Di động đột nhiên vang lên, tôi nhìn thấy là Giang Dịch Thịnh, liền nhận, “Sao trễ như vậy còn gọi điện thoại cho em?”
bạn đang xem “Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!“Anh có vài lời muốn nói, về Ngô Cứ Lam.”
Tôi nghe giọng nói của hắn có vẻ nghiêm túc, không khỏi nhìn thoáng qua Ngô Cứ Lam, liền ngồi thẳng người dậy, “Anh nói đi.”
“Lúc trước, em nói với anh là cảm thấy không nên thích Ngô Cứ Lam, anh không phản đối, cũng không ủng hộ, bởi vì anh nghĩ không phải lo lắng lắm về điều kiện kinh tế cũng như lai lịch thân phận của hắn, con người của Ngô Cứ Lam rất tốt, đối với em cũng rất tốt, nhưng hiện tại anh thật sự hy vọng em từ bỏ.”
Tôi không nhanh không chậm vừa ăn cơm rượu bánh trôi của Ngô Cứ Lam, vừa hỏi: “Vì sao?”
“Hôm đó cả người em máu chảy đầm đìa, mắt lại không nhìn rõ, ngay cả người học ngành y chỉ sợ cũng đã luống cuống sợ hãi. Ngô Cứ Lam thì rất bình tĩnh, chẳng những đoán được chính xác thương thế của em, còn sơ cứu đơn giản hiệu quả. Không phải nói hắn làm chuyện đó khó khăn thế nào, mà là dáng vẻ tự tin thong dong kia nhất định phải có kinh nghiệm chắc chắn về lâm sàng, đã tận mắt thấy máu tươi và người chết nhiều lần mới có thể làm được, cũng không phải chỉ cần luyện tập dăm ba tháng là có thể.”
Lời nói của Giang Dịch Thịnh, đều giống như những gì tôi suy đoán, tôi nhẹ nhàng “Vâng” một tiếng, tỏ vẻ đồng ý.
“Kỹ thuật ‘cắt cá’ của Ngô Cứ Lam tối hôm nay, em cũng đã tận mắt chứng kiến, cho dù là công phu tu luyện mười năm, căn bản cũng không làm được! Nếu em không tin, anh có thể tìm một đầu bếp chuyên nghiệp đến để em hỏi rõ.”
“Em tin!”
“Còn nữa, hắn còn biết đánh đàn cổ. Đánh được đàn cổ đương nhiên không có gì lạ, anh cũng đánh được đàn nhị! Nhưng còn làm ra đàn nhị thì sao? Hắn có thể lấy một khối gỗ tùy tiện nhặt được ở bờ biển về làm đàn cổ. Hôm nay buổi tối anh nghe hắn khảy đàn xong, liền biết được cây đàn cổ này làm chắc chắn không tệ, âm sắc có thể nói là hoàn mỹ, hắn đánh đàn cũng rất hoàn mỹ. Có thể nói, cho dù là làm đàn hay đánh đàn, Ngô Cứ Lam đều hơn hẳn các bậc tiền bối khác. Tiểu La, em hỏi bản thân em một chút, mấy thứ đó có bình thường hay không?”
Tôi không phải là kẻ ngốc ngây thơ không biết gì, cũng không phải không biết trên đời này không có chuyện thần tiên, đương nhiên tất cả đều không bình thường.
Tôi nhìn Ngô Cứ Lam, hoảng sợ nghĩ, có nhiều chuyện Giang Dịch Thịnh cũng không biết, nếu hắn biết, khẳng định sẽ càng nói không bình thường.
Ngô Cứ Lam ăn xong viên trôi nước cuối cùng trong bát, hắn buông cái bát xuống, ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn tôi. Trực giác nói cho tôi biết, hắn biết rõ Giang Dịch Thịnh đang nói cái gì.
“Tiểu La, Tiểu La…” Giang Dịch Thịnh kêu lên.
