Polaroid
Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 114
5 sao 5 / 5 ( 0 đánh giá )

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo - Chương 60 - Cáo

↓↓
Chàng trai lao người về phía trước với tốc độ cực nhanh, anh tựa hoáthân của mũi tên gió thanh thoát́ bắn xuyên không khí. Khoác trên mìnhbộ thể thao đơn giản, mũ phớt che khuất vầng trán rộng, đôi giày thểthao nền trắng sọc đen toát lên một phần cá tính vừa năng động vừa bí ẩn của chủ nhân.


Hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Hữu Phong cởi áo khoác thắt ngang hông rồi ngồi vào bàn trà đặt ngẫu nhiên giữa khu vườn thơm ngát. Anh khá thấm mệt, nhịp tim và hơi thở không ổn định sau cuộc chạy. Sắc mặt nhợt nhạt và làn da trắng xanh tố rõ anh đã bị cách lyvới bầu không gian rực nắng trong suốt thời gian dài.


- Sức khoẻ con còn yếu. Đừng chạy nhiều như vừa rồi, biết chưa?


- Tôi biết rồi!

bạn đang xem “Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hữu Phong khó chịu đáp, chẳng biết sao anh không có chút cảm tình nàovới người đàn ông vốn là bố mình. Hay ngày trước, anh và ông ta có mâuthuẫn gì đó? Nhưng cách cư xử ân cần, quan tâm của Federer chứng tỏ ôngta là người bố tốt, vậy chả nhẽ trước kia, anh là người con hư đốn? HữuPhong nhâm nhi ly nước lọc, giọng điệu phát ra đầy nghi hoặc:


- Ông thật sự là bố tôi?


- Trong nhật kí ghi rõ thế mà! - Federer cười tủm tỉm.


- Nếu thế thật, sao tôi không gọi ông là bố như phản xạ?âu hỏi sắc bén thoáng lắng đọng không gian trong vài tích tắc đồng hồ,một khoảng lặng đủ để Federer lần lượt trải qua ba thứ cảm xúc: đau đớn - dằn vặt - tội lỗi.


Hữu Phong ho nhẹ một tiếng, lôi Federer rakhỏi những trầm mặc kia. Anh có chút bối rối trước vẻ u buồn hằn sâutrong mỗi nếp nhăn nơi khoé mắt ông.


- Tôi là người con tồi, phải không?


- Không! Richard ngoan lắm. Tiếc là con hiểu sai về bố!


Federer nhấp ngụm trà đắng, lại cười vui vẻ. Từ ngay hoàng tử bé ra đời đến giờ, đây là lần đầu tiên hai bố con trò chuyện cùng nhau dù phongthái của anh vẫn là dửng dưng. Khoảnh khắc quí báu đang tồn tại lúc này, có lẽ phải cảm ơn bệnh mất trí nhớ kì lạ đã xóa sạch mười tám năm ký ức trong đầu Richard. Tuy con trai ông may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần sau hai vụ tai nạn nhưng không có nghĩa, cơ thể không dính chút tổnthương.


Chính xác là cách đây 20 ngày, Richard vừa tỉnh lại đãđòi đi khỏi nơi mình từng sinh ra. Anh còn yếu, ngay cả đứng còn khôngvững vậy mà cứ nhất quyết chống đối, buộc bác sĩ gấp tới nỗi phải tiêmthuốc gây mê. Richard lại rơi vào bất tỉnh suốt một tuần sau đó. Khi anh mở mắt lần thứ hai, câu đầu tiên anh thốt ra khiến tất cả những ai cómặt lúc đó đều chết lặng.


" Tôi không nhìn thấy gì cả! "


Cũng may, tình trạng tồi tệ đó chỉ diễn ra trong vài ngày đầu. Tuy nhiên, anh lại mắc căn bệnh mất trí nhớ quái ác và đây mới là điều nangiải nhất. Không chỉ quên mất mọi thứ thuộc về mình mà ngay cả những thứ diễn ra vào ngày hôm nay sang tới ngày mai đã lại bị bộ não anh vứt đi.


Để mỗi sáng của Richard không bắt đầu với hàng tá dấu chấmhỏi, Federer đã tự tay ghi lại 18 năm qua của con trai ông. Tuy nhiên,một số điều trong cuốn sổ không như thực tại đã diễn ra...


- Vậy từ nay, con gọi bố được chứ? - Federer gieo lên người con trai ánh mắt mong mỏi.


- Không. Thói quen xưng hô không thể tự nhiên mà có được!


- Hữu Phong nhếch hờ miệng đầy quỷ quyệt, tay búng nhẹ vào cốc thủy tinh - Còn cáinày! Tôi đâu chỉ uống mỗi trà như ông nói, huh?


***


Văn phòng giám thị thoảng tiếng nhạc buồn man mác. Không còn hương càphê sữa thơm mê li, không còn mùi hoa quả ngọt lành, không còn những câu khiển trách và những lời vâng dạ ngoan ngoãn. Người đàn ông ngồi bấtđộng hàng giờ trên chiếc ghế bọc da, buông từng tiếng thở dài cho quathời gian.


Có tiếng gõ cửa nhỏ và rời rạc cho thấy sự rụt rè của người còn đứngngoài kia. Thầy giám thị vội xốc lại vẻ nghiêm nghị như thường ngày, vờcúi đầu nghiên cứu giấy tờ.


