XtGem Forum catalog
Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử


Tác giả:
Đăng ngày: 19-07-2016
Số chương: 105
5 sao 5 / 5 ( 76 đánh giá )

Cực Phẩm Công Tử - Chương 42

↓↓
Cố Tử Mặc cũng phát hiện có người đi theo phía sau, hắn cất điện thoại vào, dừng bước quay lại nhìn cô, trong mắt hiểu rõ, thanh âm có chút lạnh nhạt “Có việc?”

An Nhạc đứng dưới ánh mắt bức người của hắn, bỗng nhiên có chút khó chịu, mặc dù là cô đuối lý nhưng thái độ của hắn là ý gì đây, chuyện này có thể toàn bộ đều trách cô sao? Ai kêu hắn lúc mới đầu không chịu nói rõ ràng, nhưng nghĩ thì nghĩ, bên ngoài An Nhạc vẫn thành khẩn nói lời xin lỗi.

“Chuyện vừa rồi là do tôi hiểu lầm, thật xin lỗi, còn nữa…cảm ơn.”

Cố Tử Mặc nhìn cô có chút quẫn bách, mặt ửng đỏ vô cùng xinh đẹp, cảm thấy cô gái này trước sau tương phản cũng thật lớn, giống như lúc nãy với bây giờ là hai người hoàn toàn khác, vì vậy Cố Tử Mặc nhướng mày, có vài phần hài hước nói “Cô xác nhận tôi không có bệnh, cũng không cần báo cảnh sát bắt tôi?”

bạn đang xem “Cực Phẩm Công Tử ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

An Nhạc ngẩn đầu, cười làm lành, nói “Không có, không có, đều là….” Hai chữ hiểu lầm An Nhạc còn chưa nói ra khỏi miệng, Hứa Ngọc cùng Điền Lỵ mấy người bọn họ từ tầng trên đi xuống nhìn thấy cô liền kêu lên “An Nhạc, đi thôi”

“Tới ngay.” An Nhạc quay đầu đáp một tiếng, ngược lại gật đầu mỉm cười nói với soái ca “Tóm lại hôm nay cảm ơn anh.” Nói xong, An Nhạc chạy về hướng Hứa Ngọc, cô đi có chút gấp, cho nên không có phát hiện khi Cố Tử Mặc nghe thấy cái tên An Nhạc, có chút phản ứng.

Cố Tử Mặc nhìn chằm chằm bóng lưng của An Nhạc, chân mày nhíu lại vui vẻ, An Nhạc? Trùng tên trùng họ? Không đúng, rất nhanh hắn liền lắc đầu phủ nhận, nhìn dáng vẻ hẳn là cùng một người mới đúng! Cố Tử Mặc chưa từng nghĩ qua, hắn lại ở chỗ này, lấy phương thức như vậy, gặp gỡ cô gái đó.

Giống như, hắn vừa rồi thấy một màn kia, không biết tại sao lại xen vào việc của người khác.

Bên này, An Nhạc vừa chạy đến, Điền Lỵ thật hưng phấn hỏi “Người vừa rồi là ai vậy? Mặc dù không thấy rõ nhưng có vẻ rất phong nhã!”

An Nhạc lấy túi xách ra cho các cô ấy nhìn, đem chuyện phát sinh vừa rồi nói lại lần nữa, vừa kể xong, Điền Lỵ thích ảo tưởng kia liền nói “Nhạc Nhạc cậu có phúc mà không biết hưởng, cơ hội tốt như vậy cũng không nắm bắt, không lẽ cậu chưa bao giờ nghe câu: Tận dụng thời cơ, bây giờ hoặc không bao giờ.”

An Nhạc xem thường “Mấy cái thể loại buồn nôn như thế này tớ không cần đâu, diễm phúc gì? Cơ hội gì? Tớ rất mê trai sao? Hơn nữa tìm bạn trai mà soái như thế này tớ rất áp lực.”

Hứa Ngọc xấu xa cười một tiếng “Cỡ bao nhiêu?”

An Nhạc trừng mắt “Lớn như cậu ấy.”

Hà Thiến cố ý ho khan hai tiếng, nghiêm túc nói “Đang ở nơi công cộng, chú ý hình tượng.”

“Hình tượng? Cậu cũng có hình tượng sao?”

Bốn người cười cười nói nói đi ra khỏi tòa cao ốc. Ngồi trên giao thông công cộng trở về, An Nhạc tựa vào ghế, nhìn chiếc túi bị rách một đường, bỗng nhiên sờ lên cằm nghĩ đến người con trai lúc trước, nói “Nhưng mà thành thật mà nói người đó lớn lên đúng là rất đẹp trai, đáng tiếc các cậu không nhìn thấy.”

Câu nói khoe khoang trắng trợn vừa ra khỏi miệng An Nhạc liền bị ba người kia khinh bỉ.

“Cậu còn dám nói mình không mê trai!” Điền Lỵ rất ưu thương, rất hối hận, vừa rồi sao lại không qua nhìn một chút chứ!

“Cậu ấy là hoa điên mới đúng!” Hứa Ngọc trả lời lại một câu, nhưng đối với An Nhạc coi như hoàn toàn yên tâm, nhìn bộ dáng không tim không phổi của nha đầu này, xem ra lo lắng lúc trước của cô là dư thừa rồi, thất tình nho nhỏ này thì có là cái gì!

“Đẹp trai cũng không phải là của cậu, có cái gì mà hâm mộ.” Hà Thiến chỉ ra điểm này hoàn toàn trúng tim đen của các cô.

An Nhạc cũng không để ý, híp mắt cười nói “So với không thấy được vẫn tốt hơn, đúng không?” Nói xong, An Nhạc như ý nguyện nhìn thấy khuôn mặt buồn bực của mấy cô nàng kia, nhưng cô rất biết điều lập tức chuyển đề tài “Chờ chút, đi đâu ăn cơm tối?”

“Ra quán nướng ở ngoài trường đi.”

Cho nên, đề tài thành công được dời đi!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Cô nàng đỏng đảnh

Cô nàng đỏng đảnh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Người xưa!

Người xưa!

Khi mới ba tiếng đồng hồ gặp lại cô sau mười năm, Khang đã bảo cô ở lại cùng anh,

30-06-2016
Thương cha

Thương cha

Dù khoảng cách có thế nào đi nữa, con vẫn rất thương cha. *** "Một ông lão tuổi

28-06-2016
Bố của con gái

Bố của con gái

Một người bố, có thể với tất cả mọi người nó cũng như bao người bố khác trên

30-06-2016
Ký sự ngày mưa

Ký sự ngày mưa

Tình cờ trong một lần về nhà ôn thi, tôi có được nghe một câu chuyện về một

23-06-2016
Ám

Ám

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Truyện kinh dị số 1" Màn đêm bao trùm

28-06-2016
Nếu bạn phải khóc

Nếu bạn phải khóc

Cuối cùng, nếu bạn không dám khóc, thì bạn không xứng đáng được buồn. *** Nhà

28-06-2016
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Như một giấc mơ

Như một giấc mơ

Tôi nhận ra, dù thế nào, thì chị vẫn vẹn nguyên trong trái tim tôi, nó chưa bao giờ phai

23-06-2016