"Mục Sơ Hàn!"
bạn đang xem “Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Thấy cô ta do dự, Tuế Tuế tiếp tục tăng thêm áp lực. "Tự cô nghĩ cho kỹ, tôi phát đoạn ghi âm này ra, mọi người chẳng những hoài nghi Trịnh Tâm Du mà còn biết cô là đồng bọn của cô ta, nhưng nếu cô lặng lẽ nói những chuyện Trịnh Tâm Du bảo cô làm cho anh cô biết, vậy thì tính chất chuyện này không còn giống nhau nữa!"
Điều này...
Lời cô ấy nói cũng có lý. Mục Sơ Hàn rơi vào thế khó xử. Từ đáy lòng cô ta không muốn "vạch mặt" Trịnh Tâm Du trước mặt anh. Dù sao bọn họ cũng là bạn bè nhiều năm!
"Mục Sơ Hàn, Trịnh Tâm Du có coi cô là bạn sao?"
Tuế Tuế biết cô ta đang nghĩ gì, lập tức cắt ngang. "Cô ta bảo cô đi tố cáo công ty ba mẹ mình chỉ vì phá hoại nghi thức đính hôn của anh cô và Bảo Bảo, cô cảm thấy cô ta làm vậy còn có nhân tính nữa không?"
Cô ấy nói không ngừng, buộc Mục Sơ Hàn chọc thủng bộ mặt thật của Trịnh Tâm Du, vậy thì Bảo Bảo sẽ không phải chịu thêm thương tổn nữa!
"Cô coi cô ta là bạn, cô ta lại chỉ lợi dụng cô làm việc cho cô ta, lẽ nào cô còn chưa rõ?"
"Cô đừng nói nữa!"
Mục Sơ Hàn hét lên, đưa ra quyết định. "Tôi đi, tôi chấp nhận thua cuộc, tôi sẽ nói rõ tất cả với anh tôi!"
Nói xong, cô ta lập tức quay vào thay quần áo.
Chiếc xe vừa ra khỏi vườn hoa, Tuế Tuế đã đứng chờ cô ta bên ngoài.
Thật không biết làm thế nào mà cô ấy leo lên leo xuống tự nhiên được vậy!
Trong lòng Mục Sơ Hàn có hơi sợ cô ấy, thấy cô ấy dùng chân đá cửa xe liền vội vảng mở cửa xe ra.
Tuế Tuế ngồi vào, xoay ngang xoay dọc: "Xe của cô cũng không tệ lắm!"
Mục Sơ Hàn không để ý, chỉ một mực lái xe.
Ánh mắt cô ấy xoay chuyển lại thấy trên tay lái có dán đầy những tấm hình.
Cô ấy nhìn kỹ hơn, những bức ảnh ngoại trừ chụp với ba mẹ ra, còn lại phần lớn là ảnh chụp cô ta và Mục Tư Viễn.
"Ồ!"
Cô ấy cười rộ lên. "Không nhìn ra cô Mục còn có tình huống yêu anh cơ đấy!"
"Sao, ngạc nhiên lắm à?"
Mục Sơ Hàn muốn che chúng lại nhưng cả cái vô lăng làm sao che hết được?
Cuối cùng cô ta chỉ có thể đỏ mắt trừng mắt: "Cô ngồi yên đi, sao nói nhảm nhiều thế!"
Tuế Tuế cười, nhìn cô ta thêm vài lần.
Xem ra cô Mục này không vô tình như cô nghĩ!
Chí ít trong xe cô ta không dán ảnh mấy anh chàng ngôi sao đẹp trai gì mà là ảnh chụp gia đình.
Thấy cô ta thích anh trai mình như thế, chắc rằng việc cô ta ghét Cố Bảo Bảo cũng có lý do.
Thật ra, cô ta tuy lớn hơn cô nhưng vẫn còn trẻ con lắm.
Một mực chìm đắm trong nỗi hận bị cướp đi thứ mình yêu thích!
Xe lái vào biệt thự Mục Tư Viễn thì đã sắp mười giờ.
Thấy Mục Sơ Hàn và Tuế Tuế xuống xe, Cố Bảo Bảo đang xuống bậc thang kỳ quái hỏi: "Tuế Tuế, Sơ Hàn, hai em... đến tìm Tư Viễn à?"
Có Sơ Hàn ở đây thì chắc bọn họ không phải đang tìm cô.
Quả nhiên, Mục Sơ Hàn liếc cô một cái, mất kiên nhẫn hỏi: "Anh tôi có nhà không? Tôi muốn gặp anh ấy!" Cũng không chờ Cố Bảo Bảo trả lời, cô ta đã đi thẳng vào trong.
"Sơ Hàn."
Cố Bảo Bảo gọi cô ta lại: "Tư Viễn đến công ty rồi."
"Đến công ty?"
Nghe vậy, Tuế Tuế nhướng mày: "Chị Bảo Bảo, tên khốn Mục Tư Viễn lại lừa chị đấy, bọn em đến công ty mà có gặp anh ta đâu! Gọi di động anh ta cũng tắt máy!"
Di động tắt máy?
Cố Bảo Bảo sửng sốt, bình thường anh đâu có tắt máy!
Cô thử lấy điện thoại ra gọi, không ngờ thật sự tắt máy!
