Ngưng Tịch, anh thích em, thích em, thích đến nỗi làm bản thân lạc đường
bạn đang xem “Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Em thích anh không? Anh rất muốn biết, em có thích anh không?
Em không thích, nếu em thích, thì sao em có thể làm tổn thương anh chứ?
Vết thương trên mặt nhắc nhở tôi, ngày đó đã xảy ra chuyện gì?
Em trai tôi đã bị giết chết, còn em đã làm tổn thương tôi
Em nói, xin lỗi
Em nói, em không cố ý
Em nói, đó là bản năng
Bản năng? Tôi tình nguyện nghe em nói rằng, đó là bởi vì yêu
Yêu còn có thể hy vọng có thể hết yêu, còn bản năng, trừ khi sinh mệnh kết thúc...
Bỏ đi, mặc kệ ngày mai, mặc kệ sau này, thế giới của chúng tôi vốn là không thể mãi mãi sánh cùng trời đất
Bây giờ để tôi ôm em
Tôi đem chính mình vùi vào trong cơ thể cô ấy,, cô ấy bị ôm tôi vào ngực, chúng tôi một ngày một đêm, tuy hai mà là một dây dưa với nhau
Tôi thích mái tóc của cô ấy, giống như rong biển tận dưới đáy đại dương, tầng tầng lớp lớp trói chặt tôi
Tôi thích vùi mặt vào trước ngực cô ấy, giống như một đứa trẻ, lưu luyến mút chặt lấy ngọn núi hồng hồng ấy
Tôi thích ngón tay cô ấy qua lại không ngừng trong mái tóc tôi, chà sát, làm loạn
Tôi thích khi kích tình mãnh liệt, cô ấy dùng móng tay sắc nhọn cắm sâu vào vai tôi
Tôi thích cô ấy cúi đầu rên rỉ,, thỉnh thoảng thất thần kêu lên đau đớn
Thỏa mãn, ôm cô ấy , rồi lại thỏa mãn
Tôi đã biết thế nào là sâu sắc
"Ngưng Tịch, em biết không? Tôi thích em, thích đến mức không còn nguyên tắc, không còn là chính mình." Người trong lòng đã ngủ say
Tôi cúi đầu hôn mỗi cô ấy, nói khẽ
"Ngưng Tịch, biết không? Anh yêu em, yêu hơn cả bản thân mình..."
"Ngưng Tịch, biết không? Anh yêu em, yêu hơn cả sinh mệnh mình..."
Tôi biết, cô ấy không nghe được, đúng vậy,. lòng cô ấy cũng chẳng nghe được
Lần cuối cùng ôm cô ấy, sau đó tôi nói với cô ấy rằng "Ngưng Tịch, em đi đi..."
Đúng vậy, em đi đi, lúc anh đã hạ quyết tâm sẽ không tổn thương em như trước, lúc anh còn có thể khống chế chính mình
Hãy rời đi thật xa
Mối thù của Truyền Việt, anh nhất định phải trả.
Anh không muốn lợi dụng em nữa, cũng không muốn lại bị em lợi dụng
Cho nên, em đi đi
Anh buông tay rồi, cho em thứ tự do mà em muốn...
Ông ngoại đã từng hỏi tôi, nếu như, cháu yêu một người còn hơn cả chính mình, cháu sẽ làm thế nào?
Tôi nói, có lẽ cháu sẽ chết mất
Ông nhìn tôi, đừng cho bản thân một lần như thế
Nhưng ông ơi, cháu bây giờ đã tẩu hỏa nhập ma, hết thuốc chữa rồi...
Tôi nhìn đồng hồ, cô ấy đã rời khỏi tôi 365 phút, mỗi phút mỗi giây đều rất nhớ
Tôi nhìn đồng hồ, cô ấy đã rời khỏi tôi 782 phút, chia xa mỗi giây đều là giày vò
Tôi nhìn đồng hồ, cô ấy đã rời khỏi tôi 1448 phút, tôi đã gọi được điện thoại
"Em khỏe chứ?" Tôi hỏi
"Vẫn tốt..." Giọng nói cảu cô ấy thật xa xôi
"Anh rất nhớ em, Nưng Tịch, có thể trở về không?"
"Truyền Chi, em..."
"Làm sao thế? Giọng nói em có vẻ không tốt lắm..." Lòng tôi siết chặt lại
"Em ... có thai rồi..."
Tôi dại ra trong nháy mắt
Một lát sau "Chờ anh, anh đi đón em..."
"Được..."
Tôi ngắt điện thoại, nhìn bầu trời xa xôi, hoàng hôn vẫn như trước, đỏ tươi như máu
"Ngưng Tịch, em muốn mạng của anh, phải không?"
Đứng trước gương, nhìn đóa anh túc đẹp đẽ sau lưng, mỗi nét đều là chính tay Ngưng Tịch xăm lên
Màu mực là tôi chọn, màu tím, cực kì giống như sắc mặt con người sau khi máu trong cơ thể đã khô cạn, bi thương đến kỳ lạ
Nếu như, cháu yêu một người còn hơn cả chính mình, cháu sẽ thế nào?
Chính là, cháu sẽ chết mất...
Ngưng Tịch, em muốn anh chết, phải không?
Chương trước | Chương sau