Teya Salat
Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo

Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 73 đánh giá )

Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo - Chương 10 - Tựa lần đầu hóa trang

↓↓

Đó là lần đầu tiên Châu Sinh Thần trách phạt cô, lông mày Người thể hiện rõ sự tức giận.

bạn đang xem “Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Người phạt cô không được đi nghe hát, bắt cô ở lại trong phòng luyện chữ, viết lại từng câu từng chữ về lịch sử của các loại trà nổi tiếng.


ôi mắt đỏ hoe vì uất ức, nghe xa xa có tiếng đàn hát vọng lại, lại không thể ngơi tay dừng viết, từng chữ từng chữ một: Mông Đính, Tử Duẩn... Thần Tuyền Tiểu Đoàn, Bích Giản Minh Nguyệt, Phương Sơn Lộ Nha, Ung Hồ Hàm Cao, Tây Sơn Bạch Lộ, Hoắc Sơn Hoàng Nha...


Cô chớp chớp mắt, nước mắt cứ thế chảy dài rơi trên trang giấy.


"Thập Nhất". Châu Sinh Thần đứng bên cạnh, nhìn từng chữ cô viết ra kín đặc trang giấy, cuối cùng mở miệng nói: "Cốc trà con làm hỏng là lương thực rất nhiều ngày, thậm chí cả tháng của bách tính. Con thích thưởng trà, ta có thể mua trà cho con nhưng không thể thành thói quen lãng phí được, con sẽ chẳng hiểu được bách tính khổ cực thế nào".


Cô nắm chặt cây bút cười cười tỏ vẻ biết tội.


"Sau này con sẽ trở thành Thái tử phi...". Châu Sinh Thần tiếp tục nói.


Cô bỗng ngẩng đầu lên nhìn, nước mắt vẫn rơi xuống.


Cô không muốn vì mình là Thái tử phi mà phải ghi nhớ điều này. Cô chỉ muốn vì mình là học trò của Người mà cam tâm tình nguyện chịu phạt.


Đôi mắt đẫm lệ của cô có biết bao sự bướng bỉnh trong đó.


Châu Sinh Thần không nói gì, chỉ cười quay đi: "Tiếp tục viết".


Có cơn gió đêm thổi vào.


Tiếng ngâm vẫn tiếp tục truyền đến, Thời Nghi dựa vào một chiếc ghế dài, khó có thể có tâm trạng ngồi nghe. Trước mắt cô như hiện ra từng dòng từng dòng chữ trên tờ giấy năm đó.


Trong mắt cô chỉ có anh.


Khách sạn cô ở tối nay mặc dù mới được sửa lại nhưng cũng không được coi là quá sang trọng.


Thời Nghi thấy nó giống một căn nhà bình thường hơn.


Không biết có phải vì tối nay được nghe đoạn ngâm khúc hay tại không khí nơi này khiến cô nhớ đến trước đây, những ngày hai người ở Trấn Giang. Ngắn ngủi nhưng vô cùng đặc biệt, ngày đó cô chỉ lo lắng đến việc gặp gỡ gia đình anh, bây giờ nhớ lại, chợt cảm xúc khó tả ùa về.


Anh sống trong gia đình như vậy, phải chăng đó là định mệnh.


Một gia đình với quá nhiều bí mật, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.


Cô ngủ thẳng giấc đến hơn ba giờ sáng, đoạn ký ức về việc phải viết tên các loại trà khi đó bất chợt hiện về, cô trở mình thức dậy. Nghĩ ngợi một lúc quyết định gọi điện thoại cho anh, khi những âm thanh tút tút vang lên cô lại muốn bỏ máy.


Anh đang ngủ hay vẫn trong phòng thí nghiệm, hay đang họp?


Cô bỏ điện thoại xuống đưa ra trước mặt, có vẻ như không có ai bắt máy. Đột nhiên điện thoại được kết nối, Thời Nghi lập tức nghe máy.


"Muộn vậy mà em vẫn chưa ngủ sao?" Châu Sinh Thần hỏi cô.


"Em nằm mơ". Giọng nói của cô vẫn hơi ngái ngủ. "Cùng một giấc mơ nhưng lại mơ thấy rất nhiều lần. Em biết chỉ là một giấc mơ nhưng khi tỉnh lại vẫn cứ nghĩ đến nó".


"Gặp ác mộng?"


"Vâng, là ác mộng".