Thấy vậy, Mục Sơ Hàn liền nghĩ đến việc anh chắc đã tới bệnh viện thăm Tâm Du.
Không chỉ cô ta mà cả Cố Bảo Bảo và Tuế Tuế hẳn đều nghĩ đến!
Cô ta đang định thừa cơ hội này mà cười nhạo và làm nhục Cố Bảo Bảo một phen, cũng không biết vì sao mà cô ta há miệng lại phát hiện mình nói không ra lời.
"Tên khốn Mục Tư Viễn!"
Tuế Tuế lại mắng. "Xem em có đến bệnh viện chửi cho anh ta tỉnh lại không!"
Cô ấy nói xong liền hét lên với Mục Sơ Hàn: "Còn không mau lên xe?"
Thấy bọn họ vội vã lên xe, Cố Bảo Bảo ngỡ ngàng một lúc liền tỉnh táo lại.
"Tuế Tuế, em đừng như vậy, anh ấy nói là đến công ty, anh ấy sẽ không lừa chị đâu!"
Sẽ không lừa chị? Lừa chị mà chị đâu có biết!
Tuế Tuế bĩu môi, quay cửa xe xuống nói với cô: "Chị Bảo Bảo, em cũng chỉ đoán anh ta ở bệnh viện thôi, em và Sơ Hàn có việc gấp tìm anh ta cho nên bọn em đi xem trước đây, chị đừng có lo!"
Nói xong, Mục Sơ Hàn khởi động xe đi mất.
"Này...!"
Cố Bảo Bảo chạy ra ngoài, trong lòng vô cùng rối loạn.
Có thật là anh đến bệnh viện không?
Đêm qua, không phải anh đã nói, chỉ cần cô không thích, anh sẽ không đi gặp cô ta nữa, tất cả mọi chuyện đều giao cho trợ lý ư?
Lẽ nào trời vừa sáng, anh đã quên hết những gì mình nói rồi?
Không, sẽ không đâu.
Cô lắc đầu, cảm thấy mình nên tin tưởng anh.
Nhưng để cô tin tưởng anh thì tại sao anh phải tắt di động?
Cô ngồi xuống bệ vườn hoa, tâm tư hỗn loạn, không biết mình nên làm gì.
"Bíp bíp..." Ngoài vườn hoa vang lên tiếng còi xe hơi.
Cô ngẩng lên, bất ngờ khi thấy đó là xe của Mục Tư Viễn.
"Anh Tư Viễn!"
Cô chạy ra mở cửa xe, thấy được người đó thật là anh, sắc mặt tái nhợt mới khôi phục lại chút huyết sắc.
"Bảo Bảo! Em làm sao vậy?" Anh lập tức phát hiện ra sự khác thường của cô, lo lắng hỏi.
Cô lắc đầu lại gật đầu, gương mặt lộ rõ nụ cười: "Em biết... biết anh sẽ không lừa em, sẽ không..."
"Em nói gì mà không đầu không đuôi vậy?" Anh vừa xoa má cô vừa ra khỏi xe, đặt vào tay cô một túi đồ ăn còn nóng: "Cho em."
"Cái gì?"
Cô nghi hoặc mở ra, hương vị thơm ngon liền xộc vào mũi, chính là bánh bao hấp của cửa hiệu lâu đời cô thích ăn nhất!
"Anh..."
Cô ngạc nhiên. "Anh nói đến công ty, hóa ra là đi xếp hàng hả?"
"Đúng vậy!"
Anh ra vẻ đáng thương gõ vào chân. "Anh đứng đến mỏi cả lưng rồi này, em phải xoa bóp cho anh đấy."
Anh Tư Viễn!
Trong lòng cô rất vui, nhảy bổ vào anh.
Cô vui vì anh không lừa cô, vui vì anh còn nhớ những chuyện nhỏ nhặt liên quan đến cô.
"Ây da, em còn chưa ăn sáng mà đã nặng thế này, về sau chẳng chắc có ai dám ôm nữa!"
Anh cười phàn nàn, hai cánh tay lại ôm chặt lấy cô, không chịu buông ra.
"Anh Tư Viễn..."
Gương mặt cô lộ ra ngoài. "Vậy sao anh không nghe điện thoại? Vừa rồi Sơ Hàn đến đây tìm anh đấy!"
"Con bé đó nó tìm anh làm gì?" Anh lấy điện thoại ra.
Cái điện thoại này tối qua trợ lý mới đưa cho anh, anh còn chưa có thời gian xem nó dùng thế nào.
Hơn nữa anh chờ xếp hàng nên cũng quên việc khởi động máy.
"Anh gọi điện cho cô ấy đi!"
Cô mím môi. "Cô ấy tới đây không thấy anh, nghĩ anh đến bệnh viện thăm cô Trịnh nên cũng đến bệnh viện tìm anh rồi!"
"Đến bệnh viện?"
Mục Tư Viễn thoáng nghĩ rồi nhìn cô: "Bảo Bảo, ông Trịnh và bà Trịnh đều ở bệnh viện, anh cũng muốn đến thăm..."
Thấy cái miệng nhỏ nhắn của cô dẩu lên, anh cười rộ: "Em đi cùng anh được chứ? Với thân phận là bà Mục!"
Nói cái gì đó!
"Em còn chưa gả cho anh đâu!"
Chương trước | Chương sau