc trúng điểm phẫn nộ, vì vậy hung hăng nhảy lên ngựa.
Lục Thông Ngọc quay đầu nhìn người bên trên, thấy không quen, vì vậy hít sâu một hơi chuẩn bị hất Diệp Cẩn xuống, kết quả bị Thẩm Thiên Lăng đè lại đầu. “Nếu ngươi dám quấy rối, có tin đại ca ta sẽ đập chết ngươi không?”
Lục Thông Ngọc đương nhiên không hiểu Thẩm Thiên Lăng nói gì, có điều thứ nhất là hắn nhận ra Thẩm Thiên Lăng, thứ hai cũng xem như linh thú, nhìn ánh mắt có thể đoán được ý đồ, vì vậy ngoan ngoãn phì phì trong mũi, dùng đuôi ngựa quét quét Diệp Cẩn tỏ ra thân thiện.
“Đi thôi”. Tần Thiếu Vũ ôm Thẩm Thiên Lăng nhảy lên ngựa. “Xuất phát!”
Hai con tuấn mã hí vang một tiếng, nhanh chóng chạy ra khỏi núi.
Nhờ vào ngựa tốt, vào ban đêm ba người đã đuổi kịp những người khác. Vì sốt ruột chạy đi, mọi người cũng không ở quán trọ mà tìm một chỗ khô ráo trong rừng, đốt lửa trại qua đêm.
Tần Thiếu Vũ đương nhiên không dám để Thẩm Thiên Lăng ngủ ngoài trời, sau khi phân phó vài câu thì dẫn hắn và Diệp Cẩn tiếp tục đi trước, giữa đêm khuya thì tới thành Mộ Vân.
Một chuỗi đèn lồng trước quán trọ lay động, Tần Thiếu Vũ cẩn thận ôm Thẩm Thiên Lăng xuống ngựa. “Có lạnh không?”
“Nóng muốn chết”. Thẩm tiểu thụ rất ai oán, dù là đầu thu cũng không cần lấy thảm lông quấn ta lại chứ, quả thật nóng chết!
“Nóng so với lạnh vẫn tốt hơn”. Tần Thiếu Vũ nắm tay hắn đẩy cửa ra. Tiểu nhị đang ngủ gật sau quầy, nghe được tiếng động thì dụi mắt cho tỉnh lại, ân cần hỏi. “Ba vị ở trọ sao?”
“Hai căn phòng hảo hạng”. Tần Thiếu Vũ nói.
Tiểu nhị lộ ra vẻ mặt khó xử. “Thật ngượng ngùng, phòng hảo hạng đã đầy khách rồi”
Chương trước | Chương sau