Thẩm Thiên Phong ôm kiếm ngồi trên cây, hơi ngứa mắt.
bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Lúc nào mới chịu để cho mình đút đây.
“Sư phụ vẫn ở trên cây nhìn chúng ta”. Đứa trẻ nhỏ giọng nói.
“Kệ hắn”. Diệp Cẩn ôm đứa trẻ lật qua một trang sách. “Cứ làm như không thấy”
“Hắn chọc giận ngươi sao?”. Đứa trẻ hỏi.
“Ngoan ngoãn đọc chữ đi!”. Diệp Cẩn cốc đầu hắn.
Đứa trẻ làm mặt xấu, tiếp tục nhận diện chữ cái.
Một con phượng hoàng bay tới, kiêu hãnh đặt lên bàn một túi điểm tâm, sau đó xoay người kéo lông đuôi thật dài mà bay đi. Làm một Thượng cổ thần thú, nó cực kì bất mãn với việc trở thành bồ câu đưa thư, cho nên thái độ phục vụ cũng rất kém!
Diệp Cẩn mở ra túi giấy dầu, chỉ thấy bánh bên trong đã nát thành mảnh vụn, ngay cả bóp cũng không được.
Đứa trẻ hơi tiếc, dùng ngón tay chấm mảnh vụn mà ăn.
Diệp Cẩn đặt hắn lên ghế, hùng hổ ra khỏi sân.
Thẩm Thiên Phong từ trên cây nhảy xuống.
“Làm rộn cái gì?”. Diệp cốc chủ cực kì hung dữ.
Thẩm Thiên Phong tốt bụng nói. “Sợ ngươi đói”
Diệp Cẩn kiêu ngạo hừ một tiếng, xoay người quay về.
“Tiểu Cẩn”. Thẩm Thiên Phong kéo hắn lại.
“Làm gì vậy?”. Diệp Cẩn nổi giận.
“Không có gì”. Thẩm Thiên Phong nói. “Muốn nhìn ngươi nhiều một chút”
Diệp Cẩn: …
Thế mà học được cái kiểu nói buồn nôn này, quả thật hù chết người.
Thấy Diệp Cẩn không quá chống cự, Thẩm Thiên Phong cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mặt hắn.
Sau đó Thẩm Thiên Phong bị Diệp Cẩn đánh cho một trận.
Thật lãnh khốc, vô tình, cố ý gây sự.
“Còn chiếm tiện nghi của lão tử nữa, lão tử sẽ khiến ngươi không “lên” được!”. Diệp Cẩn lôi ra một đống chai thuốc độc, cực kì hung dữ!
Thẩm Thiên Phong kéo hắn vào lòng, không nói gì hôn lên lần nữa.
Môi lưỡi kề nhau, Diệp Cẩn mở to mắt, mẹ nó, đây đây đây đây là làm cái gì?
Thẩm Thiên Phong vòng tay qua vòng eo thon nhỏ, dịu dàng làm sâu hơn nụ hôn này.
“Ô…”. Diệp Cẩn giãy dụa muốn chạy, lại càng bị ôm chặt hơn. Trị số vũ lực của hai người khác xa, sự thật chứng minh nếu Thẩm Thiên Phong muốn làm gì, Diệp Cẩn chỉ có thể ngoan ngoãn chấp nhận, sức chiến đấu cơ bản là số âm.
Nụ hôn cực kì triền miên, đợi cho Thẩm Thiên Phong buông ra thì Diệp Cẩn đã choáng váng, đầu gối cũng nhũn ra.
Đứa trẻ đang áp vào cửa lập tức nhắm mắt chạy về bàn đá, tiếp tục ngoan ngoãn đọc sách!
Vừa rồi ta chưa thấy gì cả!
“Cho ta một cơ hội nữa được không?”. Thẩm Thiên Phong nắm tay Diệp Cẩn.
Được muội ngươi! Diệp Cẩn giận dữ. “Ngươi là cái đồ dâm tặc hèn hạ!”
Vừa dứt lời, Tần Thiếu Vũ và Thẩm Thiên Lăng tay trong tay bước tới.
Diệp Cẩn: …
Thẩm Thiên Lăng giật mình nhìn đại tẩu hắn quần áo xộc xệch, đôi môi đỏ bừng, không khỏi nghĩ đến một số thứ không nên nghĩ!
“Khụ khụ”. Tần Thiếu Vũ ho khan. “Sư phụ đâu rồi?”
Thẩm Thiên Phong và Diệp Cẩn đồng loạt chỉ một ngón tay.
“Đã quấy rầy, các ngươi tiếp tục đi”. Tần Thiếu Vũ bình tĩnh kéo Thẩm tiểu thụ rời khỏi.
“Tình huống gì thế này?”. Thẩm Thiên Lăng nhỏ giọng tán dóc.
“Ngươi thấy sao?”. Tần Thiếu Vũ hỏi lại.
“Chẳng lẽ đã thành đôi rồi ư?”. Thẩm Thiên Lăng rất vui mừng.
“Sớm hay muộn mà thôi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Vốn là người có tình ta có ý, không được mới lạ”
“Cũng đúng”, Thẩm Thiên Lăng gật đầu. “Đợi giải quyết chuyện thân thế Thẩm Hàm rồi, không chừng chúng ta sẽ nhanh chóng được uống rượu mừng!”
Tần Thiếu Vũ cười cười, xoa đầu hắn không nói gì.
Chân nhân đang chưng cất rượu ở hậu viện, sau khi nghe nói tiểu Ngũ mất tích thì cũng hơi bất ngờ. Tuy bình thường không gặp nhiều, nhưng hắn có ấn tượng không tệ về thanh niên này.
