Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 114
5 sao 5 / 5 ( 143 đánh giá )

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo - Chương 70 - Bất mãn 2

↓↓
Nắng ban trưa gay gắt dội thẳng vào căn phòng vắng lặng, thoảng tiếngrên rỉ. Chàng trai nằm co ro trên giường, chăn bông đắp kín người vẫnthấy lạnh. Đầu anh nặng trịch như có keo dính chặt vào gối, không cáchnào gượng dậy nổi.


Minh Quý thở rất nhẹ, làn môi mỏng khô nứtbật ra những âm không rõ ràng. Trán anh lấm tấm mồ hôi, trên người cònnguyên bộ đồng phục thanh lịch từ lúc tan học. Bụng anh đau quặn, từngcơn buốt nhói lan đến tận đỉnh đầu khiến anh ngủ không trọn, chỉ nhữnggiấc chập chờn. Thứ ám ảnh ngay cả trong mơ là cô gái nhỏ với mái tócrối thường bị gió quật tung, bước chân luôn nằm gọn trên từng ô gạch...


" Anh xin lỗi, Đông Vy, xin lỗi... "


Nằm mê man rất lâu, tựa hồ cả thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua, Minh Quýmới tỉnh giấc, lặng lẽ nhìn quanh. Sắc đêm phủ kín ngoài khung cửa, thời gian như lắng đọng với những cú nhích đều đặn của kim đồng hồ. Anh đãmê man suốt một ngày, cũng không buồn nhúc nhích, chỉ nằm nghe và đếmtừng tiếng tích tắc buồn tẻ, đôi mắt vô hồn dán chặt trần nhà ... mônglung.

bạn đang xem “Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Cậu cảm nặng, sao không nói cho ai vậy?


- Kê tôi!


Minh Quý gạt mảnh khăn gấp còn chườm trán, làm động tác hết sức trẻ con là kéo chăn trùm kín mặt. Anh không cảm thấy lạ với sự có măt đường đột của quản gia Lâm tại đây bởi ông ta và Đinh Hữu Phong là hai kẻ tùytiện nhất thế giới này, thích thì sẽ đột nhật nhà người khác, mặc kệ chủ nhà có cho phép hay không!


- Cậu xuất huyết dạ dày à?


- Kệ tôi!


- Nốc rượu cho lắm vào!


- Kệ tôi!!! – Minh Quý quát lớn.Thật khó chịu! Người quản gia này thân cận cận với Hữu Phong nhưng cũngrất gần gũi với anh . Mọi thứ về Minh Quý, ông ta đều tường tận hơn cảchính bản thân anh. Từ bé đã thế và bây giờ vẫn luôn thế. Bất kể chuyệngì quanh anh, ông ta luôn là người nắm rõ trước tiên.


Minh quývốn sống khép kín, bề ngoài luôn trái ngược với nội tâm nhưng trước mộtLâm quản gia cáo già, anh chưa từng phải vờ vịt, mà nếu có, cũng khôngqua nổi con mắt tinh tường của ông ta.


- Tôi có một tin vui vàmột tin buồn dành riêng cho cậu đây! - Quản gia Lâm bưng tô cháo đếnngồi cạnh giường, nhìn chàng trai đang cuộn tròn trong chăn đầy buồncười. - Cậu muốn nghe tin vui hay tin buồn trước?


- Vui là tôi hạ sốt rồi, đúng chứ?


- Sai! Vui là Hữu Phong đã về đây. Em trai cậu đang hồi phục rất nhanh.


- Sao không chết luôn đi? Thế này mà gọi tin vui à!


- Vui chứ! - Quản gia Lâm cười mỉm, đọc rõ tâm tư của người cháu ruột – Cậu sẽ hết dằn vặt, hết trách mình. Không vui sao được!


Lời tố cáo kia chính xác đến mức Minh Quý tức nghẹn, thu tay nện mạnh lên gối. Hiềm khích giữa anh và cậu em trai, quản gia Lâm là người rõ nhất thếmà ông ta coi như không có, cũng chẳng thèm hòa giải hay khuyên can. Kệ! Ông ta chỉ hay thở dài, than thở rằng hai người ghét nhau do quá giốngnhau...


Minh Quý hé mắt khỏi chăn, lườm:


- Còn tin buồn là gì đây?


- Đông Vy vẫn còn sống!


Hồ Minh Quý tung luôn chăn, ngồi bật dậy với vẻ mặt bàng hoàng. Anh đãngờ ngợ về điều này từ mấy hôm nay khi học viện đồn thổi việc gặp ngườigiống cô gái nhỏ. Anh chỉ không ngờ nổi mình bị lừa ngay trước mặt nhưthế. Rõ ràng trông đám y tá bác sỹ xúm quanh Đông Vy, luôn miệng bảo "Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức ." Sau đó, còn có dì của cô gái nhỏnhận tro cót đem về quê... Cú lừa này, ngoạn mục thật! Dù sao thì...


- Đây mới là tin vui! – Minh Quý cười nhẹ.


- Buồn chứ! Cậu sẽ không biết phả đối mặt với cô bé ấy thế nào. Thúthật là cậu cố ý gây tại nạn thì có lẽ người ta không nhìn mặt cậu nữa,còn giấu giếm thì cậu sẽ không sống nổi với mình! – Lôi hết suy nghĩ của chàng trai ra nói chán chê, quản gia Lâm vờ thở hắt – Haiz, buồn quáphải không!


- Lão già chết tiệt! Tôi không ăn cháo của ông!


Minh Quý nhảy dựng, lại chui vào chăn ôm một bụng bất mãn.... Chết tiệt! Có cần hiểu anh đến thế không?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh Chàng Ngọt Ngào

Anh Chàng Ngọt Ngào

Trích đoạn:Anh biết, cổ cô là nơi rất nhạy cảm, chỉ cần anh phà hơi thở vào, nó

21-07-2016 12 chương
Chiến Lang

Chiến Lang

Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay

22-07-2016 50 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Cá Mực Hầm Mật

Cá Mực Hầm Mật

Trích đoạn:Ở câu lạc bộ, Gun nổi tiếng là chưa từng qua lại với phái nữ, không

19-07-2016 48 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Nghề giáo

Nghề giáo

Ngày ấy... - Con gái của mẹ lớn lên thích làm nghề gì nào? Mẹ âu yếm tôi và

24-06-2016
Những ngày mưa bay

Những ngày mưa bay

Tiếng đàn ấy luôn phát ra từ cửa sổ tầng hai nơi phòng nhạc. *** Dành tặng tôi và

28-06-2016
Đi qua miền thương

Đi qua miền thương

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Trong

25-06-2016
Người tớ thích

Người tớ thích

Chiều nay tớ đang đi trên đường, từng cơn gió thổi đến làm mấy sợi tóc của tớ

23-06-2016
Vòng đời làm mẹ

Vòng đời làm mẹ

Con đã đi lòng vòng cả quả đất để tìm kiếm một người thuộc về mình. Người sẽ

25-06-2016
Là...em gái anh à?

Là...em gái anh à?

Quan trọng hơn hết, có một giọng con gái trong vút, mỏng manh, nói khẽ với Tuấn nhưng

01-07-2016

XtGem Forum catalog