"Vùng sông nước ít nhiều đều có những truyền thuyết, chuyện kể". Không biết Châu Sinh Thần đang ở chỗ nào, mà giọng rất nhỏ: "Anh đã từng nghe một vài câu chuyện, phần lớn đều có dấu vết của việc trúng tà, chỉ có điều vẫn không tin lắm, hay có lẽ ban ngày em quá mệt mỏi?"


"... Có lẽ vậy".


Cùng là một giấc mơ, đều là về anh và cô, Thời Nghi không hề cảm thấy sợ. Cho nên lúc tỉnh lại đột nhiên muốn nghe giọng anh, dường như chỉ cần biết có sự hiện diện của anh ở điểm thời gian và không gian này, với cô thế đã là quá đủ.


"Em đã mơ thấy gì?" Anh hỏi.


Mơ thấy em phải ngồi chép lại lịch sử các loại trà nổi tiếng". Cô thấp giọng nói, "Anh có thể kể ra không? Các loại trà thời Đường?"


Biết một chút".


"Anh nói kể thử đi?"


"Ví dụ ư?" Cô nghe thấy tiếng cười của anh. "Muốn anh đọc tên các loại trà ru em ngủ phải không?"


"Vâng...". Cô đang tựa vào đầu giường, nghe anh nói vậy liền trượt xuống, đổi một tư thế nằm thoải mái hơn. "Em muốn nghe".


"Em có phải người được công nhận là một trong bốn diễn viên lồng tiếng có giọng hay nhất không đấy, vợ của anh?" Anh trêu cô, "Anh chỉ là nhà nghiên cứu, giọng không có gì đặc biệt, chỉ sợ em nghe lâu sẽ chán".


"Không đâu...". Cô cười "Cả đời này sẽ không chán".


Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi gọi tên cô.


"Dạ?"


Thời Nghi tưởng rằng anh muốn nói điều gì.


Không ngờ anh thật sự đang kể tên các loại trà cho cô nghe. Mông Đính, Tử Duẩn, Thần Tuyền Tiểu Đoàn, Bích Giản Minh Nguyệt, Phương Sơn Lộ Nha, Ung Hồ Hàm Cao, Tây Sơn Bạch Lộ, Hoắc Sơn Hoàng Nha. Những cái tên anh kể ra có lẽ có chút vấn đề về ghi nhớ, một vài tên không đúng lắm, nhưng cô cũng không sửa lại.


Cô ngồi dậy, tựa vào đầu giường nhìn ra bên ngoài cửa sổ.


Gần sáng, chỉ còn le lói một vài ánh đèn nơi xa. Kiến trúc nơi đây được thiết kế mang theo hơi thở hoài cổ. Cô nhớ kiếp trước, thành Trường An nằm ở phía Bắc sông Trường Giang, còn Giang Nam như thế nào thì thực sự cô không hề có một chút ấn tượng nào, chỉ có thể mượn những câu thơ của Lí Bạch, Đỗ Phủ mới có thể tưởng tượng hình ảnh đất Giang Nam "thiếu nữ như tuyết sương trắng ngần[3]"..


[3] Nguyên văn "Nữ như tuyết". (女如雪) trích trong bài thơ Việt nữ từ bài số 5 Lý Bạch. (HĐ)


Vậy mà hàng trăm năm sau, cô lại ngồi ở đây, nghe giọng của Châu Sinh Thần từ bên kia đại dương đang kể tên các loại trà cho cô nghe.


Giọng của anh thật sự không có gì đặc biệt.


Anh nói chậm rãi nhưng rất nhẫn nại.


Cô phát hiện, ưu điểm lớn nhất của Châu Sinh Thần chính là tính nhẫn nại, không hiểu với bất cứ ai anh cũng vậy hay sao mà ít nhất từ lúc gặp anh đến giờ, anh đối với cô vẫn luôn nhẫn nại.


"Vụ Châu Đông Bạch, Kỳ Môn Phương trà, Cừ Giang Bạc Phiến, Kỳ Môn Đoàn Hoàng, Nha Sơn Hoành Văn, Thiên Trụ trà, tiểu Giang Đoàn, Cưu Khanh trà, Kỵ Hỏa trà, Thù Du Liêu... Em còn muốn nghe của các triều đại khác không?"


"Ừm...". Thời Nghi hơi do dự, muốn hỏi anh có đang bận không.


ột nhiên, ngoài cửa có âm thanh rất khẽ.


