Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo


Tác giả:
Đăng ngày: 13-07-2016
Số chương: 114
5 sao 5 / 5 ( 47 đánh giá )

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo - Chương 41 - Săn lùng

↓↓
Học viện Trung Anh đón chào sự ồn ào ngay từ lúc cánh cửa vàng kim mở rộng. Một nhóm học sinh cùng ùa vào trường rồi tách dần ra, chia nhau dán những tờ giấy màu mè lên khắp các thân cây cổ thụ. Phía cổng trường, một nhóm học sinh đang phát tờ giấy màu kia cho những bạn học khác.


Chỉ vài phút ngắn ngủi sau đó, Trung Anh đã bị nhấn trong bầu không khí sôi nổi bởi vô số cuộc thảo luận. Những cái nhăn trán nghĩ ngợi hay nhíu mày hồ nghi dần xuất hiện trên mọi gương mặt sáng sủa, ánh mắt họ nheo lại đầy đăm chiêu.


Học sinh Trung Anh đang tham gia một cuộc săn! Cuộc săn này không cần vũ khí, chỉ cần cái đầu để nghĩ.


" Bạn là thành viên của học viện Trung Anh thì hãy cùng săn lùng tung tích của Richard! Richard là ai? Tại sao không lộ diện? Dấu hỏi này, rồi sẽ có đáp án!

bạn đang xem “Chiếc ôm từ vệt gió quỷ - Lynk Boo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chúng ta hiện giờ chỉ mới biết Richard là bạn trai của Thanh Ngân - hoa khôi khối 11. Còn quá ít!


Trong số các bạn, ai biết thêm về Richard bí ẩn thì đừng quên chia sẻ.Chúng ta sẽ xâu chuỗi những chi tiết nhỏ bé thành khối thông tin to tát. Chúng ta, rồi sẽ biết Richard là ai!


---


From Hunters to Richard: Don't be secretive, guy! "


Thanh Ngân cũng đọc thử một tờ truyền tin, vờ cười thú vị để qua mắt những thợ săn. Đâu ai biết rằng, cô cũng đang quay cuồng tìm kiếmRichard...


Nàng hoa khôi ghé vào restroom để dặm lại chút son phấn nhằm che đi trũng mắt sâu buồn rầu vì sự suy sụp của anh trai trong những ngày gần đây. Tuấn Dương muốn bỏ bể hết thảy, trong đó bao gồm bỏ học.


Bất chợt, một đôi mắt hí từ gương phản chiếu khiến Thanh Ngân thoáng lạnh người. Ánh mắt kia sắc lẻm như lưỡi dao xoáy thẳng vào cô. Trong vô thức, đôi môi đỏ thẫm run nhẹ.


Chung quanh vắng lặng, không một bóng người trong không gian được bao bọc bởi tường trắng toát, chỉ vẳng lại tiếng vòi nước nho nhỏ.


- Cậu có biết việc cậu làm dốt nát tới cỡ nào không, hả? Giờ thì hay rồi. Toàn trường đều đổ dồn đi tìm Richard!


- Họ sẽ không đời nào tìm thấy! - Thanh Ngân chắc nịch. Bởi ngay cả cô còn nắm thông tin rất ít ỏi về nhân vật bí ẩn kia thì ai có thể tìm ra Richard? Huống hồ, sự tồn tại của Richard vốn chỉ có hai người biết! Làcô và người đang đứng ở đây.


- Đúng! Chẳng ai tìm ra nhưng Đông Vy thì khác!


- Đông Vy cũng biết Richard?


Tuệ Anh phá lên cười trước vẻ mặt kinh ngạc của cô nàng hoa khôi. Chắc hẳn là nàng ta rất tự tin về sự hiểu biết của mình nên mới thản nhiên tuyên bố như hôm qua. Về Richard, Đông Vy biết rõ qua lần được giải nguy khỏi khách sạn. Cho nên, dù đống quà tặng có bị cô cướp hết thì cũng chỉ để lấp liếm sự quan tâm của người lạ dành cho chuột nhắt chứ đâu thể bịt mắt hoàn toàn.


- Tớ nói cho cậu hay nhé. Richard mà biết tin cậu nhận vơ là bạn gái anh ấy à, thì cậu khó sống lắm!


Tuệ Anh cười mỉa, hai má lúm lõm sâu sau những ngày giảm cân khắc nghiệt. Việc cô bị hạ xuống lớp 10 giờ cũng đã dần xuôi vào sọt rác trí nhớ của đám bạn hời hợt.


- Khó sống? Được, tớ chờ đây! Nhưng cậu thu lại lời xúc phạm kia đi. Cậu mới là kẻ dốt nát! Biết tại sao tôi mạnh miệng thế không?


Thanh Ngân hất nhẹ những lọn tóc vương trước trán, giọng điệu kiêu hãnh như nữ hoàng đứng trước ngàn vạn dân đen:


- Richard sẽ phải lộ diện!