- Vào đi!


- Em... chào thầy!


- Ồ, em tới rồi. Thầy sẽ nói ngắn gọn nên em không cần ngồi đâu!


Cô nữ sinh ngượng ngùng đứng dậy khỏi ghế, nét mặt càng thêm bối rối trước con mắt sắc sảo của thầy giám thị.


- Em biết lý do tôi gọi em tới không? Thử đoán xem nào!


- Em nghĩ là vì việc hạ lớp. Có phải thầy sẽ nâng em lên khối 11 như cũ không ạ?


- Dựa vào đâu em nói thế?


- Thưa thầy, học lực của em luôn đứng đầu lớp! Chưa kể đến những thànhtích khác nữa. Em tin, học viện sẽ bỏ qua chút lỗi nhỏ của em. Vả lại,chương trình giáo giục tại khối 10 đối với em là quá dễ dàng!


- Đúng. Học viện sẽ phục hồi lớp cũ, em ở khối 10 đúng là không phù hợp.


- Cảm ơn thầy! - Cô nữ sinh cười tự tin, hai má lúm hiện rõ rệt.


- Ừ nhưng này. Em là bạn thân của Đông Vy, thế sao không hỏi thầy vềbạn ấy trước tiên chứ? - Thầy giám thị chất vấn nghiêm khắc nhưng vẻ mặt vờ lơ đãng - Các bạn khác còn tự động tới tìm thầy vì Đông Vy.


- Em nghĩ là không nên náo loạn thêm. Vì Đông Vy, em đã học rất nhiều,thậm chí học gấp đôi như là em đang thay bạn sống. Vậy sẽ tốt hơn làkhóc lóc ầm ỹ!


Tuệ Anh nói dối nhưng giọng điệu không run rẩymà ngược lại rất dứt khoát. Cứ việc tưởng tượng ánh nhìn dày dặn củathầy giám thị là một tấm gương và cô chỉ cần gói ghém kỹ những cảm xúcthật. Quả nhiên, thầy bị đánh lừa thị giác!


- Phải! Trung Anh cần chúng ta mạnh mẽ. Em trưởng thành hơn những bạn khác rất nhiều đấy Tuệ Anh!


Nhận ra lời khen thông thường này còn ẩn chứa nhiều ý tứ mập mờ, cô nữ sinh liếc đồng hồ tìm cớ tránh né.


- Cảm ơn thầy. Thật tiếc là sắp vào học, em phải về lớp rồi thầy ạ!


- Ồ thế à? Thật ra giờ nghỉ lao mới chỉ bắt đầu, nhưng thôi, em về lớp đi. Nhớ nhắn với Hồ Minh Quý là cậu ta cũng được hồi lớp!


- Em không quen Minh Quý, thưa thầy! - Tuệ Anh chột dạ, bỗng to tiếng.


- Rồi sẽ quen. Đợt thi vừa rồi chỉ em và cậu ấy là bị hạ lớp. Thầy nhờ một chút, không vấn đề gì chứ?


- Vâng thầy!


Tuệ Anh cười gượng gạo, cơ mặt đã dần co quắp trong nỗi sợ mơ hồ. Tuythầy vẫn bình thản như không nhưng cách nhấn giọng nhả giọng của thầykhiến Tuệ Anh phải rét lạnh, bước đi đầy nghi ngại.


Em là bạn thân của Đông Vy...


Em trưởng thành hơn các bạn...


Chỉ em và cậu ấy...


Lẽ nào, đuôi cáo của Tuệ Anh đang̃ bị thầy dậm lên?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu là một truyện ngôn tình sủng kể về một cô tiểu thư đã đến

21-07-2016 10 chương
Ôsin nổi loạn - Suly

Ôsin nổi loạn - Suly

Giới thiệu: Nữ chính hài, ngốc nghếch vs nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm

12-07-2016 105 chương
Chiến Lang

Chiến Lang

Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay

22-07-2016 50 chương
Vậy là đã mùa hè

Vậy là đã mùa hè

Vậy là đã mùa hè. Thật dã man! Bạn mới hát Jingle Bells đó, bạn mới đi chọn mua một

24-06-2016
Hạnh phúc mong manh

Hạnh phúc mong manh

(khotruyenhay.gq) - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
A city's tale

A city's tale

Dành tặng những người lạc lối Như tôi... *** Cô về đến nhà khi trời đã nhá nhem

24-06-2016
Quy luật của xe rác

Quy luật của xe rác

Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo

01-07-2016
Một câu chuyện tình

Một câu chuyện tình

Cô hội tụ đầy đủ tất cả những điều mà anh không thích. Thích đánh mắt

24-06-2016
Nàng không yêu hoa tím

Nàng không yêu hoa tím

Nỗi buồn con gái không có ai dạy nàng gọi tên, niềm vui con gái không có ai bên nàng san

26-06-2016
Bạn tôi

Bạn tôi

Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian

26-06-2016
Khi người quay lưng

Khi người quay lưng

(khotruyenhay.gq) Căn nhà nhỏ bé nằm trong hốc của con hẻm nhỏ, cửa nhà luôn đóng im

28-06-2016