Tôi hồi phục tinh thần lại, nói: “Em hiểu anh muốn nói cái gì, những thứ anh nghĩ, em đã đều tự hỏi chính mình. Anh ấy dùng phản ứng thong dong hoàn hảo hơn so với người học nghề y là để giúp em. Anh ấy dùng tài nghệ ‘cắt cá’ tuyệt vời là để kiếm tiền, khiến em không cần phải lo lắng chạy đi vay tiền người khác, hay phải chật vật lo trả tiền lại. Giang Dịch Thịnh, nói cho anh biết một bí mật. Trước đây, cũng bởi vì anh biết đánh đàn nhị, mỗi lần đánh xong anh đều ở trên sân khấu giống như con công xòe đuôi huênh hoang đắc ý, em chỉ có thể ngồi như đứa ngốc ở dưới sân khấu mà vỗ tay. Kỳ thật, em rất không ưa. Đời này thực sự em không thể bằng anh, nhưng em có thể tìm một người bạn trai, nếu hắn chẳng những biết đánh đàn cổ, còn có thể làm đàn cổ…” Tôi nghĩ đến điều này, liền nở nụ cười, “Không phải là đã thắng anh rồi sao? Về sau khi gặp mặt, để xem anh còn dám lấy nhị hồ ra khoe nữa hay không?”
Giang Dịch Thịnh im lặng thật lâu sau, bỗng nhiên nhẹ giọng nở nụ cười, “Thẩm La, em kỳ thật mới là người có nguy cơ bị bệnh tâm thần! Nhưng em có biết là anh yêu em không?”
“À, vâng… Là loại tình yêu luôn làm cho em phải mất mặt đấy!” Khi Giang Dịch Thịnh còn trẻ, hắn ỷ vào chỉ số thông minh cao, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều giỏi, đã không ít lần bắt tôi làm đá kê chân, đi rêu rao chính mình. Có một lần còn khiến cho bữa tiệc sinh nhật của tôi biến thành buổi biểu diễn tài năng gì đó của hắn.
Giang Dịch Thịnh thở dài, “Em thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao?”
Tôi nói: “Có thể tìm được một người không có chuyện gì không làm được, thắng tất cả bạn trai của người khác, là giấc mơ của các cô gái, em cũng không còn cách nào khác.”
“Ngô Cứ Lam có phải ở bên cạnh em hay không? Sao anh nghe có vẻ như em đang sợ người nào đó lại bỏ nhà ra đi, nịnh nọt tâng bốc người ta thế?”
“Giang Dịch Thịnh, anh không cần lúc nào cũng nhắc nhở chúng ta về chỉ số thông minh của anh.” Tôi nói.
Giang Dịch Thịnh cười: “Anh cúp máy đây! Nói với Ngô Cứ Lam đừng giận anh, con người bản tính luôn thiên vị, anh cũng xem hắn là bạn bè, nhưng nếu bắt anh lựa chọn giữa em và hắn, anh chỉ biết sẽ vĩnh viễn chọn em.”
Tôi để cái điện thoại xuống, hỏi Ngô Cứ Lam: “Anh biết Giang Dịch Thịnh nói gì sao?”
Ngô Cứ Lam thản nhiên nói: “Cho dù không biết cậu ta nói gì, lời của cô, tôi cũng đã nghe được.”
Mặt của tôi dần dần ửng đỏ, vừa rồi ba hoa với Giang Dịch Thịnh, chỉ là hy vọng giải thích đối phó với hắn, nhưng lúc này mới cảm thấy được chính mình thật sự có lá gan quá to, da mặt quá dày!
“Tôi biết anh không phải là bạn trai của tôi, vừa rồi chỉ là… chỉ là…”
Ngô Cứ Lam tựa hồ rất ngạc nhiên một người sao lại có thể đỏ mặt trong phút chốc như vậy, hắn nhẹ nhàng khẽ chạm vào mặt tôi một chút, “Rất nóng!”
