Ỷ thiên đồ long ký - Kim Dung

Ỷ thiên đồ long ký - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 76
5 sao 5 / 5 ( 25 đánh giá )

Ỷ thiên đồ long ký - Kim Dung - Chương 76 - Bất thức Trương Lang Thị trương Lang 2 (Hết)

↓↓

Chu Chỉ Nhược cúi xuống ghé tai nói nhỏ mấy câu với Trương Vô Kỵ, Trương Vô Kỵ cũng thì thầm đáp lại mấy câu. Chu Chỉ Nhược nổi giận quát lớn:

bạn đang xem “Ỷ thiên đồ long ký - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Trương Vô Kỵ, ngươi không coi ta vào đâu, thử xem lại coi nào? Triệu cô nương trúng độc như thế này liệu có sống nổi hay không?


Trương Vô Kỵ kinh hoảng lắp bắp:


- Nàng ... nàng trúng độc sao? Cô hạ độc đấy ư?


Chành cúi xuống xem xét, vạch mắt bên trái Triệu Mẫn ra coi bỗng thấy sau lưng tê đi, đã bị điểm trúng huyệt đạo. Trương Vô Kỵ kêu lên ?Ối chao? một tiếng, thân hình lảo đảo. Chu Chỉ Nhược ra tay nhanh như gió, ngón tay thon vận kình điểm luôn trên vai, bên hông, sau lưng năm nơi đại huyệt.


Trương Vô Kỵ ngã ngửa, chỉ thấy ánh sáng xanh lóe lên, Chu Chỉ Nhược đã rút phắt trường kiếm đưa vào ngực chàng, quát lên:


- Đã làm thì làm cho trót, hôm nay lấy mạng ngươi cho xong. Nếu không hồn ma Ân Ly cứ quấn quí theo ta, xem ra ta cũng không còn sống được nữa, tất cả cùng chết với nhau một lượt.


Nàng nói xong giơ kiếm lên toan đâm thẳng vào ngực Trương Vô Kỵ.


Bỗng nghe từ đằng sau có tiếng một thiếu nữ kêu lên:


- Khoan đã! Chu Chỉ Nhược, Ân Ly đã chết đâu.


Chu Chỉ Nhược quay đầu lại thấy một thiếu nữ áo đen từ trong đám cỏ chạy vụt ra, vung tay điểm tới. Chu Chỉ Nhược nghiêng qua tránh được, người con gái đó quay đầu lại, dưới ánh trăng xiên xiên, thấy nàng mặt mày hết sức xinh xắn mặc dầu có mờ mờ mấy vết sẹo dài. Trương Vô Kỵ nhìn rõ, người đó chính là biểu muội Ân Ly, những cục sưng trên mặt đã mất hết, tuy những vạch ngang vạch dọc vẫn còn nhưng không dấu được vẻ xinh tươi, chẳng khác gì cô bé con tú lệ đi theo Kim Hoa bà bà đến Hồ Điệp Cốc ngày nào.


Chu Chỉ Nhược lùi lại hai bước, tay trái che lên ngực, mũi kiếm trong tay vẫn chỉ vào Trương Vô Kỵ, quát lên:


- Ngươi còn tiến lên một bước nữa, ta sẽ một kiếm đâm y chết trước.


Ân Ly không dám cử động vội nói:


- Ngươi ... ngươi làm bấy nhiêu chuyện ác chưa đủ hay sao?


Chu Chỉ Nhược hỏi lại:


- Thế ngươi là người hay là ma?


Ân Ly đáp:


- Dĩ nhiên ta là người.


Trương Vô Kỵ đột nhiên kêu lên:


- Châu Nhi!


Chàng nhảy vọt lên, ôm chặt lấy Ân Ly, lắp bắp:


- Châu Nhi, em ... em ... nhớ anh lắm phải không?


Biến cố đó xuất kỳ bất ý khiến Ân Ly sợ hãi đến kêu thét lên, bị Trương Vô Kỵ ôm chặt trong vòng tay không sao cử động được. Chu Chỉ Nhược cười hì hì nói:


- Nếu không làm thế, cô đâu có chịu chui ra.


Nàng quay lại giải khai huyệt đạo cho Triệu Mẫn, giúp nàng xoa bóp gân cốt cho máu chảy đều. Triệu Mẫn bị nàng bỏ nơi đây đã hơn nửa ngày, trong lòng hết sức tức giận, nhưng cũng may được nghe Trương Vô Kỵ thổ lộ tâm tình nên đổi giận làm vui. Có điều đột nhiên có thêm một nàng Ân Ly nên lại cũng thêm biết bao nhiêu mối khúc mắc, hận cũ chưa qua, sầu mới đã tới.


