Polaroid
Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 114
5 sao 5 / 5 ( 82 đánh giá )

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo - Chương 92 - Hụt hẫng

↓↓
Ban mai tung những chùm nắng đầu tiên xuống ngôi làng nhỏ thanh bình.Trong những khu vườn rộng thoải, từng nhánh cây trĩu quả khẽ đung đưa trước một vài làn gió tinh nghịch. Giữa sớm mai yên tĩnhnhư cả thế giới còn ngủ say, tiếng động cơ xe dù êm tai nhưng vẫn có thể nghe thấy rất rõ.


Những ánh mắt hiếu kỳ bắt đầu đổ dồn về khối màu đen lạ lẫm đang di chuyển trên đường làng. Người lớn đứng từ trongnhà ngó nghiêng, rôm rả bàn tán còn đám trẻ con thì hò hét nhau bám theo chiếc xe BMW sang trọng ấy.


- Mấy nhóc này có lẽ chơi thân với Đông Vy! - chàng trai nhủ thầm với chính mình.


BMW dừng lại ngay sau đó. Hữu Phong cùng thầy giám thị bước xuống trong tiếng xì xầm to nhỏ của mấy đứa nhóc. Chúng lùi ra phía sau vài bướctheo phản xạ khi Gió Quỷ ngoắc tay gọi chúng lại, có đứa còn bỏ chạy.Hữu Phong ngạc nhiên. Cái làng này lạ thật! Đến con nít cũng biết chốngđối thì Vy của anh bướng thế là phải!

bạn đang xem “Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Cho chú hỏi một chút,nhé? - Thầy giám thị cất lời thật mềm mỏng nhằm đá bay nỗi sợ giữa đámtrẻ và người lạ - Mấy đứa biết chị Đông Vy không?


Những cái đầu cùng gật lia lịa.


- Thế mấy hôm nay có thấy chị ấy về đây không?


- Không ạ!


- Có thật không?


- Không ạ!


Thầy giám thị phì cười, tự trách mình ngớ ngẩn mới đi hỏi dò mấy đứanhóc, khi thầy nhìn sang người kế bên thì chỉ còn là khoảng trống. Chàng thiếu niên đã sớm leo lên xe! Anh chẳng muốn lãng phí thêm bất kì giâyphút nào!


Vào tới con ngõ nhỏ cuối làng, BMW không chen vào nổi nên bị vứt lại cho đám trẻ sờ mó, vuốt ve như nựng một con thú cưng.


Hữu Phong nheo mắt nhìn căn nhà nhỏ tồi tàn, sống lưng bỗng cứng đờtrong chốc lát. Nếu còn gia đình ở bên, Đông Vy sẽ không lớn lên trongsự thiếu thốn về tình thương lẫn vật chất. Những thứ đó, anh đều có thểcho cô nhưng anh lại chọn cách dày vò cô hệt loài quỷ mất nhân tính!


- Đi nào chàng trai! - Thầy giám thị vỗ vai Hữu Phong, cố ý cắt bỏ dòng cảm xúc tiêu cực khỏi anh.


Hỗn tạp âm vẳng ra từ sau cánh cửa cũ kĩ như câu thần chú ma quái, buộc hai vị khách dừng chân sau bức tường tróc sơn, kín đáo quan sát và lénlắng nghe.


- Ăn mãi thế này à? Cô có điên không hả?


Người đàn ông đặt mạnh bát cơm xuống như dằn bể mặt bàn kính. Tay chỉ trỏ chì chiết, miệng phun ra toàn những câu đay nghiến.


Đã quá quen với cảnh chồng mạnh mồm quát tháo ngay cả trong bữa ăn,người phụ nữ vẫn im lặng hệt kẻ câm điếc, chỉ muốn mau chóng nuốt trôibữa cơm đạm bạc.


Hình dung ra Đông Vy cũng từng phải nhẫn nhịnông chú quái đản trong suốt những năm tháng bon chen trong vùng đấtnghèo, Hữu Phong liền đạp toang cửa bước vào, Vợ chồng dì Đông Vy thấtkinh, nhìn chằm chằm chàng thiếu niên lạ mặt bằng con mắt mở to, miệnghá hốc và cả cơ mặt bất động đều không biểu lộ được nỗi khiếp đảm củahọ. Sự xuất hiện đột ngột từ vị khách lạ mặt giống hệt ma giữa ban ngày, người ngoài hành tinh ghé thăm trái đất hoặc những thứ tương tự.


Chú Đông Vy lấy lại hồn vía vừa thất xiêu, cố gằn giọng thật đanh cứng:


- Các người là ai?Đông Vy không có ở đây sao? - Hữu Phong tung ngược lời chất vấn, nét mặt thoáng hụt hẫng như đã biết tỏng đáp án.


Nhắc tới Đông Vy, người chú bỗng hậm hực đập bàn, quát:


- Cái thứ ăn hại ấy thì biến luôn cho rảnh nợ! Mẹ nó đẻ ra, không nuôi lại đùn đẩy nhà này! Nó ...


Chợt ánh nhìn sắc lạnh khiến ông ta ngậm miệng. Hữu Phong phải gom hếtthảy bình tĩnh còn sót lại trong dòng máu lạnh để ngăn mình không lôiđầu tên lắm mồm dập ngay vào tường ... vì cái nhăn mặt khó chịu của cô gái nhỏ bất chợt hiện ra.


- Mọi người tìm cháu tôi à? Nó ở cùng bố nuôi mà? - Dì Đông Vy tỏ vẻ hồ nghi.


Giấu giếm sẽ chỉ thổi bùng thêm nỗi lo lắng. Biết thế nên giám thị ngắn gọn thuật lại chuyện cô gái nhỏ bỏ đi, chỉ có lý do và những việc khủng khiếp khác đều được che đậy.


Dì Đông Vy ngẫm nghĩ thật lâu rồi thở hắt ra đầy tâm trạng:


- Thôi đừng tìm nữa! Con bé trước nay luôn là đứa rất giỏi chịu đựng.Một khi nó đã hạ quyết tâm bỏ đi như thế thì có chết cũng không quay vềđâu!


Hữu Phong lúc ấy đang nếm thử chút thức ăn đơn giản đượccho là món khoái khẩu của cô gái nhỏ. Cổ họng anh nghẹn đắng ...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Trâm – Nữ Hoạn Quan

Trâm – Nữ Hoạn Quan

Dù mới ra mắt nhưng Trâm – Nữ Hoạn Quan đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong

21-07-2016 17 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Chị tôi. Mẹ tôi

Chị tôi. Mẹ tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Mẹ

25-06-2016
25 tuổi, em...

25 tuổi, em...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") *** 25

27-06-2016
Con nhớ mẹ!

Con nhớ mẹ!

Người ta bảo mẹ không đẹp, người ta bảo mẹ không có đôi mắt đẹp. Nhưng với con,

25-06-2016
Kiều Thê 19 Tuổi

Kiều Thê 19 Tuổi

Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên

23-07-2016 9 chương
Con đường tắt

Con đường tắt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1) Mở ra được một nửa

27-06-2016
Chiếc xe đạp và mẹ

Chiếc xe đạp và mẹ

Tuy rằng chiếc xe đạp giờ đã cũ nhưng đối với con thì kỉ niệm giữa mẹ gắn bó

30-06-2016
Em chỉ là công nhân

Em chỉ là công nhân

(khotruyenhay.gq) 24 tuổi, Chị tốt nghiệp Đại học với một cái ngành được coi là

28-06-2016