Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 66
5 sao 5 / 5 ( 139 đánh giá )

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên - Chương 53 - Phiên ngoại - Lạc đường

↓↓
Tác giả:


Hôm nay tôi đi xem mặt


"Lần sau có thể gặp nhau lúc nào được?" Đối phương hỏi tôi.


"Xin lỗi." Tôi mỉm cười.

bạn đang xem “Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Bỏ đi, tôi hiểu rồi, những cô gái học ngành tiếng Trung đều rất kiêu ngạo." Đối phương nhún nhún vai.


Tôi cười, chỉ là chẳng có cảm giác gì với anh, chứ chẳng hề liên quan đến kiêu ngạo.


Tôi nhìn bàn tay mình, lạnh lẽo, chẳng có độ ấm.


"Ở bên kia nhìn em đã nửa ngày rồi..." Một giọng nói vang lên ở phía trên đỉnh đầu,


Ngẩng đầu, thấy một đôi mắt rực sáng, tôi nói: "Trùng hợp quá!". Công nhận là trùng hợp thật, đi xem mắt lại gặp phải bạn trai cũ.


Anh ta ngồi xuống phía đối diện tôi: "Thoạt nhìn, anh ta chắc xong đời rồi!" (ý là thất bại rồi ấy)


Tôi lắc đầu, "Không biết..."


"Rốt cuộc em muốn tìm một người như thế nào?"


"Tiêu chuẩn con người mới bốn có: có nhà, có xe, có ngoại hình, có tiền"


Anh ta mỉm cười: "Vậy đáng lẽ em không nên chia tay với anh, anh có thể cho em một cuộc sống rất tốt..."


Tôi cười, câu này nghe quen quá, trước đây anh ta đã từng nói rồi, lúc đó tôi trả lời thế này: định nghĩa của mỗi người về cái từ "tốt" kia cũng rất khác nhau, đừng có dùng một chút tiền mà đánh gục tôi.


Vẻ mặt lúc đó của anh ta, bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ, kinh ngạc, đau thương, phẫn nộ...


"Em có vẻ gầy đi nhiều." Anh ta nói.


"Chẳng có cách nào, cuộc sống rất khó khăn."


"có gì khó khăn cứ đến tìm anh..."


"Nhất định."


Anh ta thở dài "Em sẽ không đến đâu, hiểu em quá mà."


Tôi chỉ biết cười.


Lúc ra về, anh ta định bắt tay chào tạm biệt tôi.


"Không cần."


Tôi thẳng thắn hất tay anh ta ra.


Lúc tôi xoay người rời đi, anh ta lại kéo tay tôi lại: "Chúng ta tại sao lại phải đi tới bước này?"


Tôi quay đầu lại nhìn anh ta "Lúc đó, người đưa ra lời chia tay kia không phải là tôi..."


Anh ta cười bất đắc dĩ :"Anh chỉ là muốn thành toàn cho em, thái độ lạnh lùng của em khiến người ta không nhìn thấy hy vọng."


Đúng vậy, không nhìn thấy hy vọng, lúc đó anh ta cũng nói như vậy


"Bàn tay cũng lạnh lẽo như thế..." Anh ta thấp giọng nói


"ĐÚng vậy, tôi máu lạnh..." Tôi cười rút tay về, tay anh ta rất ấm, nhưng không thể lưu luyến.


"Tạm biệt..." Tôi lại giằng tay ra lần nữa, lần này anh ta không níu kéo nữa.


Đi trên đường, người qua lại ai cũng vội vã, tôi cảm thấy trong lòng có một khoảng trống rỗng.


Tại sao lại phải đi tới bước này?


Tôi đang hỏi chính mình.


Thực ra, tấm lòng của anh, em vẫn luôn ghi nhớ.


Nhớ kỹ anh thương em sợ hãi mà kìm nén ham muốn.


Nhớ kỹ lần em bị ngã, anh suốt đêm tức tốc từ thành phố trở về, chỉ để giúp em thay thuốc.


Nhớ kỹ anh đã từng nói, anh rất muốn yêu thương em thật nhiều, nhưng em lại từ chối, chẳng hề làm nũng.


Nhớ kỹ, lúc chia tay, anh gõ nhẹ lên trán em, nói: em sẽ hối hận, không có ai có thể tốt với em như anh nữa.


Những lời này cực kỳ giống lời nguyền.


Đúngvậy, em đều nhớ kỹ.


Còn nhớ rõ, sau khi chia tay với anh rồi, bạn bè chỉ vào mũi em mà nói, có phải cậu bị điên rồi không?


Còn nhớ rõ, sau khi chia tay với anh rồi, mẹ em bất đắc dĩ hỏi, cậu ấy có điểm nào không tốt chứ?


Đúng vậy, anh có điểm nào không tốt chứ? Vì sao lại phải chia tay?


Bởi vì chúng ta quá giống nhau, chúng ta đều nhạy cảm, bất lực, yếu đuối...


Chúng ta đều thích mơ tưởng, không thực tế, sẽ không thể tồn tại được.


Nhìn anh, em có thể trông thấy chính bản thân mình, chạm vào anh, em tưởng như đang chạm vào linh hồn mình.


Chúng ta có thể yêu đương, nhưng không thể nào chung sống.


Những người giống nhau, định trước là không có duyên phận.


Có thể, kể từ ngày bắt đầu, chúng ta đã đang chờ đợi một kết thúc rồi...


Một cơn gió cô đơn thổi vào một căn phòng ở tầng cao trong thành phố, mây trên trời hiện lên vẻ cô tịch.


Hai năm trước, tôi không khóc.


Nhưng hôm nay, nước mắt lại rơi rất nhiều.


Nói với chính mình, sau khi khóc xong rồi, tôi phải tự sống cho thật tốt.