Ân Ly hậm hực nói:


- Anh làm gì mà ôm chặt lấy tôi? Triệu cô nương, Chu cô nương có ở đây còn ra thể thống gì nữa?


Triệu Mẫn nói:


- Thế nếu như tôi và Chu cô nương không có ở đây thì thành thể thống hay sao?


Trương Vô Kỵ cười nói:


- Anh thấy em chết rồi sống lại, quá đỗi vui mừng. Biểu muội, em ... em mọi sự đầu đuôi thế nào?


Ân Ly nắm lấy cánh tay chàng, xoay mặt chàng ra phía có ánh trăng, chăm chú nhìn một hồi, đột nhiên nắm tai Trương Vô Kỵ, nghiến răng véo một cái. Trương Vô Kỵ đau quá kêu lên:


- Ối ối! Em làm gì thế?


Ân Ly đáp:


- Ngươi đúng là một tên xú bát quái đáng phải lăng trì tùng xẻo. Ngươi ... ngươi sao lại đem chôn sống ta, khiến ta chịu biết bao nhiêu đắng cay khổ sở.


Nói xong đấm luôn vào ngực chàng ba cái, nghe kêu bình bịch. Trương Vô Kỵ không dám vận Cửu Dương thần công lên chống lại, cố chịu đựng ba quyền của nàng, cười nói:


- Châu Nhi! Anh quả là tưởng em ... tưởng em chết rồi, khiến anh đau lòng khóc lóc một phen. Em còn sống thật hay biết bao nhiêu, quả đúng là trời xanh có mắt.


Ân Ly giận dữ nói:


- Trời xanh có mắt, còn tên xú bát quái là ngươi quả là mù, đến người chết hay sống cũng không biết. Ta không tin ngươi được, chắc ngươi hiềm ta mặt mũi sưng húp xấu xí, chẳng thèm chờ cho tắt hơi đã đem chôn ngay xuống đất. Ngươi là đứa vô lương tâm, là tên chết tiệt lang tâm đoản mệnh.


Trương Vô Kỵ chỉ cười hì hì đứng nghe, gãi đầu nói:


- Em cứ chửi đi, càng nhiều càng tốt. Lúc đó anh quả là hồ đồ, thấy em mặt mũi đầu máu me, không còn thở gì cả, tim cũng ngừng đập, lại tưởng rằng không còn đường cứu ...


Ân Ly nhảy tới, giơ tay kéo tai chàng. Trương Vô Kỵ cười hềnh hệch tránh qua một bên, chắp tay nói:


- Hảo Châu Nhi, tha cho anh!


Ân Ly nói:


- Ta không tha cho ngươi. Hôm đó chẳng hiểu sao ta tỉnh lại, thấy bốn bề chung quanh toàn là đá lạnh như băng. Ngươi định chôn sống ta sao lại chất lên người ta nào cành cây, nào đá cục? Sao không dùng đất mà vùi, ta không thở được có phải chết luôn rồi không?


Trương Vô Kỵ nói:


- Tạ trời tạ đất, may quá anh chỉ đắp lên người cô bằng cành cây và đá cục.


Chàng nhịn không nổi liếc qua Chu Chỉ Nhược một cái. Ân Ly hậm hực nói:


- Người đó xấu xa lắm, tôi không muốn anh nhìn cô ta.


Trương Vô Kỵ nói:


- Sao lại thế?


Ân Ly đáp:


- Cô ta là hung thủ giết tôi, sao anh còn ngó ngàng đến cô ta làm gì?


Triệu Mẫn chen vào:


- Thế nhưng cô có chết đâu, cô ấy đâu có còn là hung thủ giết cô được.


Ân Ly nói:


- Nhưng tôi đã chết một lần, cô ta đã là hung thủ một lần rồi.


Trương Vô Kỵ khuyên nhủ:


- Hảo Châu Nhi, em thoát hiểm trở về, bọn ta ai cũng mừng hết sức. Em cứ thủng thẳng ngồi xuống đây, kể lại cho tất cả nghe em đã chết đi sống lại như thế nào.


Ân Ly đáp:


- Cái gì mà bọn ta hay không bọn ta. Tôi hỏi anh, anh nói bọn ta là gồm những ai?


Trương Vô Kỵ cười nói:


- Ở đây chỉ có bốn người, lẽ dĩ nhiên là gồm anh, Chu cô nương và Triệu cô nương.


Ân Ly cười khẩy nói:


- Hứ, tôi không chết chắc anh còn có đôi phần hoan hỉ, chứ còn Chu cô nương và Triệu cô nương ư? Liệu họ có hoan hỉ hay không?