Tôi chỉ cảm thấy tất cả máu huyết trong người đều bị dồn lên đỉnh đầu, chẳng những mặt bắt đầu nóng bừng, ngay cả lỗ tai cũng bắt đầu nóng hừng hực, khiến cho bàn tay của Ngô Cứ Lam càng thêm lạnh lẽo. Tôi nhịn không được cầm tay của Ngô Cứ Lam, muốn cho hắn một chút ấm áp.
Ngô Cứ Lam nhìn tôi, trong ánh mắt thâm sâu tối tăm tràn đầy do dự và đấu tranh.
Tôi sợ hắn tiếp theo sẽ rút tay lại, nên theo bản năng dùng toàn bộ sức lực nhanh chóng nắm lấy tay hắn.
Ngô Cứ Lam hỏi: “Thẩm La, em thật sự biết mình đang làm gì sao?”
Tôi nói: “Em biết!”
Ngô Cứ Lam nói: “Căn bản em không biết lai lịch của tôi.”
Tôi đỏ mặt, lấy hết dũng khí nói: “Nhưng em biết anh tốt với em. Anh không muốn nói cho em biết, luôn giúp em làm tất cả mọi chuyện, bởi vì anh là người lương thiện, thích giúp đỡ kẻ khác!”
Ngô Cứ Lam rũ mắt xuống, trầm mặc không nói.
Lòng tôi chậm rãi quặn đau. Tuy tôi chưa bao giờ biết cái gì là luyến ái, nhưng quan tâm chăm sóc, tôi đều cảm nhận được. Tôi chắc chắn như vậy chính là yêu, nhưng ngộ nhỡ… là do tôi hiểu lầm thì sao?
Tôi vô cùng khẩn trương, lo lắng rối rắm, nên trong lúc ý nghĩ trong đầu chuyển biến, tôi dường như từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Có lẽ thật sự chỉ một mình tôi mơ tưởng, đã đánh mất trái tim mình!
Sắc mặt của tôi dần trở nên tái nhợt, lòng bàn tay ứa ra hàn khí, nhiệt độ dường như cũng lạnh lẽo như bàn tay của Ngô Cứ Lam.
Ngô Cứ Lam nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: “Sau đêm trăng tròn, nếu em vẫn không thay đổi tâm ý, tôi…” Lời nói của hắn thật sự tối nghĩa, nói đến một nửa, cũng không có… nửa câu còn lại.
Tôi lập tức từ địa ngục bay lên thiên đường, lòng bàn tay không còn chút hàn khí, sắc mặt cũng khôi phục lại bình thường.
Ngô Cứ Lam nhìn tay của mình —— vẫn đang bị tôi nắm chặt trong tay, hắn hỏi: “Em định nắm tới khi nào?”
“À… Em…” Tôi lập tức luống cuống tay chân buông tay hắn ra, hai má lại bắt đầu nóng lên.
Ngô Cứ Lam đột nhiên nhoẻn miệng cười, nhéo nhéo vào mặt tôi. Trong ánh mắt sợ hãi dại ra của tôi, hắn nói: “Có qua có lại nhé.”
Sau đó hắn giống như chưa xảy ra chuyện gì, đứng lên, bỏ hai cái bát rỗng vào khay, bê cái khay đi ra ngoài, “Ngủ ngon.”
Tôi ngây ngốc một lúc lâu, mới nhớ ra trước đây khi tôi vừa quen biết hắn không lâu, đã từng có nhéo mặt của hắn, thì ra vẫn “mang thù” đến tận bây giờ.
Tôi bưng mặt, nhịn không được ngây ngô cười! Được thôi! Loại thù này hoan nghênh nhớ lâu hơn, cũng hoan nghênh trả thù nhiều hơn! Tôi thật hối hận tại sao lúc ấy không làm thêm chuyện gì khác!
Chương trước | Chương sau