Nghe như tiếng kim loại rơi xuống, âm thanh này ban nãy cô có nghe thấy, chỉ có điều khi đó cô đang nghe giọng anh nên cũng không để ý. "Thời Nghi?" Châu Sinh Thần gọi tên cô: "Sao vậy?"


"Hình như em nghe thấy có âm thanh lạ...". Cô thấp giọng nói, tự an ủi bản thân, "Chắc không phải như anh nói 'ở đây có rất nhiều truyền thuyết chuyện kể' đâu nhỉ?"


Anh cười: "Em tin vào Phật, lại không làm điều gì xấu, tại sao lại sợ ma quỷ?"


"Em không biết, có lẽ trời sinh đã vậy".


Cô nghĩ, người đã trải qua kiếp luân hồi, không nên sợ tối hay sợ ma quỷ mới đúng.


Châu Sinh Thần lại nói điều gì đó.


Thời Nghi rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho anh, anh cũng khiến cô bất ngờ khi chủ động trò chuyện phiếm với cô. Cô vừa nghe anh nói vừa đi đến đóng cửa sổ, khi kiểm tra khóa cửa chợt nghe thấy có tiếng bước chân.


Cô tập trung, muốn nghe rõ hơn.


"Vẫn sợ à?" Châu Sinh Thần như ở bên cạnh cô, cảm thấy lòng cô đang bối rối.


"Có một chút...". Cô nói. "Có lẽ có người quá thích phong cảnh nơi đây, nửa đêm đi ngắm cảnh, em nghe thấy có tiếng bước chân, chỉ không hiểu sao lại nhẹ như vậy".


"Có lúc con người càng sợ điều gì lại càng muốn đến gần xem cho rõ hơn". Giọng của Châu Sinh Thần khiến người nghe có cảm giác an tâm, mang chút nhẹ nhàng. "Đừng mở cửa, về giường nằm đi. Nếu như không ngủ được, anh sẽ nói chuyện với em".


Cô hơi sợ bèn nghe lời anh quay trở về giường: "Sẽ không ảnh hưởng đến việc của anh chứ?"


Anh cười: "Không đâu".


Sau đó, Châu Sinh Thần cùng cô nói chuyện rất lâu, dần dần âm thanh đó cũng biến mất.


Thời Nghi ngủ một mạch đến chín giờ hơn, bị Hồng Hiểu Dự đánh thức, lúc cả hai cùng nhau đi ăn sáng, cô hỏi Hiểu Dự đêm qua có nghe thấy tiếng gì không. Hiểu Dự rất ngạc nhiên nói không nghe thấy gì, lại nhìn Đỗ Phong bên cạnh hỏi anh có nghe thấy gì không.


Đỗ Phong chỉ dùng đũa gắp thức ăn, lắc lắc đầu.


Thời Nghi thấy phản ứng của hai người như vậy càng thêm lo sợ. Buổi chiều cô nói nhỏ với Mỹ Lâm về việc muốn đổi phòng. Mỹ Lâm cắn cắn đầu bút: "Đổi phòng cho em nhất định em vẫn sẽ sợ, hay hai ngày tới ở cùng phòng với chị đi?" Thời Nghi đồng ý.


Mỹ Lâm hỏi cô nửa đêm sợ ma tại sao không gọi điện cho cô, Thời Nghi nghĩ tới cuộc điện thoại đến gần sáng lại cười bí hiểm. Cô cúi thấp đầu cười tươi đến độ trong chốc lát Mỹ Lâm không thể rời mắt nhìn, lẩm bẩm: "Chị đánh cuộc, em thực sự đang làm đám đàn ông khuynh nước khuynh thành đấy".


Thời Nghi giơ tay, đánh nhẹ cô một cái ra hiệu cuộc thi đã bắt đầu.


Lúc này hai người mới bắt đầu xem phần biểu diễn của các thí sinh.


Cuộc thi hôm nay kéo dài đến hai giờ rưỡi chiều mới kết thúc, cô đột nhiên nhận được điện thoại, một cuộc điện thoại bất ngờ.


Là Châu Sinh Nhân.


Cô nhớ người em này của Châu Sinh Thần từng đối với cô rất tốt, thậm chí so với Châu Văn Xuyên còn thân thiết hơn. Cậu nói trong điện thoại rằng khoảng thời gian này đang rảnh rỗi, muốn đến chơi với người chị dâu tương lai, mặc dù Thời Nghi cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng không từ chối.


Đối với chức danh "chị dâu tương lai". cô cũng đã có sự chuẩn bị từ sớm.