“Ta và Lăng nhi sẽ cưỡi ngựa đến trấn Lạc Bình, lần này là đến từ biệt sư phụ”. Tần Thiếu Vũ nói.
“Đi đường cẩn thận”. Chân nhân nói. “Nếu có gì cần, bất cứ lúc nào cũng có thể phái người tới tìm ta”
“Đa tạ sư phụ”. Thẩm Thiên Lăng lưu luyến.
“Tiểu Diệp và Thiên Phong thì sao?”. Chân nhân hỏi.
Vừa dứt lời, Thẩm Thiên Phong đã lao vào sân.
“Ngươi đứng lại cho lão tử!”. Diệp Cẩn đầy khí phách đuổi theo hắn.
Chân nhân: …
Tần Thiếu Vũ: …
Thẩm Thiên Lăng: …
Diệp Cẩn chạy vào mới phát hiện trong sân đầy người, vì vậy hơi xấu hổ.
Thẩm Thiên Phong bình tĩnh vuốt cằm.
“Bọn ta cáo từ trước”. Tần Thiếu Vũ từ biệt hai người. “Tiểu Ngũ mất tích, ta và Lăng nhi phải lập tức đến trấn Lạc Bình tìm hắn”
“Tiểu Ngũ mất tích ư?”. Diệp Cẩn và Thẩm Thiên Phong nghe vậy cũng giật mình.
“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu, nhìn Diệp Cẩn nói. “Đợi tìm được tiểu Ngũ rồi, chúng ta mới đi Nam Hải”
“Ta đi chung với các ngươi”. Diệp Cẩn rất dứt khoát. Thứ nhất hắn lo lắng cho tiểu Ngũ, thứ hai cũng tránh cho bị cưỡng hôn vô cớ!
Đánh không lại, môi sưng lên quả thật khó có thể nhịn được!
“Ta…”
“Ngươi câm miệng!”. Thẩm Thiên Phong vừa mở miệng thì Diệp Cẩn đã dùng ánh mắt “Dám nói lão tử sẽ chết cho ngươi xem” nhìn hắn!
Thẩm đại hiệp không thể làm gì khác hơn ngoài im miệng.
“Cũng tốt”. Chân nhân gật đầu. “Tiểu Diệp đi theo đi, đứa trẻ tạm thời ở lại Phượng Hoàng sơn, Thiên Phong cũng ở lại, ta có chuyện muốn nói với ngươi”
“… Vâng”. Thẩm Thiên Phong nhìn Diệp Cẩn, kết quả thu được một cái nhìn khinh bỉ.
“Cho ta một ít thời gian, ta sẽ nhanh chóng thu dọn xong”. Diệp Cẩn xoay người chạy về.
Thẩm Thiên Phong cũng vội vàng đi theo.
Thẩm Thiên Lăng thầm lau mồ hôi, sao lại có cảm giác đại ca lại sắp bị đánh cho một trận.
Cực kì đáng thương.
Đứa trẻ đang nằm sấp trên bàn đọc sách, sau khi Diệp Cẩn vào sân nhìn thấy thì có chút không nỡ, ôm hắn lắc lắc.
Thẩm Hàm cười khanh khách, mắt sáng long lanh.
“Ta phải đi rồi”. Diệp Cẩn chọt chọt khuôn mặt hắn, thở dài nói. “Sau này không thể dạy ngươi học bài rồi”
“Đi?”. Đứa trẻ hơi sửng sốt. “Chừng nào?”
“Ngay bây giờ”. Diệp Cẩn sửa sang lại tóc cho hắn. “Có một người bạn xảy ra chuyện, ta phải đi cứu hắn”
“Vâng”. Đứa trẻ rất hiểu chuyện, ôm cổ Diệp Cẩn. “Ta sẽ nghe lời”
Diệp Cẩn cười cười. “Đừng buồn, lần này cứu người nên không thể mang ngươi theo, đợi giải quyết xong rồi, nếu chân nhân đồng ý ta sẽ mang ngươi về Quỳnh Hoa cốc”
“Thật sao?”. Đứa trẻ vui mừng.
“Đương nhiên là thật”. Diệp Cẩn đặt hắn xuống đất, nhìn ra cửa. “Về phần sư phụ, chúng ta không đón nhận hắn là được”
Thẩm Thiên Phong đứng ở cửa, vào không được mà lui ra cũng không xong.
Diệp Cẩn kéo đứa trẻ vào nhà. “Giúp ta thu dọn đồ đạc”
Thẩm đại hiệp đau đầu, sau có thể có người nói một đằng nghĩ một nẻo như thế…
“Sư phụ”. Một lát sau, Thẩm Hàm chạy ra, đưa một cái chai cho Thẩm Thiên Phong. “Cha đưa cho ngươi”
“Ngươi gọi hắn là gì?”. Thẩm Thiên Phong giật mình.
“Cha”. Khuôn mặt đứa trẻ hưng phấn đến đỏ bừng. “Cha nói nếu cha ta là một tên khốn kiếp, chúng ta cũng không cần hắn, dù sao muốn có cha thì ở đâu cũng có!”
Nhận đồ đệ của mình làm con nuôi, cũng không tệ. Thẩm Thiên Phong nhìn cái chai trong tay. “Đây là gì?”
“Mật hoa hồng, dùng để giải độc, sau này có khi dùng tới”. Đứa trẻ nói. “Cha còn nói nếu ngươi lấy đồ rồi thì mau đi đi, hắn không muốn gặp ngươi”
Thẩm Thiên Phong: …
Thẩm Hàm xoay người nhảy vào phòng, làm hết chức trách của một người truyền lời.
Chương trước | Chương sau