***


Suốt buổi học, Đông Vy không tài nào tập trung được. Đầu óc cô gái nhỏ hệt như thuyền buồm trôi lênh đênh khắp đại dương, không khi nào đứng yên một chỗ.


Đông Vy nào muốn thế, chỉ tại sóng gió cứ tấp vào đời cô như có lời nguyền ấn định rằng cô mãi mãi phải sống trong bộn bề lo nghĩ.


Cô đã gây hấn với ai thế này, để người ta nhẫn tâmnhấn đầu cô xuống hồ nước. Hành động dã man này là nhằm cảnh cáo nhưng ... rốt cuộc thì cô không rõ mình đã phạm phải sai lầm nào!


Lúc này đây, cô thấy sợ tất cả mọi thứ. Có cảm giác rùng rợn như là mỗi bước đi của cô đều bị theo dõi và bất cứ lúc nào đó, cô cũng có thể bị xô mạnh từ phía sau bởi bàn tay gớm ghiếc.


Hoang mang. Cô đang hoang mang thật sự... Cô đang khủng hoảng nhưng không có ai để cô bấu víu. Cô đang bơ vơ nhưng không nơi nào chịu chứa chấp cô cả.


Ngôi nhà xưa giờ đã thuộc về người khác, căn nhà bên hồ sắp tới sẽ bị học viện phá hủy...


Nơi nào Đông Vy đặt chân tới, cô đều gieo yêu thương nhưng thứ cô nhận được luôn là sự hắt hủi. Cô gái nhỏ gục đầu xuống mặt bàn, kệ bài giảng còn say sưa của giáo viên bộ môn.


Tiết học cuối cùng chấm dứt sau tiếng chuông réo rắt. Học sinh dần kéo nhau xuống căng-tin, để lạilớp học vắng tanh có cô trò nhỏ đơn độc đang hí hoáy viết viết gì đó,nước mắt đã ngập khoé mắt.


Theo thói quen, cô gái nhỏ dùng ống tay áo định lau quệt mắt ướt nhưng ai đó đã kịp đưa cô chiếc khăn mùi soa mềm mại. Đông Vy bối rối ngoảnh mặt đi nơi khác:


- Em không sao. Đừng thương hại em!


- Mở lòng ra đi cô nhóc. Em sẽ thấy em không một mình. - Hạ An đặt trước cô gái nhỏ cốc sữa thơm tho và đĩa bánh donut ngon lành - Ăn hết đi. Chị sẽ không nói xin lỗi em đâu nhưng đừng tỏ ra xa cách. Chị rất muốn em và chị thật thân thiết hơn cả lúc trước. Đồng ý không?


- Cảmơn vì hôm qua. Em đã trông thật tội nghiệp nhỉ! Nhưng em nói rồi, em không cần thương hại. - Đông Vy đè vào giọng nói chút bất cần - Lần chị làm xấu mặt em, em đã quên luôn rồi!


Không để Hạ An nói lời tiếp theo, cô gái nhỏ đã rời chỗ ngồi và đi thẳng khỏi lớp học. Cô chẳng phải thù ghét gì người chị dễ mến này nhưng cô đang gặp nguy hiểm, côrất sợ liên lụy tới Hạ An!


Hạ An chỉ mỉm cười, cô hiểu rõ tâm tư của cô gái nhỏ. Cô sẽ nói với thầy giám thị chuyện nữ sinh học bổng đang mắc phải. Cô sẽ là chỗ dựa cho nhóc kia, như người nào đó đã nhờcậy.


Nhâm nhi bánh ngọt và sữa tươi một mình, Hạ An vô ý đánh rơi chiếc donut. Tờ giấy nằm im dưới gầm bàn bỗng lọt vào mắt Hạ An khi cô cúi xuống nhặt bánh. Cánh tay cô nữ sinh phút chốc cứng đờ.


Kia là tờ đơn xin thôi học của nữ sinh học bổng...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại

20-07-2016 59 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Yêu đơn phương

Yêu đơn phương

Chú mày biết không, anh đã từng yêu đơn phương 1 cô gái trong 10 năm. Đến tận mấy

23-06-2016
Đừng để ta gặp nhau

Đừng để ta gặp nhau

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Bạn tôi

Bạn tôi

Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian

26-06-2016
Chị gà nhát cáy

Chị gà nhát cáy

Audio - Ôi! Trời sắp sập rồi. Chính mắt tôi trông thấy, chính tai tôi nghe thấy. Một

30-06-2016
Bệnh sĩ

Bệnh sĩ

(khotruyenhay.gq) Bà cụ bảo người con trai lấy những đồ ăn còn dư, mà hầu như còn

27-06-2016
Bồi hồi nghĩ về tết

Bồi hồi nghĩ về tết

Dù có sự khác nhau về vùng miền, về phong tục, tập quán của từng địa phương đi

23-06-2016
Đời mẹ

Đời mẹ

Nhiều lúc nó thấy mẹ đang ăn cơm và dừng đũa. Đôi mắt mẹ nhìn về khoảng trời xa

23-06-2016

XtGem Forum catalog