Chỉ cần mẹ của Châu Sinh Thần không chấp nhận cuộc hôn nhân này thì ngay cả người bên cạnh Châu Sinh Thần là chú Lâm cũng chỉ gọi cô là cô Thời Nghi, có lẽ đây là quy tắc của nhà họ Châu Sinh. Cô và Châu Sinh Thần rõ ràng sống ở thời hiện đại, là vợ chồng hợp pháp, nhưng trong căn nhà này lại không được công nhận. Nhiều lúc khi nghĩ đến Thời Nghi cũng thấy hơi chạnh lòng.


Thế nhưng cảm xúc này chỉ thoáng qua rất nhanh rồi biến mất, với cô, không gì quan trọng hơn Châu Sinh Thần. Kể từ khi anh cầu hôn, cô đã quyết định cả đời này sẽ mãi mãi ở bên anh.


Có danh phận và được công nhận hay không không quan trọng.


Châu Sinh Nhân đến vào buổi tối, đi cùng còn có hai cô gái, còn lại toàn nam giới. Không giống với lần gặp mặt ở Trấn Giang, lần này cậu khá thoải mái, chỉ mặc chiếc quần jeans màu xanh với áo trắng ngắn tay, trông như một cậu sinh viên vừa tốt nghiệp. Thời Nghi ở gần khu vực lối vào cây cầu đá, đứng dưới bóng râm đón cậu.


Châu Sinh Nhân rất tự nhiên, đến trước mặt Thời Nghi mỉm cười gọi một tiếng "chị Thời Nghi"..


"Em trực tiếp vào đây sao?" Cô có chút kỳ lạ.


Tất nhiên hoạt động lần này chỉ cho phép những người dự thi và giới truyền thông đến.


Châu Sinh Nhân gật đầu: "Là mẹ, mẹ sợ có chuyện nên đã sai người chuẩn bị một chút".


Cậu giải thích vô cùng đơn giản, cách nói chuyện trực tiếp có chút gì đó rất giống Châu Sinh Thần.


Thời Nghi cười: "Cách em nói chuyện làm chị liên tưởng đến anh trai em". Cô sờ trán cậu: "Toàn mồ hôi thế này, nóng hả?"


Trẻ nhỏ mau lớn, Châu Sinh Nhân cũng cao xấp xỉ cô rồi.


Có lẽ trong gia đình trước nay không có ai đối xử như vậy với cậu, nụ cười của cậu có chút ngây ra nhưng rất nhanh gật đầu.


Trước đây cô đã gặp Tiểu Nhân vài lần, chỉ biết cậu không thích nói chuyện lắm vì vậy cũng không nói gì nhiều.


Nhà họ Châu Sinh quả nhiên đã có sự sắp xếp, người phụ trách khu vực sắp xếp chỗ ở cho Tiểu Nhân cũng như những người đi cùng. Khi Thời Nghi đưa cậu đến phòng thì hai cô gái đã dọn dẹp xong tất cả, đến cả ấm chén cũng là bộ mới.


Hình như Tiểu Nhân không có thói quen uống trà, đợi hai cô gái ra khỏi cửa, cậu lấy ra hai lon Coca từ tủ lạnh, mở nắp rót rồi đưa cho Thời Nghi một cốc: "Nghe người nhà họ Mai nói, chị Thời Nghi rất biết pha trà?"

Chương trước | Chương sau

↑↑
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Mẹ kế

Mẹ kế

Có lẽ trong tâm thức của mỗi người khi nhắc đến dì ghẻ chắc chắn là một người

23-06-2016
Người chồng tham ăn

Người chồng tham ăn

Xưa, có một người rất ham ăn, thấy gì cũng muốn ăn một miếng, nếm thử một chút.

28-06-2016
Bồi hồi nghĩ về tết

Bồi hồi nghĩ về tết

Dù có sự khác nhau về vùng miền, về phong tục, tập quán của từng địa phương đi

23-06-2016
Lời cha dặn

Lời cha dặn

Có ai khen con đẹp. Con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy. Có ai bảo con ngoan. Hãy cảm

27-06-2016
Ghen...

Ghen...

Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng

29-06-2016
Tin tưởng nơi anh

Tin tưởng nơi anh

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Sính lễ

Sính lễ

Thiềm vẫn ngồi trong góc bếp ôm chặt lấy đứa con nhỏ, thằng bé đã nín khóc rồi

24-06-2016