Đúng vậy, giống như khi chia tay đã nói, rời khỏi anh, em có thể sống rất tốt...


Hồi ức, đúng là một thứ rất kỳ lạ.


Một cuộc "gặp mặt tình cờ" nho nhỏ, không ngờ lại có thể khơi ra nỗi cô đơn hai năm trước của tôi.


Haiz, BS chính mình... Sau khi về nhà, ngồi trước màn hình, lại viết thêm phiên ngoại.


Đừng hỏi tôi vì sao lại làm như vậy?


Có những lúc tôi rất tùy hứng, suy nghĩ theo trái tim, cứ tiến lên phía trước là được.


Thực ra vẫn rất thích Tư Dạ, vì sao sau này lại có chút thiên vị cho Truyền Chi?


Thực ra, chỉ là để cho hắn vài phần linh hồn mà thôi.


Không còn lời nào nữa...


Còn nữa, Yên mỗ (ý là tác giả) trịnh trọng kính mời Tư Dạ đảng không nên đọc chương này, biết đâu lại làm tổn thương trái tim của mọi người.


****


Lúc còn nhỏ, ông ngoại rất thích ôm tôi ngồi ngắm biển, có một lần, ông hỏi tôi, lý tưởng của cháu là gì...


Tôi kiêu ngạo nói, muốn làm người thừa kế Carlo Gambino (tên của ông ngoại Truyền Chi).


Ông ngoại cười lớn nói với tôi: Biết không? Trên đời này, phải có nỗ lực thì mới có thu hoạch, cháu muốn làm được việc ấy, trước tiên phải biết bản thân sẽ mất đi những gì.


Tôi sẽ mất đi cái gì?


Hạnh phúc, vui vẻ, cuộc sống yên ổn bình thường, tình yêu đẹp đẽ nhất...


Tôi nói, mất thì mất, cháu không cần những thứ đó, cháu chỉ cần quyền lực.


Ông ngoại nhìn tôi không chớp mắt, cháu không giống cha cháu, cháu cũng chẳng giống mẹ cháu...


Có lẽ, cháu thực sự có thể...


Tôi thực sự có thể, mọi người trong gia tộc đều nói vậy, tôi là người thân thiết nhất với ông ngoại.


Thế nhưng, tôi vẫn chưa vừa lòng, dục vọng đối với quyền lực càng ngày càng lớn, dòng máu đó chảy trong người tôi, dòng máu được kế thừa từ gia tộc.


Carlo Gambino, cháu sẽ thừa kế gia sản của ông một cách vinh quang, không chỉ có vậy, cháu còn có thể vượt qua cả ông.


Thế kỷ trước ông có thể hô mưa gọi gió, làm thay đổi cả thế giới, giờ đến lượt cháu xoay vần đất trời.


Cháu lớn lên trong câu chuyện cổ tích về ông, bây gờ, cháu muốn tự tay mình phá vỡ nó.


Sống trên đời gần ba mươi năm, quyền lực mang lại cho tôi cảm giác thỏa mãn vô cùng.


Tôi thích đứng ở nơi cao, ngạo nghễ nhìn thiên hạ, thu cuộc sống của tất cả mọi người trong tầm mắt mình.


Tôi từng cho ràng, ôm quyền lực trong tay chính là ôm được tất cả trong tay.


Mãi cho đến khi, gặp cô ấy...


Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, là ở trên bàn đàm phán, cô ấy ngồi bên cạnh người đại diện hợp pháp của Xích Vũ.


Áo trắng, quần trắng, tóc dài đến bả vai, không trang điểm, mặt mộc thuần khiết.


Cô rất bình tĩnh, dường như không thích nói chuyện, trên miệng luôn có một nụ cười nhàn nhạt, lịch sự mà xa cách..


Cũng chẳng biết vì sao, lại có thể hấp dẫn ánh mắt của tôi.


Cô ấy là ai? Thuộc hạ của Hiên Viên Ngưng Vũ? Hay là tình nhân?


Tôi vẫn luôn quan sát cô ấy, nhưng cô ấy lại không nhìn tôi lần nào nữa.


Vì vậy, có một ý niệm ác độc sản sinh trong đầu...

Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Vị Hôn Phu Tuyệt Tình là một truyện ngôn tình của tác giả Mễ Nhạc được đăng tải

22-07-2016 9 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Trâm – Nữ Hoạn Quan

Trâm – Nữ Hoạn Quan

Dù mới ra mắt nhưng Trâm – Nữ Hoạn Quan đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong

21-07-2016 17 chương
Cảm Thụ Mập Mờ

Cảm Thụ Mập Mờ

Trích đoạn:Vì vậy lúc này, tất cả nhân viên của công ty mới lý giải được vì sao

23-07-2016 11 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Chuyện bức tranh

Chuyện bức tranh

Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì

24-06-2016
Sâu và Táo

Sâu và Táo

Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền

29-06-2016
Những điều còn lại

Những điều còn lại

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tôi cứ

25-06-2016
Gió hát mùa hè

Gió hát mùa hè

Tôi có một công việc tốt hơn nhiều người bạn của mình. Nhưng không có nhiều thời

30-06-2016
Khi người lớn cô đơn

Khi người lớn cô đơn

Cũng lâu lâu rồi, không có ca khúc nào chạm vào cõi lòng đủ để tôi phải viết bất

28-06-2016
Có khi nào mẹ quên con?

Có khi nào mẹ quên con?

"Bệnh nhân mắc chứng suy giảm trí nhớ sẽ mất dần khả năng định hướng không gian,

01-07-2016
Chờ đợi để yêu

Chờ đợi để yêu

Cuộc đời quả thật khó đoán. Một anh chàng từng làm "cấp trên" của tôi trong quán ăn

23-06-2016