Chu Chỉ Nhược nói:


- Ân cô nương, hôm đó tôi nổi lòng xấu xa, làm hại đến cô, việc đó sau này thật hết sức ăn năn, ngay trong giấc ngủ cũng không yên ổn, nếu không hôm nay đột nhiên gặp lại cô trong rừng đâu có sợ hãi đến mức đó. Bây giờ thấy cô bình an không sao, miễn tội nghiệt cho tôi, có trời trên cao làm chứng lòng tôi cực kỳ sung sướng.


Ân Ly nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi, gật đầu nói:


- Cái đó cũng có lý vài phần. Ta vốn định tìm cô hỏi tội nếu đã như thế thì thôi vậy.


Chu Chỉ Nhược quì phục xuống, nghẹn ngào nói:


- Tôi ... tôi quả thực đối với cô chẳng ra gì.


Ân Ly trước nay tính tình hay chấp nê nhưng nay thấy Chu Chỉ Nhược chịu lép vế, trong lòng cũng thấy an ủi vội đỡ cô ta dậy nói:


- Chu tỉ tỉ, chuyện đã qua không ai nên để trong lòng, dẫu sao thì tôi cũng chưa chết.


Nàng cầm tay Chu Chỉ Nhược, hai người cùng ngồi xuống. Ân Ly vuốt lại mái tóc kể tiếp:


- Cô lấy kiếm vạch trên mặt tôi mấy nhát cũng không phải là không tốt. Mặt tôi vốn sưng vù, trúng kiếm rồi bao nhiêu máu độc chảy ra hết, vết sưng trên mặt dần dần xẹp đi.


Chu Chỉ Nhược thấy thế lòng thật vui mừng không biết nói sao cho phải. Trương Vô Kỵ đáp:


- Anh và nghĩa phụ, Chỉ Nhược còn ở lại trên đảo rất lâu. Châu Nhi, em ở trong mộ chui ra, sao không tìm đến bọn ta?


Ân Ly giận dữ đáp:


- Tôi không muốn gặp anh. Anh và Chu cô nương lúc ấy chàng chàng thiếp thiếp, nghe mà muốn lộn ruột. Hừ,


?Từ nay trở đi anh chỉ có yêu em hơn, chiều em hơn thôi. Hai đứa mình vợ chồng là một, lẽ nào anh lại còn chọc giận em?.


Nàng bắt chước giọng Trương Vô Kỵ nói mấy câu đó, rồi lại bắt chước Chu Chỉ Nhược trả lời:


- ?Nếu như em có làm điều gì sai lầm, đắc tội với anh, anh có đánh em, mắng em, giết em không? Em từ nhỏ không được cha mẹ dạy dỗ, không khỏi có lúc hồ đồ?.


Ân Ly tằng hắng một tiếng, lại bắt chước giọng nam ồm ồm nói:


- ?Chỉ Nhược, em là vợ yêu quí của anh dẫu có sai sót điều gì anh cũng không nói nặng em nửa câu đâu.?


Nàng chỉ tay lên vầng trăng đang ở phía tây nói:


- ?Có vầng trăng kia làm chứng cho đôi ta?.


Thì ra đêm hôm đó Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược sau khi đã đính ước rồi nói với nhau những gì, Ân Ly đều nghe thấy hết, lúc này kể lại một lượt khiến cho Chu Chỉ Nhược mặt đỏ bừng, Trương Vô Kỵ cũng sượng sùng ngượng nghịu. Chàng lén liếc Triệu Mẫn một cái, thấy nàng giận đến mặt trắng bệch nên đưa tay sang nắm cổ tay nàng. Triệu Mẫn lật tay một cái, hai móng tay dài cấu vào lưng bàn tay chàng. Trương Vô Kỵ đau điếng nhưng không dám kêu lên thành tiếng, cũng không dám động đậy.


Ân Ly đưa tay vào bọc, lấy ra một thanh gỗ, vứt vào trước mặt Trương Vô Kỵ nói:


- Anh nhìn cho rõ xem đây là cái gì?

Chương trước

↑↑
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Những chú chim gác mái

Những chú chim gác mái

Không gì bằng 1 buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái

28-06-2016
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Con trai của bác sĩ

Con trai của bác sĩ

Tôi phát hoảng, và không kịp suy nghĩ, tôi kêu lên: - Cháu là con của bác sĩ Eppley. Tôi

29-06-2016
Thôi thương, thôi nhớ

Thôi thương, thôi nhớ

"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú

23-06-2016
Ngọng nước mắm

Ngọng nước mắm

Hai đứa yêu nhau chắc không ai trong xóm trọ biết, mọi người vẫn thấy nó gọi anh

24-06-2016

XtGem Forum catalog